Chương 3
Tối thứ Tư, tôi hẹn gặp Vũ Ngọc Lan tại một căn hộ nhỏ ở quận ven, nơi bà thuê làm văn phòng kiểm toán tư nhân sau khi nghỉ hưu sớm khỏi một công ty kiểm toán lớn.
Tôi biết bà từ hai năm trước, khi thuê bà rà soát kín đáo cơ cấu sở hữu của vài công ty con thuộc tập đoàn Lâm gia, phục vụ cho kế hoạch mua gom cổ phần âm thầm của tôi. Khi đó tôi chưa nói cho bà biết lý do thật sự. Hôm nay, tôi định nói hết.
– Cô Vy hiếm khi đến tận đây.
Bà Lan rót trà, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt sắc lẹm, kiểu người dành cả đời soi từng con số trong báo cáo tài chính để tìm ra chỗ sai lệch nhỏ nhất.
– Chắc lần này không phải chuyện nhỏ.
– Không nhỏ.
Tôi đặt tập hồ sơ luật sư Đặng đưa lên bàn.
– Cô cần biết toàn bộ sự thật trước khi tôi nhờ cô làm việc tiếp theo.
Tôi kể lại mọi chuyện, từ công ty Nguyên Long của cha, vụ chữ ký giả, cái chết của cha, đến việc tôi âm thầm gây dựng lại từ số vốn nhỏ nhoi còn sót lại sau khi bán căn nhà cũ, cho đến ba năm đóng vai lễ tân để theo dõi từ gần, và bây giờ là bản ghi chú viết tay mới tìm được.
Bà Lan nghe hết, không ngắt lời, chỉ nhíu mày khi tôi nhắc đến cái tên Lâm Bội Thành.
– Tôi từng làm kiểm toán độc lập cho một công ty con của tập đoàn đó, năm năm trước. Có một lần tôi phát hiện dòng tiền bất thường, chảy vào một công ty vỏ bọc đứng tên một người không có vai trò gì trong tập đoàn. Tôi báo cáo lên, rồi hợp đồng kiểm toán của tôi bị chấm dứt tuần sau đó, không lý do rõ ràng.
– Cô nghĩ ai đứng sau việc đó?
– Lúc ấy tôi không dám nghĩ nhiều. Nhưng giờ nghe cô kể, tôi tin đó là Lâm Bội Thành.
– Tôi cần cô làm hai việc.
Tôi nói, giọng chuyển sang nghiêm túc, dứt khoát.
– Một, rà lại toàn bộ cơ cấu cổ đông hiện tại của công ty mẹ đang quản lý tòa nhà Thiên Nguyên, kể cả phần cổ phần tôi đang đứng tên. Tôi lo có lỗ hổng.
– Lỗ hổng gì?
– Khi cha tôi còn sống, một phần vốn góp ban đầu của Nguyên Long từng được đứng tên hộ dưới danh nghĩa một người bạn thân của cha, theo thỏa thuận miệng, để tránh rắc rối thuế. Sau này khi tôi âm thầm mua lại các phần tài sản liên quan, tôi có mua lại luôn phần vốn danh nghĩa đó, nhưng giấy tờ chuyển nhượng lúc ấy làm vội, không hoàn toàn chặt chẽ.
Bà Lan hiểu ngay vấn đề.
– Nếu người đứng tên hộ đó giờ bị mua chuộc, hoặc bị ép, họ có thể tuyên bố phần vốn đó chưa từng được chuyển nhượng hợp lệ.
– Đúng.
– Người đó tên gì?
Tôi im lặng một giây trước khi nói ra cái tên đã ám ảnh tôi từ khi luật sư Đặng gọi điện.
– Ông Trịnh Văn Sinh. Bạn thân của cha, từng là kế toán trưởng Nguyên Long.
– Việc thứ hai.
Tôi tiếp tục.
– Tôi cần tìm ông Sinh trước khi phía Lâm Bội Thành tìm ra. Ông ấy không chỉ nắm giữ phần vốn danh nghĩa, ông ấy còn là người trực tiếp làm sổ sách cho Nguyên Long năm đó. Nếu có ai biết rõ nhất về cách chữ ký cha tôi bị làm giả, đó là ông ấy.
– Cô không liên lạc được với ông ấy sao?
– Sau khi Nguyên Long sụp đổ, ông Sinh biến mất. Có người nói ông chuyển vào miền Nam sinh sống, đổi số điện thoại, cắt đứt liên lạc với tất cả bạn cũ của cha, kể cả tôi. Tôi từng cố tìm nhưng không ra manh mối.
Bà Lan gõ nhẹ ngón tay lên bàn, suy nghĩ.
– Tôi có vài mối quan hệ cũ trong ngành kiểm toán phía Nam. Để tôi dò thử.
– Cẩn thận.
Tôi nhấn mạnh.
– Nếu ông ấy còn sống và vẫn sợ hãi đến mức trốn tránh suốt nhiều năm, nghĩa là ông ấy có lý do chính đáng để sợ. Đừng để lộ chuyện chúng ta đang tìm ông ấy cho bất kỳ ai ngoài nhóm chúng ta.
Trên đường về, tôi lái xe chậm hơn thường lệ, đầu óc quay cuồng với quá nhiều mảnh ghép.
Nếu phần vốn danh nghĩa của ông Sinh có vấn đề, đồng nghĩa với việc quyền sở hữu tòa nhà Thiên Nguyên của tôi, thứ tôi đã dày công xây dựng suốt ba năm, có thể bị lung lay chỉ bằng một chữ ký khác, một lời khai khác, nếu ông Sinh bị tìm thấy trước và bị ép buộc.
Tôi dừng xe bên lề đường, lấy điện thoại ra, nhìn ảnh cha trong màn hình khóa, tấm ảnh chụp ông đứng trước tòa nhà Nguyên Long cũ, nụ cười tự hào, tay đặt lên vai tôi khi đó còn là một đứa trẻ mười lăm tuổi.
Cha ơi, con đã đi được nửa đường rồi. Nhưng con sợ rằng nửa đường còn lại khó hơn con tưởng.
Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Minh Anh.
Chị, có chuyện gấp. Diệp Tiểu Tiểu vừa xin nghỉ phép hai ngày, lý do việc gia đình. Nhưng em kiểm tra lịch bay thì thấy cô ta đặt vé đi thành phố Hồ Chí Minh, chuyến sáng mai.
Tôi đọc tin nhắn của Minh Anh ba lần, mỗi lần đọc lại thấy rõ hơn mối liên hệ đáng sợ giữa các sự việc.
Ông Trịnh Văn Sinh, theo lời đồn, đang sống ở miền Nam. Diệp Tiểu Tiểu, trợ lý riêng của Lâm Tử Khâm, đột ngột xin nghỉ để bay vào đúng thành phố đó, ngay sau khi tin tức về tôi lan ra và ngay sau khi tôi bắt đầu âm thầm dò tìm tung tích ông Sinh.
Không thể là trùng hợp.
Tôi gọi cho bà Lan ngay trong đêm.
– Cô có manh mối gì về ông Sinh chưa?
– Có một chút. Người bạn cũ của tôi nói có một ông già làm kế toán tự do cho vài tiệm tạp hóa nhỏ ở quận Bình Thạnh, tên gọi thân mật là ông Ba Sinh, dáng người, tuổi tác khớp với mô tả. Nhưng tôi chưa xác nhận chắc chắn.
– Diệp Tiểu Tiểu vừa đặt vé bay vào thành phố Hồ Chí Minh sáng mai.
Tôi nói thẳng, không vòng vo.
– Tôi nghĩ họ đã tìm ra trước chúng ta.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
– Vậy chúng ta phải nhanh hơn.
Tôi không ngủ được đêm đó. Năm giờ sáng, tôi đã ngồi trên chuyến bay sớm nhất có thể đặt được, cùng bà Lan, cả hai mang theo rất ít hành lý, như hai người đi công tác gấp.
Trên máy bay, bà Lan hỏi tôi câu tôi không có câu trả lời chắc chắn.
– Nếu Diệp Tiểu Tiểu tìm ra ông Sinh trước, cô nghĩ họ sẽ làm gì?
– Mua chuộc. Hoặc đe dọa.
Tôi nhìn ra cửa sổ, mây trắng trải dài phía dưới.
– Người như Lâm Bội Thành không cần dùng bạo lực trực tiếp. Ông ta chỉ cần khiến ông Sinh sợ hãi đủ để im lặng thêm một lần nữa, hoặc ký vào một tờ giấy khác xác nhận phần vốn danh nghĩa đó chưa từng được chuyển nhượng hợp lệ cho tôi.
– Nếu vậy, tòa nhà Thiên Nguyên…
– Tôi có thể mất quyền kiểm soát một phần đáng kể.
Tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
– Nhưng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Chúng tôi đến quận Bình Thạnh vào giữa trưa, tìm đến khu chợ nhỏ nơi người bạn của bà Lan chỉ dẫn. Sau gần hai tiếng dò hỏi từng tiệm tạp hóa, cuối cùng một bà chủ tiệm chỉ chúng tôi đến một căn nhà cấp bốn nằm sâu trong hẻm.
– Ông Ba Sinh á? Ổng mới có khách tới hồi sáng đó. Một cô gái trẻ, ăn mặc sang, đi cùng hai người đàn ông mặc vest.
Tim tôi thắt lại.
– Họ vào bao lâu rồi?
– Chắc hơn một tiếng.
Tôi và bà Lan nhìn nhau, không nói thêm lời nào, đi thẳng vào hẻm.
Căn nhà cấp bốn cũ kỹ, cửa sắt hoen gỉ khép hờ. Tôi nghe thấy giọng nói vọng ra từ bên trong trước khi kịp gõ cửa.
– Ông chỉ cần ký vào đây, xác nhận rằng năm đó ông chưa bao giờ thật sự sở hữu phần vốn ấy, chỉ đứng tên hộ tạm thời theo yêu cầu của ông Tống, và chưa từng có văn bản chuyển nhượng hợp lệ nào sau này. Chúng tôi sẽ lo cho ông một khoản đủ để sống an nhàn phần đời còn lại, ở đâu ông muốn, không ai làm phiền ông nữa.
Giọng Diệp Tiểu Tiểu, ngọt ngào, nhưng ẩn dưới là một lời đe dọa trần trụi.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng yếu ớt. Một ông già gầy gò ngồi co ro trên ghế, tay run run cầm cây bút. Diệp Tiểu Tiểu đứng cạnh, hai người đàn ông vest đen đứng chắn hai bên cửa sau.
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
– Cô Tống Vy.
Diệp Tiểu Tiểu nhếch môi cười, không còn vẻ ngọt ngào giả tạo thường ngày.
– Tôi biết sớm muộn cô cũng tìm đến đây. Chỉ tiếc là cô đến muộn một chút.
Tôi nhìn thẳng vào ông già đang ngồi co ro trên ghế, cây bút vẫn cầm trên tay nhưng chưa chạm xuống giấy.
– Bác Sinh.
Tôi gọi, giọng nhẹ nhất có thể trong hoàn cảnh này.
– Cháu là Vy. Con gái chú Tống Chí Nguyên.
Ông già ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên một chút, run rẩy nhìn tôi từ đầu đến chân.
– Vy… con bé Vy ngày xưa hay theo cha đến văn phòng…
Giọng ông nghẹn lại.
– Con lớn quá rồi. Cha con… cha con mất bao lâu rồi bác cũng không nhớ rõ nữa. Bác xin lỗi, bác đã không đến viếng…
– Bác không có gì phải xin lỗi cháu cả.
Tôi bước đến gần hơn, phớt lờ ánh mắt sắc lạnh của Diệp Tiểu Tiểu.
– Nhưng cháu cần bác đừng ký vào tờ giấy đó.
– Cô Tống, đây không phải chuyện của cô.
Diệp Tiểu Tiểu bước chắn giữa tôi và ông Sinh, giọng lạnh hẳn.
– Đây là chuyện riêng giữa ông Sinh và phía chúng tôi, liên quan đến một khoản vốn góp đã hết hiệu lực pháp lý từ lâu.
– Hết hiệu lực?
Tôi nhìn cô ta, không nhún nhường một phân.
– Vậy sao các người phải lặn lội vào tận đây, mang theo cả người hộ tống, chỉ để ép một ông già gần bảy mươi tuổi ký vào một tờ giấy vô nghĩa?
Cô ta im lặng một giây, đủ để tôi biết mình nói trúng.
– Cô đừng làm quá lên.
Cô ta cố lấy lại giọng điệu bình thản.
– Chúng tôi chỉ muốn làm rõ ràng mọi thứ trước khi có tranh chấp không đáng có.
– Tranh chấp không đáng có?
Tôi bật cười khẽ, không phải vì buồn cười, mà vì sự trơ trẽn của câu nói ấy khiến tôi không nhịn được.
– Cô Diệp, hay tôi nên gọi là người của Lâm Bội Thành, cô nghĩ tôi không biết bản ghi chú tay từ hai mươi năm trước sao? Bản ghi chú nói rõ cần làm giả chữ ký ông Tống Chí Nguyên trước ngày họp cổ đông. Chính chú của anh Khâm là người viết ghi chú đó.
Không khí trong căn phòng đông cứng lại.
Hai người đàn ông vest đen đứng ở cửa nhìn nhau, có chút bối rối, như thể họ không được thông báo đầy đủ về những gì đang thực sự xảy ra.
Diệp Tiểu Tiểu, lần đầu tiên từ khi tôi bước vào, mất đi vẻ tự tin.
– Cô… cô lấy bằng chứng đó ở đâu?
– Điều đó không quan trọng bằng việc bằng chứng đó tồn tại.
Tôi quay sang ông Sinh, giọng dịu lại.
– Bác Sinh, cháu biết bác sợ. Hai mươi năm nay bác trốn tránh, đổi tên, đổi chỗ ở, chỉ vì bác từng chứng kiến điều gì đó khiến bác không dám sống yên ổn. Nhưng bác ký vào tờ giấy đó hôm nay, không có nghĩa là bác được yên ổn mãi mãi. Nó chỉ có nghĩa là bác giúp họ chôn vùi sự thật thêm một lần nữa, và lần này, họ sẽ không còn cần đến bác nữa.
Ông Sinh run rẩy, cây bút trong tay rơi xuống bàn.
– Bác… bác không muốn dính vào chuyện này nữa.
Ông nói, giọng đứt quãng.
– Hai mươi năm rồi, bác chỉ muốn sống yên. Bác có tuổi rồi, con cái ở xa, bác không còn sức để chống lại những người đó.
– Cháu không bắt bác chống lại ai cả.
Tôi ngồi xuống, ngang tầm mắt ông, giọng chậm rãi, kiên nhẫn.
– Cháu chỉ xin bác một điều, đừng ký bất cứ thứ gì hôm nay. Cho cháu thời gian, cháu sẽ lo cho bác nơi an toàn, có luật sư bảo vệ đầy đủ theo đúng pháp luật. Bác không cần chọn phe cháu ngay bây giờ. Bác chỉ cần không chọn phe họ.
Ông Sinh nhìn tôi thật lâu, rồi nhìn sang Diệp Tiểu Tiểu, rồi lại nhìn xuống tờ giấy trên bàn.
Cuối cùng, ông đẩy tờ giấy ra xa, chậm rãi nhưng dứt khoát.
– Tôi không ký.
Diệp Tiểu Tiểu tái mặt, cố giữ bình tĩnh nhưng giọng đã run.
– Ông Sinh, ông nên suy nghĩ kỹ. Cơ hội này không phải lúc nào cũng có.
– Tôi suy nghĩ kỹ rồi.
Ông Sinh nói, ánh mắt bỗng vững vàng hơn hẳn khoảnh khắc trước.
– Hai mươi năm tôi sống trong sợ hãi vì im lặng. Tôi không muốn chết đi mà vẫn còn nợ ông Nguyên một lời xin lỗi.
Tôi quay sang Diệp Tiểu Tiểu, giọng lạnh nhưng chắc chắn.
– Cô về nói lại với Lâm Bội Thành, tôi không phải một cô lễ tân ba năm không tên tuổi để ông ta dễ dàng gạt bỏ. Và cô, cô nên tự hỏi, khi mọi chuyện vỡ lở, ông ta sẽ bảo vệ cô, hay sẽ đẩy cô ra làm vật tế thần đầu tiên.
Cô ta nhìn tôi trừng trừng, không nói thêm lời nào, ra hiệu cho hai người đàn ông rồi rời khỏi căn nhà, những bước chân giận dữ vang trên nền xi măng cũ.
Tôi thở ra, quay sang ông Sinh, khẽ nắm lấy bàn tay run rẩy của ông.
– Cảm ơn bác. Bây giờ, bác kể cho cháu nghe toàn bộ sự thật được không?
