Chương 16
Một năm sau ngày nhận chuyển giao, Thiên Lãm tổ chức lễ kỷ niệm — không phải kỷ niệm thành lập công ty, mà kỷ niệm một năm “chương trình Lắng nghe không cấp bậc”.
Số liệu Minh Hà tổng hợp: hơn một trăm buổi gặp, từ nhân viên tạp vụ đến quản lý cấp trung. Hơn ba mươi đề xuất được áp dụng — từ những thay đổi nhỏ như giờ nghỉ giữa ca cho bộ phận vận hành, đến một thay đổi lớn hơn: quy trình báo cáo nội bộ ẩn danh, cho phép bất kỳ ai phản ánh sai phạm mà không lo bị trả đũa.
Tôi không tổ chức buổi lễ lớn. Chỉ một bữa tiệc nhỏ tại sân thượng tòa nhà, mọi cấp bậc cùng tham dự, không có bàn riêng cho lãnh đạo.
Bà Năm đến, lần này không phải để xin gặp, mà chỉ để… có mặt.
“Cô Uyên,” bà nói, khi tôi đi qua, “tôi nghe nói lương bộ phận chúng tôi tăng tháng trước. Cảm ơn cô.”
“Không cần cảm ơn tôi,” tôi nói. “Cảm ơn người đã đề xuất.”
“Ai đề xuất vậy?”
Tôi mỉm cười, không trả lời trực tiếp.
“Một người từng ngồi muộn ở tầng 12,” tôi nói.
Bà Năm nhìn tôi một lúc, rồi đôi mắt bà sáng lên — không phải nhận ra ngay, nhưng như một mảnh ghép vừa khớp vào đúng chỗ sau rất lâu.
“Là cô,” bà nói, không phải câu hỏi. “Cô bé hay để bánh lại trên bàn tôi.”
Tôi không xác nhận, không phủ nhận.
“Chúc bà một buổi tối vui vẻ, bà Năm.”
Bà nhìn theo tôi, miệng mở ra định nói thêm gì đó, nhưng rồi chỉ mỉm cười, gật đầu — kiểu gật đầu của người vừa hiểu ra một điều, và quyết định giữ nó cho riêng mình.
Giữa buổi tiệc, Hạ Vy — giờ đã là Trưởng phòng Chiến lược, sau một năm — đến cạnh tôi, tay cầm hai cốc nước.
“Chị,” cô nói, đưa một cốc, “em có việc muốn báo, ngoài công việc.”
“Gì vậy?”
“Em vừa nhận thư mời học bổng thạc sĩ, ở Singapore. Học về quản trị doanh nghiệp bền vững.”
“Khi nào em đi?”
“Ba tháng nữa. Nhưng…” cô ngần ngại, “em không chắc nên nhận. Vị trí ở đây, em mới làm được một năm, và—”
“Hạ Vy,” tôi cắt lời, nhẹ. “Em nhớ câu hỏi em từng hỏi tôi không? ‘Trong ba năm đó, có ngày nào chị nghĩ đến việc bỏ cuộc không?'”
“Em nhớ.”
“Bây giờ tôi hỏi em một câu khác. Nếu em không nhận học bổng này, hai năm sau, em sẽ hối hận vì điều gì hơn — vì đã rời đi một vị trí em mới quen, hay vì đã từ chối một cơ hội em không chắc có lần thứ hai?”
Hạ Vy nhìn tôi, rồi cười — nụ cười không còn chút do dự.
“Em hiểu rồi.”
“Vị trí của em,” tôi nói, “sẽ ở đây khi em về. Hoặc một vị trí tốt hơn, nếu em học được điều gì đáng để áp dụng.”
“Chị chắc không cần em ở đây bây giờ ạ?”
Tôi nhìn quanh sân thượng — những khuôn mặt tôi đã biết tên, biết câu chuyện, trong một năm qua.
“Một công ty tốt,” tôi nói, “không phải công ty không ai có thể rời đi. Là công ty, khi người ta rời đi để tốt hơn, vẫn muốn quay lại.”
Cuối buổi tiệc, khi mọi người đã về gần hết, tôi đứng một mình ở lan can sân thượng, nhìn xuống Hà Nội.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ một số đã lưu — Minh Vũ.
“Chị Uyên, tôi không làm phiền lâu. Chỉ muốn báo, tôi vừa nhận một lời mời — về làm cố vấn cho một quỹ học bổng, dành cho con em người lao động trong ngành tài chính. Quỹ này được lập từ một phần… khoản đền bù mà Brandt đồng ý chi thêm, ngoài thỏa thuận ban đầu, sau khi ông ấy đọc lại toàn bộ hồ sơ 1994 một lần nữa.”
Tôi đọc, rồi gõ lại.
“Brandt tự đề xuất khoản đó?”
“Vâng. Ông ấy nói — đó là điều ông ấy nên làm từ ba mươi năm trước, nhưng không ai cho ông ấy cơ hội nhận ra điều đó sớm hơn.”
Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc.
“Cảm ơn anh, vì đã báo,” tôi gõ. “Và chúc mừng vị trí mới.”
“Cảm ơn cô,” Minh Vũ trả lời, “vì đã nghe máy, đêm đó.”
Tôi cất điện thoại, nhìn ra thành phố.
Một năm trước, từ chính tòa nhà này — khi đó còn chưa hoàn toàn là của tôi — tôi nhận một cuộc gọi từ số lạ, và một câu nói thay đổi mọi thứ tôi nghĩ mình biết về gia đình mình.
Hôm nay, cuộc gọi đó đã trở thành một quỹ học bổng, một dòng chữ trong lịch sử công ty, một người đàn ông gần sáu mươi tuổi tìm lại được ý nghĩa cho sáu năm anh ta đã mất.
Không phải mọi thứ kết thúc đẹp đều có thể lên kế hoạch.
Nhưng mọi thứ kết thúc đẹp, tôi nghĩ, đều bắt đầu từ một quyết định nhỏ — nghe máy, thay vì cúp; ở lại, thay vì bỏ đi; nói thật, thay vì giữ kín.
Gió đêm Hà Nội thổi nhẹ qua sân thượng.
Tôi quay vào trong, nơi Minh Hà đang đợi với tập tài liệu cho tuần tới — một quỹ đầu tư mới, một thị trường mới, một viên gạch mới.
Như mọi viên gạch trước đó.
Và như mọi viên gạch sau này.