Chương 5
Cha tôi không gọi điện trừ khi có chuyện không thể giải quyết bằng email.
Tôi bước nhanh ra hành lang phụ, góc khuất cạnh cầu thang bộ, nơi không có camera và ít người qua lại nhất trong tòa nhà.
“Con nghe.”
“Lịch Zurich đẩy lên,” cha nói, giọng bằng phẳng như đọc báo cáo tài chính. “Không phải tháng sau. Là mười bốn ngày nữa.”
Tôi dừng lại một nhịp.
“Lý do?”
“Hội đồng muốn xem kết quả tái cơ cấu trực tiếp trước khi phê duyệt ngân sách năm tới. Brandt đã đồng ý. Con cần có mặt với đầy đủ số liệu chi nhánh châu Á.”
“Hiểu rồi.”
“Uyên.”
“Dạ.”
Cha ngừng một giây, cái ngừng ngắn mà tôi biết từ nhỏ, là lúc ông cân nhắc có nên nói hay không.
“Tình hình Thiên Lãm có vấn đề gì không?”
Tôi nhìn ra ô cửa sổ cuối hành lang, ánh chiều tà vàng vọt trên mặt kính.
“Đang xử lý.”
“Cần hỗ trợ gì không?”
“Không cần.”
Cha không hỏi thêm. Đó là điều tôi trân trọng nhất ở ông, biết khi nào nên đặt câu hỏi và khi nào nên để người kia tự đi.
“Tốt. Brandt sẽ gửi tài liệu trước cuối tuần.”
Cuộc gọi kết thúc trong chưa đầy ba phút.
Tôi đứng thêm mười giây, nhìn xuống màn hình điện thoại.
Mười bốn ngày.
Nghĩa là tôi cần toàn bộ số liệu nhân sự cấp điều hành tại Thiên Lãm, bao gồm cả hồ sơ của Vũ Thắng, trên bàn họp Zurich trước khi anh ta biết mình đang được đánh giá.
Khi tôi quay lại, hành lang chính đã thưa người.
Nhưng không đủ thưa.
Khánh đứng ngay đầu cầu thang, tay cầm ly cà phê nguội, mắt nhìn thẳng vào tôi với vẻ mặt của người vừa đứng đó đủ lâu để nghe được nhiều hơn mức vô tình.
3
Tôi không bước nhanh hơn. Không chậm lại.
Chỉ đi thẳng, như thể Khánh là một cái cột trong hành lang.
“Uyên.” Cô gọi khi tôi sắp đi qua.
Tôi dừng lại, quay đầu vừa đủ.
“Gì vậy?”
Khánh nhìn tôi một giây. Ánh mắt cô không phải loại tò mò vô hại. Là loại đang tính toán xem mình đang cầm được bao nhiêu phần trăm trong tay.
“Brandt,” cô nói khẽ. “Tên đó người Đức hay Thuỵ Sĩ?”
Tôi để nguyên mặt mình.
“Tên ai?”
“Người cha em vừa nhắc đến.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ba giây, không chớp.
“Chị nghe nhầm rồi.”
Khánh cười, kiểu cười của người không tin nhưng chưa có đủ bài để đặt cược.
“Có thể vậy,” cô nói. “Hành lang này vọng âm lắm.”
Tôi gật đầu một cái, tiếp tục đi.
Không vội. Không giải thích.
Giải thích là thừa nhận có thứ để giải thích.
—
Chiều hôm đó tôi họp cùng Vũ Thắng về chiến dịch quý ba. Anh ta ngồi đầu bàn, tay gõ nhịp lên mặt bàn kính, miệng nói về “định hướng chiến lược” bằng giọng của người tin rằng mình là người duy nhất trong phòng có tầm nhìn.
Tôi ngồi cuối bàn, mở laptop, gõ đúng một dòng ghi chú duy nhất trong suốt cuộc họp.
Số liệu nhân sự cấp điều hành. Hiệu suất thực ba năm gần nhất. Hạn: 10 ngày.
Không ai nhìn màn hình tôi.
Vũ Thắng chưa bao giờ nhìn màn hình tôi.
Anh ta đang thuyết trình slide thứ mười hai, giọng cao lên khi nói đến con số tăng trưởng dự kiến, khi điện thoại tôi rung lên.
Một cái rung duy nhất. Tin nhắn nội bộ từ phòng pháp lý tập đoàn mẹ, mã bảo mật cấp hai, nội dung tôi cần xác nhận lịch bay.
Tôi nhấn xác nhận, đặt máy xuống.
Zurich. Mười bốn ngày nữa.
Và ở đầu bàn kia, Vũ Thắng vẫn đang nói về “tương lai Thiên Lãm” như thể đó là lãnh địa của riêng anh ta.
Tôi khép nhẹ màn hình laptop, đan tay trước mặt, và lần đầu tiên trong buổi họp, mỉm cười thật sự.
Mười bốn ngày.
Vừa đủ để họ tiếp tục sống trong thế giới họ tự dựng lên.
—
Sáng thứ Hai tuần tiếp theo, Khánh đăng lên nhóm chat nội bộ một ảnh chụp màn hình. Không rõ lấy từ đâu. Chỉ là một đoạn email, tên người gửi bị cắt, nội dung nhắc đến “đánh giá lại cơ cấu nhân sự cấp trung” tại Thiên Lãm.
Cô gõ thêm một dòng: Nghe nói có đợt tinh gọn sắp tới. Ai đó nên lo.
Ba mươi bảy người đọc. Mười một người thả tim.
Tôi đọc lúc 6h47 sáng, trong phòng chờ sân bay Nội Bài, tay kia cầm cốc trà nóng.
Không thả tim. Không trả lời.
Đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa kính, để ý đám mây thấp phía đường băng.
Chuyến bay đúng giờ.
—
Zurich lạnh hơn tôi nhớ.
Văn phòng Brandt & Söhne nằm ở tầng hai mươi mốt, nhìn xuống hồ, kính mờ từ ngoài, bên trong sáng như ngọc.
Ông Werner Brandt bắt tay tôi, nụ cười vừa đủ ấm của người đã ngồi ở phía bên kia bàn đàm phán đủ lâu để không cần biểu lộ thêm.
“Thiên Lãm chuẩn bị kỹ hơn lần trước,” ông nói.
“Chúng tôi biết mình muốn gì hơn lần trước,” tôi đáp.
Ông gật đầu, mở hồ sơ, và chúng tôi bắt đầu.
Không khách sáo. Không màn dạo đầu.
Bảy tiếng rưỡi sau, tôi ký tên vào trang cuối của bản hợp đồng tái cơ cấu sở hữu, theo đó Thiên Lãm – công ty mẹ – nắm quyền điều phối trực tiếp toàn bộ chiến lược vận hành tại chi nhánh Việt Nam, thay thế ban giám đốc hiện tại bằng một hội đồng điều hành mới.
Hiệu lực: ba mươi ngày kể từ hôm nay.
Trợ lý của ông Werner rót thêm nước cho tôi.
Tôi uống, đặt ly xuống, nhìn tờ giấy vừa ký tên mình.
Họ Lê Khánh Uyên. Chủ tịch điều hành. Thiên Lãm Holdings.
Ngoài cửa sổ, hồ Zurich phẳng lặng dưới ánh chiều muộn.
Kẻ Ngồi Nhầm Ghế
Tôi ngồi lại thêm mười phút sau khi ông Werner ra ngoài, không vì lý do gì đặc biệt.
Chỉ để nghe im lặng.
Loại im lặng mà người ta chỉ có được sau khi việc đã xong, không cần thêm một chữ nào nữa.
Điện thoại rung lúc tôi đang trong thang máy xuống lobby. Tin nhắn từ nhóm chat nội bộ – Khánh lại gõ, lần này là ảnh chụp bàn làm việc mới sắp xếp, caption kèm theo: Tuần này anh Vũ Thắng mời cả team ăn tối. Gắn kết nội bộ.
Mười chín người thả tim.
Tôi nhìn ảnh đó đúng ba giây.
Rồi thoát khỏi nhóm.
Không phải vì tức. Không phải vì gấp.
Đơn giản là từ ba mươi ngày tới, nhóm chat đó sẽ không còn là thứ liên quan đến tôi nữa, theo bất kỳ nghĩa nào.
Nắng Zurich chiều muộn đổ vàng xuống mặt hồ khi tôi bước ra ngoài, kéo cao cổ áo, gọi xe.
Bay về Hà Nội tối mai.
Vừa đủ thời gian để ai đó nhận ra chiếc ghế họ đang ngồi chưa bao giờ thuộc về họ.
—
Ngày thứ nhất, Vũ Thắng gửi email mời tôi họp.
Tiêu đề: Trao đổi định hướng chiến lược quý tới.
Tôi đọc lúc 7h sáng, trên taxi từ sân bay về. Chưa kịp tắm, chưa kịp ăn. Nhưng đọc xong, tôi mỉm cười.
Anh ta vẫn chưa biết.
—
Tôi trả lời đúng một câu: Thứ Tư, 9h, phòng họp lớn. Tôi sẽ có mặt.
Không giải thích thêm.
Thứ Tư đến nhanh hơn anh ta nghĩ.
Tôi vào phòng họp lúc 8h58. Khánh đã ngồi đó từ trước, váy mới, tóc vừa làm, cười khi thấy tôi kiểu người ta cười khi muốn thể hiện mình đang thắng.
“Chị đi Zurich về rồi à? Có vẻ… mệt nhỉ.”
Tôi kéo ghế ngồi, mở laptop. “Cảm ơn em quan tâm.”
Vũ Thắng vào lúc 9h02. Bắt tay tôi kiểu bắt tay của người đang nghĩ mình là chủ căn phòng này.
“Uyên về đúng lúc. Tôi vừa trình bày với hội đồng về kế hoạch tái cơ cấu phòng ban, sẽ cần phê duyệt từ…”
“Từ ai?” tôi hỏi.
Anh ta dừng lại.
“Từ ban giám đốc, như thường lệ.”
Tôi không nói gì. Mở một file, xoay màn hình về phía anh ta.
—
Bản hợp đồng. Trang cuối. Chữ ký của tôi và Werner Brandt. Ngày ký. Con dấu xác thực của Brandt & Söhne.
Khánh nghiêng người nhìn, mặt thay đổi từng giây một.
Vũ Thắng đọc xong, đặt tay xuống bàn. “Cái này…”
“Có hiệu lực từ hôm qua,” tôi nói. “Ban giám đốc hiện tại chuyển sang vai trò tư vấn trong thời gian chuyển giao. Hội đồng điều hành mới tiếp quản vận hành trực tiếp.”
“Uyên không thể tự quyết việc này mà không thông qua…”
“Anh đọc lại điều khoản 7.3 trong hợp đồng gốc ký năm 2019 đi.” Tôi đóng laptop lại. “Chính anh ký.”
Im lặng.
Loại im lặng khác hẳn Zurich. Nặng hơn. Ẩm hơn. Mùi của thứ gì đó vừa sụp đổ.
—
Tôi đứng dậy, chỉnh lại áo, nhìn cả hai người.