Chương 19
Thứ Hai, đúng chín giờ, Vương Tuyết gõ cửa.
Không phải dáng vẻ tự tin của ngày xưa, cũng không phải sự rón rén của những tháng đầu sau tái cơ cấu.
Cô bước vào với một tập hồ sơ ôm trước ngực, như một lớp áo giáp mỏng.
“Chị Uyên.”
“Ngồi đi.”
Cô ngồi, đặt tập hồ sơ lên đùi, không mở ra.
Tôi không vòng vo.
“Sương Mai Holdings,” tôi nói. “Tên em là đại diện pháp lý liên lạc.”
Vương Tuyết không giật mình. Không chối.
Cô chỉ gật đầu, chậm, như người đã chờ câu này từ lâu hơn cả cuối tuần vừa rồi.
“Em biết sớm muộn chị cũng sẽ biết,” cô nói. “Em chỉ không nghĩ là sớm vậy.”
“Kể tôi nghe.”
Cô mở tập hồ sơ — không phải tài liệu công ty, mà là những giấy tờ cá nhân: hóa đơn viện phí, giấy vay nợ, một bản kê khai tài sản.
“Ba em bị tai biến, hai năm trước,” cô nói, giọng đều, như đang đọc một báo cáo về chính cuộc đời mình. “Chi phí điều trị, rồi nợ vay để chữa, em không kể với ai ở công ty. Vì kể ra, người ta sẽ nhìn em như một trường hợp cần thương hại — và em đã quá quen với việc bị nhìn theo cách khác rồi.”
“Sương Mai liên hệ với em thế nào?”
“Tám tháng trước,” Vương Tuyết nói, “có người gọi, giới thiệu là luật sư của một quỹ đầu tư, hỏi em có muốn làm ‘đại diện liên lạc pháp lý’ cho một số giao dịch tại Việt Nam — công việc giấy tờ, ký nhận thay, không cần hiểu sâu về tài chính. Trả công theo tháng, đủ để em trả nợ viện phí trong một năm.”
“Em không hỏi họ là ai? Mua gì?”
“Em hỏi,” Vương Tuyết nói. “Họ nói, đó là quỹ đầu tư đa ngành, mua cổ phần nhiều công ty niêm yết, là chuyện bình thường trên sàn. Em…” cô ngừng lại, “em không kiểm tra kỹ. Vì lúc đó, em cần tiền, và họ trả đúng hẹn.”
“Em không biết đó là cổ phần Thiên Lãm?”
“Em biết,” cô nói, lần này giọng nhỏ hơn. “Nhưng em nghĩ — 6% không phải con số gì lớn. Quỹ nào cũng mua cổ phần các công ty lớn. Em tự thuyết phục mình, đó không liên quan đến chị, đến chỗ này, theo cách… cá nhân.”
“Cho đến khi nào em nhận ra có thể liên quan cá nhân?”
Vương Tuyết nhìn tôi, lần đầu tiên từ đầu buổi gặp, mắt cô có gì đó run.
“Tháng trước,” cô nói, “người liên hệ với em đổi yêu cầu. Họ muốn em — với danh nghĩa đại diện pháp lý — đề xuất một cuộc họp cổ đông bất thường, với lý do ‘rà soát minh bạch quản trị’, ngay sau kỳ báo cáo tài chính tiếp theo.”
“Họ đưa lý do gì cho việc đó?”
“Không lý do cụ thể,” Vương Tuyết nói. “Nhưng em tìm hiểu thêm — lần đầu tiên, em thật sự tìm hiểu — và em thấy, thời điểm cuộc họp đó trùng với thời điểm công bố khoản thuế bổ sung ba năm trước. Và…”
Cô dừng lại, như thể câu tiếp theo khó nói hơn tất cả những câu trước.
“Và em tìm ra, người đứng sau số điện thoại liên hệ đầu tiên,” cô nói, “có cùng địa chỉ đăng ký kinh doanh, với một công ty tư vấn — do con trai của anh Trần Quốc Hưng làm giám đốc.”
Tôi ngồi yên.
Trần Quốc Hưng. Cố vấn không chuyên trách, không lương, từ ngày tái cơ cấu đầu tiên. Người tôi chưa từng nghĩ đến lại, trong suốt hai năm qua.
“Em chắc chưa?” tôi hỏi.
“Em chắc,” Vương Tuyết nói. “Vì hôm thứ Sáu, sau khi tìm ra, em đã đến gặp công ty đó trực tiếp — không hẹn trước, giống cách chị từng làm với Brandt, em đọc được trong một bài báo.”
Tôi nhìn cô.
“Em gặp ai?”
“Anh Hưng,” cô nói. “Ông ấy không giấu. Ông ấy còn… cười, khi thấy em đến.”
“Ông ấy nói gì?”
Vương Tuyết hít một hơi, như chuẩn bị nói điều khó nhất trong cả buổi.
“Ông ấy nói — ‘Cô làm tốt lắm. Giờ thì về nói với cô Uyên, là tôi gửi lời chào, và hẹn gặp lại ở cuộc họp cổ đông.'”
Căn phòng im lặng một lúc.
“Em đến đây hôm nay,” tôi nói, “để báo với tôi việc này, biết rằng nó có thể khiến em mất việc — lần thứ hai.”
“Vâng.”
“Tại sao?”
Vương Tuyết nhìn xuống tập hồ sơ trên đùi.
“Vì hai năm trước,” cô nói, “chị cho em một cơ hội thứ hai, mà không ai khác trong tình huống đó được cho. Em đã dùng cơ hội đó sai — không phải vì em muốn hại chị, mà vì em chọn không hỏi, khi câu hỏi đó khó chịu.”
Cô ngẩng lên.
“Em không muốn lần này cũng vậy.”
Tôi nhìn cô một lúc dài.
“Em còn giữ liên lạc với Sương Mai không?”
“Còn. Họ chưa biết em đã đến gặp anh Hưng trực tiếp.”
“Tốt.” Tôi mở laptop. “Em sẽ tiếp tục liên lạc — bình thường, như không có gì thay đổi. Nhưng từ giờ, mọi tin nhắn, mọi cuộc gọi, em chuyển cho phòng pháp lý của tôi, trước khi trả lời.”
Vương Tuyết chớp mắt.
“Chị… không sa thải em?”
“Em vừa cho tôi thứ quan trọng hơn một lời xin lỗi,” tôi nói. “Em cho tôi thời gian — biết trước, thay vì biết sau.”
“Nhưng khoản nợ của em với Sương Mai—”
“Để phòng pháp lý xử lý phần đó. Em không cần lo khoản tiền họ đã trả — đó là vấn đề giữa công ty và họ, không phải giữa em và công ty.”
Vương Tuyết ngồi yên, mắt đỏ, không khóc, nhưng rõ ràng đang cố không khóc.
“Một điều nữa,” tôi nói. “Khoản viện phí của ba em — gửi hồ sơ cho phòng nhân sự. Công ty có quỹ hỗ trợ y tế khẩn cấp cho nhân viên, từ chương trình Lắng nghe. Em đủ điều kiện.”
“Em không biết có quỹ đó.”
“Vì không ai từng cần dùng nó kể từ khi lập,” tôi nói. “Giờ thì có.”
Vương Tuyết đứng dậy, cúi đầu — không phải kiểu cúi đầu sợ hãi, mà kiểu cúi đầu của người vừa được trao lại một thứ họ nghĩ mình đã đánh mất.
Sau khi cô ra, Minh Hà bước vào ngay, như đã đợi sẵn ngoài cửa.
“Chị nghe hết chứ?”
“Nghe hết.”
“Trần Quốc Hưng,” Minh Hà nói, “hai năm ‘cố vấn không chuyên trách, không lương’ — và ông ta dùng đúng hai năm đó để chuẩn bị việc này.”
“Đúng vậy.” Tôi nhìn ra Hà Nội. “Tôi để ông ta giữ một chức danh không quyền lực, nghĩ rằng vô hại. Tôi đã sai.”
“Sai ở đâu?”
“Tôi nghĩ, người không còn quyền lực, sẽ không còn động lực,” tôi nói. “Nhưng đôi khi, người mất hết quyền lực — lại là người có nhiều thời gian nhất, để nghĩ cách lấy lại nó.”
“Chị muốn làm gì tiếp theo?”
Tôi mở một file mới, gõ dòng đầu tiên.
“Cuộc họp cổ đông bất thường,” tôi nói, “ông Hưng muốn nó xảy ra sau kỳ báo cáo tới. Vậy thì — tôi sẽ đảm bảo, khi cuộc họp đó diễn ra, không phải tôi là người bị đặt câu hỏi.”
Minh Hà nhìn tôi, chờ.
“Mà là ông ấy,” tôi nói.