Chương 9
Tôi và anh Quân đến nhà Đặng Thị Ngọc trong vòng hai mươi phút, cùng với đội an ninh công ty mà bố đã cử đi ngay khi tôi báo tin.
Ngọc mở cửa trong tình trạng hoảng loạn, tay vẫn còn run, hai đứa con nhỏ nép sau lưng mẹ, mắt đỏ hoe vì vừa khóc.
“Họ chưa vào được,” Ngọc nói, giọng nghẹn lại, “nhưng ổ khóa có dấu vết bị cạy, tôi nghe tiếng động lạ ở cửa sau khoảng nửa tiếng trước khi tôi gọi cho Lâm Vy.”
Đội an ninh kiểm tra quanh nhà, xác nhận có dấu hiệu cạy khóa, nhưng không tìm thấy ai xung quanh khu vực.
“Chúng ta cần đưa chị và hai cháu đến nơi an toàn ngay đêm nay,” anh Quân nói, giọng nghiêm túc. “Không thể để chị ở đây thêm một đêm nào nữa.”
Tôi gọi điện cho ông Trọng, người ngay lập tức liên hệ với một khách sạn công ty vẫn hay đặt cho đối tác quan trọng, sắp xếp phòng riêng biệt, có bảo vệ, dưới một cái tên khác không liên quan đến Ngọc hay công ty.
Đêm đó, khi Ngọc và hai con đã an toàn trong phòng khách sạn, chị ngồi đối diện tôi, tay ôm chặt tách trà nóng, giọng vẫn còn run.
“Cảm ơn cô,” chị nói. “Tôi biết mình không xứng đáng được giúp đỡ, sau tất cả những gì tôi đã làm.”
“Chị đã chọn nói ra sự thật,” tôi nói. “Đó là điều quan trọng nhất bây giờ. Không ai hoàn hảo, nhưng chị đã chọn đúng vào lúc cần thiết nhất.”
Ngọc nhìn tôi, mắt ngấn nước.
“Tôi sợ họ sẽ làm gì đó với con tôi,” chị nói. “Tôi không sợ cho bản thân mình nữa, nhưng con tôi…”
“Từ giờ, công ty sẽ đảm bảo an toàn cho chị và hai cháu cho đến khi đại hội cổ đông kết thúc,” tôi nói. “Chúng tôi sẽ không để chuyện gì xảy ra.”
Sáng hôm sau, tôi trình báo toàn bộ sự việc lên cơ quan công an với tư cách đe dọa nhân chứng trong một vụ án đang được điều tra, kèm theo bằng chứng dấu vết cạy khóa và lời khai của Ngọc.
Việc này khiến vụ việc chính thức bước sang một giai đoạn mới, không còn là chuyện nội bộ công ty tự xử lý, mà đã có sự can thiệp của cơ quan chức năng.
Chiều hôm đó, bố gọi tôi lên phòng làm việc, vẻ mặt nặng nề hơn tôi từng thấy trong suốt cả vụ việc.
“Con,” ông nói, “bố muốn hỏi con một câu, và con phải trả lời thật lòng. Con có hối hận vì đã bắt đầu vụ này không? Nếu con dừng lại từ đầu, có lẽ mọi chuyện đã không đi xa đến mức này, không ai bị đe dọa, không ai phải chạy trốn khỏi nhà mình.”
Tôi nhìn bố, hiểu ông đang mang một gánh nặng tội lỗi không cần thiết.
“Con không hối hận,” tôi nói. “Nếu con dừng lại, Phúc và Cường sẽ tiếp tục, không chỉ với công ty mình, mà có thể với những công ty khác, những gia đình khác. Ngọc sợ hãi bây giờ, nhưng chị ấy sẽ còn sợ hãi nhiều hơn nếu phải sống suốt đời với bí mật đó, không có lối thoát.”
“Bố tự hào về con,” bố nói, “nhưng bố cũng lo sợ. Bố không muốn con phải trả giá quá đắt cho việc đúng đắn.”
“Con sẽ không phải trả giá gì cả,” tôi nói, cố gắng nghe chắc chắn hơn tôi thực sự cảm thấy. “Chúng ta sắp đến đích rồi, bố.”
Buổi tối, khi tôi và anh Quân cùng rà soát lại toàn bộ hồ sơ trước khi trình lên Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, anh dừng tay, nhìn tôi.
“Cô ổn không, sau chuyện tối qua?”
“Tôi ổn,” tôi nói. “Nhưng tôi thấy sợ, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu vụ này. Không phải sợ cho bản thân, mà sợ vì chuyện đã đi xa đến mức đe dọa cả một gia đình có con nhỏ.”
Anh Quân im lặng một lúc, rồi đặt tay lên vai tôi, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
“Chúng ta đang làm đúng,” anh nói. “Và tôi sẽ ở đây, cùng cô, cho đến khi mọi chuyện kết thúc.”
Tôi nhìn anh, cảm thấy trong lòng, giữa những ngày căng thẳng và nguy hiểm chồng chất, có một điểm tựa vững chắc đang dần hình thành, không phải từ quyền lực hay vị trí, mà từ sự tin tưởng thật sự giữa hai con người cùng đứng về phía sự thật.
Ba tuần nữa, đại hội cổ đông sẽ diễn ra. Tôi biết, đó sẽ là trận chiến cuối cùng, và tôi không thể để mình gục ngã trước khi đến đích.
Ủy ban Chứng khoán Nhà nước tiếp nhận hồ sơ của chúng tôi vào đầu tuần thứ hai, và chỉ ba ngày sau, một đoàn thanh tra được cử đến làm việc trực tiếp với công ty.
Tin tức về cuộc điều tra không thể giữ kín thêm được nữa. Đến cuối tuần đó, một bài báo xuất hiện trên một tờ tin tài chính, không nêu tên cụ thể nhưng ám chỉ rõ ràng về nghi vấn thao túng cổ phiếu liên quan đến một tập đoàn lớn trong ngành bất động sản thương mại.
“Chúng ta không kiểm soát được thông tin nữa,” anh Quân nói trong cuộc họp khẩn sáng thứ Hai. “Nhưng điều này cũng có mặt tốt. Peak Horizon Capital sẽ phải cẩn trọng hơn, vì bất cứ động thái bất thường nào từ giờ đều có thể bị soi xét bởi cơ quan quản lý.”
“Nhưng nó cũng có nghĩa Cường sẽ đẩy nhanh kế hoạch,” tôi nói. “Nếu ông ta biết mình sắp bị điều tra chính thức, ông ta sẽ cố gắng hoàn thành việc thâu tóm trước khi lệnh phong tỏa giao dịch cổ phiếu, nếu có, được ban hành.”
Đúng như dự đoán, hai ngày sau, Peak Horizon Capital công bố đã tăng tỷ lệ sở hữu lên mười một phần trăm, thông qua việc mua gom từ các cổ đông nhỏ lẻ đang hoang mang trước tin đồn khủng hoảng quản trị.
“Chúng ta cần một chiến dịch trấn an cổ đông ngay lập tức,” ông Trọng nói. “Nếu không, đến ngày đại hội, tỷ lệ sở hữu của Peak Horizon có thể đã đủ để gây áp lực nghiêm trọng lên kết quả biểu quyết.”
Bố quyết định tổ chức một buổi họp báo công khai, chủ động công bố toàn bộ vụ việc trước khi phía Cường có thể dùng nó làm vũ khí bất ngờ.
“Con nghĩ ai nên là người phát biểu chính?” bố hỏi tôi trong buổi chuẩn bị.
“Con nghĩ nên là bố,” tôi nói. “Nhưng con muốn có mặt để trình bày phần bằng chứng kỹ thuật, cho thấy công ty đã tự phát hiện và xử lý nghiêm túc, không phải do bị ép buộc.”
Buổi họp báo diễn ra vào thứ Năm, với sự có mặt của hơn hai mươi phóng viên các báo tài chính lớn.
Bố mở đầu, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quyết đoán.
“Chúng tôi xác nhận, công ty đã phát hiện và đang xử lý một vụ gian lận tài chính nội bộ, liên quan đến nguyên giám đốc kinh doanh Lê Hoàng Phúc, người đã bị đình chỉ chức vụ và đang trong quá trình điều tra mở rộng. Chúng tôi cũng xác nhận, có bằng chứng cho thấy hành vi này có liên hệ với một bên thứ ba đang tìm cách thâu tóm cổ phần công ty thông qua các biện pháp thao túng thị trường bất hợp pháp.”
Một phóng viên giơ tay hỏi ngay.
“Ông có thể nêu tên bên thứ ba đó không?”
Bố nhìn tôi, tôi gật đầu nhẹ.
“Chúng tôi đã chuyển toàn bộ bằng chứng, bao gồm ghi âm và tài liệu tài chính liên quan, cho Ủy ban Chứng khoán Nhà nước điều tra chính thức. Vì đang trong quá trình điều tra, chúng tôi chưa thể công bố chi tiết, nhưng chúng tôi cam kết minh bạch tuyệt đối với cổ đông tại đại hội cổ đông sắp tới.”
Tôi bước lên, trình bày phần của mình, dùng slide trình chiếu để cho thấy quy trình công ty đã tự phát hiện sai phạm như thế nào, từ những dấu hiệu bất thường đầu tiên đến việc thành lập bộ phận phân tích độc lập.
“Việc phát hiện và xử lý nghiêm túc một sai phạm nội bộ,” tôi nói, kết thúc bài trình bày, “không phải là dấu hiệu của khủng hoảng quản trị, mà là bằng chứng cho một hệ thống quản trị lành mạnh, dám nhìn thẳng vào sai sót của chính mình.”
Buổi họp báo kết thúc với phản ứng tích cực hơn dự kiến. Ngày hôm sau, giá cổ phiếu công ty, thay vì tiếp tục giảm, đã phục hồi nhẹ, một tín hiệu cho thấy thị trường bắt đầu tin vào sự minh bạch của công ty hơn là tin đồn hoang mang.
Nhưng đêm đó, khi tôi vừa về đến nhà, một chiếc xe lạ đậu trước cổng nhà tôi trong gần một giờ đồng hồ, không có biển số rõ ràng, rồi rời đi khi tôi gọi cho đội an ninh.
Tôi không kể chuyện này cho bố, sợ ông thêm lo lắng trong lúc căng thẳng nhất. Nhưng tôi kể cho anh Quân, người ngay lập tức đề nghị đến ở tạm cùng khu chung cư với tôi, thuê một căn hộ khác tầng, cho đến khi mọi chuyện qua đi.
“Anh không cần phải làm vậy,” tôi nói qua điện thoại.
“Tôi biết tôi không cần,” anh nói. “Nhưng tôi muốn.”
Tôi không phản đối thêm.
