Chương 10
Một tuần sau, tôi nhận được một cuộc gọi khác.
Không phải số lạ lần này.
Là Lý Kiệt.
“Chị Uyên.” Giọng anh ta khác hẳn lần ở phòng họp tầng 22 — không còn run, nhưng cũng không còn cái tự tin “việc nhỏ mà” ngày trước. “Em… gọi để báo với chị, hồ sơ dự án khu công nghiệp phía Đông, em đã làm lại theo góp ý của phòng tư vấn.”
“Ba vấn đề tôi nêu?”
“Vâng. Vốn tự có nâng lên 22%. Pháp lý hai lô đất đã hoàn tất tháng trước. Và em đổi đối tác xây dựng — không phải đơn vị cũ nữa.”
Tôi mở laptop, kéo file hồ sơ mới Lý Kiệt vừa gửi qua email, lướt nhanh.
Số liệu khớp.
“Tốt,” tôi nói. “Anh nộp đúng quy trình?”
“Dạ. Phòng đầu tư, không qua chị.”
“Vậy là đúng.”
Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây bên kia.
“Chị Uyên,” Lý Kiệt nói tiếp, giọng chậm hơn, “em không gọi để… nhờ gì thêm. Em chỉ muốn chị biết — em đã làm đúng như chị nói. Ba mươi ngày, làm lại đàng hoàng, không qua chị.”
“Tôi biết,” tôi nói. “Tôi thấy trên hệ thống.”
“Vậy là… chị đã biết trước khi em gọi?”
“Ừ.”
“Vậy chị gọi lại làm gì—” anh ta dừng giữa câu, rồi tự hiểu. “À. Em hiểu rồi. Chị không gọi. Là em gọi chị.”
“Đúng vậy.”
Tôi nghe tiếng anh ta thở ra, nửa như cười, nửa như nhẹ nhõm.
“Em chỉ muốn nói một câu, chị Uyên.”
“Nói đi.”
“Cảm ơn chị. Không phải vì hồ sơ. Vì… chị đã không trả đũa, khi chị có đủ mọi lý do để làm vậy.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
“Trả đũa,” tôi nói, “là việc của người không có gì khác để làm. Tôi có việc khác để làm.”
“Vậy… chúc chị Uyên một ngày tốt.”
“Anh cũng vậy. Và Kiệt—”
“Dạ?”
“Lần tới gặp cậu Minh, đừng nhắc lại chuyện ‘việc nhỏ mà’ với ai nữa.”
Tiếng cười khẽ vang lên, lần đầu tiên không có chút gượng gạo.
“Em hiểu rồi, chị.”
Tôi cúp máy, đặt điện thoại xuống, nhìn ra Hà Nội.
Có những món nợ cần đòi. Có những món nợ chỉ cần để người mắc tự trả, theo cách của họ.
Buổi chiều, Minh Hà gõ cửa, mang vào một tập tài liệu mỏng.
“Chị Uyên, đây là báo cáo nhân sự tầng 12 — chi nhánh cũ. Theo yêu cầu tái cơ cấu, danh sách điều chỉnh đã hoàn tất.”
Tôi mở tập tài liệu.
Ngô Bác — đã chấm dứt hợp đồng, theo đúng quy định, có trợ cấp.
Trần Minh Khải — đã chuyển công tác Cần Thơ, theo nguyện vọng cá nhân (tự xin).
Vương Tuyết — cảnh cáo chính thức, đã hoàn thành khóa đào tạo lại, tiếp tục công tác.
Tôi dừng ở tên cuối.
“Vương Tuyết vẫn ở lại?”
“Vâng,” Minh Hà nói. “Cô ấy là người duy nhất trong danh sách cảnh cáo hoàn thành khóa đào tạo đúng hạn, và… có một điểm chị nên biết.”
“Gì?”
“Cô ấy là người đề xuất tên chị — Lâm Tịnh Uyên — cho vị trí ‘nhân viên xuất sắc quý’ tháng trước. Trước khi biết chị là ai.”
Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc.
Vương Tuyết. Người đã cười khúc khích ngày tôi từ chối đi ăn tối. Người hỏi “về nhà cho mèo ăn à” giữa tiếng cười cả văn phòng.
“Đề xuất dựa trên gì?”
“Báo cáo quý của chị,” Minh Hà nói. “Cô ấy ghi trong đề xuất — nguyên văn — ‘Báo cáo của Lâm Tịnh Uyên luôn chính xác nhất phòng, nhưng không ai để ý vì cô ấy không bao giờ tự nói ra’.”
Tôi gập tập tài liệu lại.
Con người, đôi khi, không hoàn toàn là một phía.
Người cười to nhất trong một căn phòng, không phải lúc nào cũng là người không nhìn thấy gì.
“Để cô ấy tiếp tục,” tôi nói. “Và…” tôi dừng lại một giây, “chuyển đề xuất đó vào hồ sơ chính thức. Phê duyệt.”
Minh Hà ghi lại, không hỏi thêm — như mọi lần.
Buổi tối, tôi về nhà cha mẹ, lần này có báo trước.
Mẹ nấu canh chua.
Lần này không phải vì lo lắng.
“Cậu Minh có gọi,” mẹ nói, vừa dọn bát, “hỏi sao lâu không thấy Kiệt qua nhà mình.”
“Kiệt đang bận làm lại hồ sơ,” tôi nói. “Đàng hoàng.”
Mẹ nhìn tôi, rồi gật đầu, không hỏi thêm — kiểu gật đầu của người đã học được, trong vài tháng qua, rằng có những câu trả lời ngắn của tôi chứa nhiều hơn vẻ ngoài của nó.
Cha ngồi đầu bàn, lặng lẽ hơn mọi khi.
“Minh Vũ thế nào rồi?” tôi hỏi.
“Cha gặp anh ta hôm qua,” cha nói. “Cùng luật sư. Mọi thứ đã ký — dòng ghi nhận trong tài liệu lịch sử Waldmann, anh ta đã thấy.”
“Anh ta nói gì?”
Cha im lặng một lúc, như đang chọn lại đúng từ.
“Anh ta khóc,” cha nói. “Một người đàn ông gần sáu mươi tuổi, ngồi trong phòng họp, khóc vì một dòng chữ trong một tài liệu công ty mà có lẽ chín mươi chín phần trăm người đọc sẽ lướt qua không để ý.”
“Vì sao?”
“Vì anh ta nói — đó là lần đầu tiên trong sáu năm, anh ta cảm thấy việc mình mất tất cả không phải là vô nghĩa.”
Tôi nhìn xuống bát canh.
Có những trận thắng không đo bằng số tiền, không đo bằng cổ phần, không đo bằng chức danh trên danh thiếp.
Đo bằng một dòng chữ, đúng, ở đúng chỗ, sau ba mươi năm.
“Cha,” tôi nói, “con có một việc muốn hỏi cha.”
“Gì vậy?”
“Thiên Lãm, sau vụ Zurich, sau vụ Waldmann — giờ đã sạch, đã ổn định, đã có hội đồng điều hành mới.” Tôi nhìn cha. “Cha có bao giờ nghĩ đến việc… lùi lại? Để con toàn quyền?”
Cha đặt đũa xuống, nhìn tôi rất lâu.
“Con đã sẵn sàng từ ba năm trước, Uyên,” ông nói. “Câu hỏi không phải là cha có nghĩ đến không. Câu hỏi là — con đợi đến hôm nay mới hỏi, vì cái gì?”
Tôi mỉm cười, húp một muỗng canh chua.
Vẫn ngon như mọi lần.
“Vì con muốn dọn xong mọi món nợ cũ trước,” tôi nói, “trước khi nhận một thứ hoàn toàn mới.”
Mẹ từ bếp nhìn ra, lần này ánh mắt bà không còn thứ gì “vỡ ra chậm” như buổi tối Lý Kiệt đến.
Chỉ còn một nụ cười, nhẹ, và chắc.
Như cái gật đầu của Hạ Vy, ngày đầu tiên ở thang máy tầng 12.
Ngoài cửa sổ, Hà Nội lên đèn, từng vệt sáng trải dài, bình thường như mọi tối.
Nhưng tôi biết — từ tối nay, một thứ gì đó, lặng lẽ, đã bắt đầu sang trang.