Chương 3
Ba ngày sau khi tôi bóc tấm dán tên khỏi góc bàn cũ, mẹ tôi gọi điện.
Tôi biết cuộc gọi này sẽ đến. Chỉ không ngờ nó đến sớm thế.
“Uyên, con có thể về nhà tối nay không? Mẹ nấu cơm.”
Giọng bà nhẹ. Quá nhẹ. Kiểu nhẹ mà tôi đã nghe suốt hai mươi mấy năm, mỗi lần có chuyện bà không muốn nói thẳng qua điện thoại.
“Ai ở đó hả mẹ?”
Mẹ tôi ngập ngừng đúng nửa giây.
“Cậu Minh. Và… anh Kiệt cũng ghé.”
Tôi nhìn ra ô cửa sổ tầng 22, nơi tôi vừa chuyển văn phòng làm việc sáng nay.
Lý Kiệt.
Con trai cậu Minh, người mà suốt ba năm qua mỗi dịp giỗ chạp đều không quên nhắc cho cả họ nhà tôi biết rằng tôi “chỉ làm nhân viên quèn công ty nhỏ, chưa biết tương lai ra sao.”
Người đó giờ muốn gặp tôi.
“Con về,” tôi nói.
Tôi đến lúc 7 giờ tối, muộn hơn dự định vì họp kéo dài.
Mùi canh chua từ bếp bay ra. Mẹ tôi nấu canh chua mỗi khi bà lo lắng, tôi để ý chuyện đó từ hồi còn nhỏ.
Cậu Minh ngồi ở ghế đầu bàn, bên cạnh là Lý Kiệt, vest xanh navy, đồng hồ mới, nụ cười quen thuộc của người đã chuẩn bị sẵn bài.
“Uyên về rồi đây,” mẹ tôi nói từ bếp, giọng có chút nhẹ nhõm.
Lý Kiệt đứng dậy, tay chìa ra.
“Chị Uyên. Lâu rồi không gặp.”
Tôi bắt tay. Vừa đủ lịch sự.
“Ừ. Lâu thật.”
Cậu Minh dọn giọng.
“Thôi ăn cơm rồi nói chuyện. Cậu có chuyện muốn nhờ Uyên một chút.”
Tôi ngồi xuống, gắp miếng đậu hũ, chờ.
Lý Kiệt rót nước cho tôi, cử chỉ chu đáo đến mức cẩn thận.
“Chị biết không, dạo này con đang có một dự án đầu tư, cần đối tác chiến lược. Cậu nói chị đang làm ở Thiên Lãm, con nghĩ…”
Anh ta dừng lại, mỉm cười.
“Con nghĩ chị có thể giới thiệu cho con gặp ai đó cấp cao ở đó không?”
Mẹ tôi từ bếp nhìn ra, ánh mắt có chút kỳ vọng.
Cậu Minh gật đầu, như thể đây là chuyện đương nhiên.
Tôi uống một ngụm nước.
“Dự án gì vậy Kiệt?”
Anh ta mở điện thoại, đẩy sang phía tôi một file PDF. Tôi liếc qua. Dự án bất động sản khu công nghiệp phía Đông, vốn đề xuất 200 tỷ, đang kẹt ở khâu tìm nhà đầu tư neo chính.
Tôi đặt điện thoại xuống.
“Kiệt cần gặp ai cụ thể?”
“Cấp… giám đốc đầu tư trở lên là được chị ạ. Chị quen ai thì giới thiệu, con tự lo phần còn lại.”
Anh ta cười. Nụ cười của người đang ban phát cơ hội.
“Chị chỉ cần một cái tin nhắn thôi. Việc nhỏ mà.”
Việc nhỏ.
Hai chữ đó quen lắm. Hồi tôi mới ra trường, anh ta cũng dùng đúng hai chữ đó, lúc nhờ tôi sửa cả bộ hồ sơ xin việc cho anh ta. Rồi hỏi tôi xin đường dây thực tập. Rồi mượn tiền “ngắn hạn” ba năm chưa trả.
Tôi nhìn cậu Minh.
Ông nhìn lại tôi, ánh mắt có ý: thì giúp thôi, khó gì.
“Được,” tôi nói. “Để chị xem lịch.”
Tôi rút điện thoại ra, mở ứng dụng lịch. Thứ Tư tuần sau, 14 giờ, họp ban điều hành Thiên Lãm, tôi là người chủ trì.
Tôi gõ nhanh một tin nhắn nội bộ, gửi cho trợ lý.
“Xong rồi,” tôi nói.
Lý Kiệt sáng mắt lên.
“Chị nhắn cho ai vậy? Giám đốc đầu tư tên gì để con chuẩn bị?”
“Không cần chuẩn bị gì cả.”
Tôi đặt điện thoại xuống, gắp thêm miếng cá.
“Thứ Tư tuần sau, hai giờ chiều, lên tầng 22 tòa Thiên Lãm Tower. Hỏi tên Uyên.”
Cậu Minh nhíu mày.
“Uyên quen với người tên Uyên ở đó à?”
Mẹ tôi từ bếp bước ra, lau tay vào tạp dề, nhìn tôi với ánh mắt tôi chưa đọc được.
Tôi húp một muỗng canh chua.
Ngon thật.
“Không cậu ơi,” tôi nói, bình thản. “Người đó chính là con.
Người Đó Chính Là Con
Cả bàn im lặng.
Lý Kiệt nhìn tôi. Nhìn điện thoại. Rồi lại nhìn tôi.
“Chị… chị là Giám đốc Đầu tư của Thiên Lãm?”
“Phó Tổng,” tôi sửa nhẹ. “Giám đốc Đầu tư là cấp dưới của chị.”
Mẹ tôi đứng yên, tạp dề vẫn còn trên tay. Trong ánh mắt bà, lần đầu tiên tôi thấy một thứ gì đó vỡ ra rất chậm.
Cậu Minh đặt đũa xuống.
“Sao con không nói từ đầu?”
“Cậu không hỏi.”
Tôi húp thêm muỗng canh chua. Vẫn ngon.
“Vậy… dự án của con,” Lý Kiệt nuốt nước bọt, “chị có thể…”
“Chị sẽ xem xét đúng quy trình,” tôi ngắt lời, giọng lịch sự đến mức lạnh. “Như mọi hồ sơ khác. Không hơn, không kém.”
Nụ cười ban phát cơ hội trên mặt anh ta tắt lịm.
Tôi đứng dậy, đặt bát xuống.
“Cảm ơn mẹ, canh hôm nay ngon lắm.”
Bước ra khỏi bàn ăn, tôi nghe tiếng cậu Minh khẽ thở dài sau lưng.
Chỉ là tôi chưa nói hết, dự án khu công nghiệp phía Đông đó, Thiên Lãm vừa từ chối đúng ba tuần trước, và người ký tờ từ chối, chính là tôi.