Chương 8
Tin Vũ Đình Cường công khai tuyên bố sở hữu chín phần trăm cổ phần lan khắp công ty trong vòng vài giờ, kéo theo sự hoang mang không nhỏ trong nội bộ.
Bố triệu tập cuộc họp ban lãnh đạo mở rộng ngay chiều hôm đó, tôi và anh Quân đều được mời tham dự.
“Peak Horizon Capital đề xuất nghị quyết bất thường,” bố nói, giọng nghiêm trọng hơn tôi từng thấy, “yêu cầu bãi nhiệm toàn bộ hội đồng quản trị hiện tại với lý do khủng hoảng quản trị nghiêm trọng, dẫn chứng bằng vụ việc chi tiêu khống vừa bị phanh phui và tình trạng bất ổn nhân sự cấp cao trong thời gian gần đây.”
“Họ đang dùng chính vụ Phúc để tấn công ngược lại chúng ta,” tôi nói. “Biến việc chúng ta phanh phui gian lận thành bằng chứng cho thấy công ty đang hỗn loạn.”
“Chính xác,” anh Quân nói. “Đây là chiến thuật quen thuộc của các quỹ đầu tư kiểu này. Họ không cần đúng sự thật, họ chỉ cần đủ để cổ đông nhỏ lẻ hoang mang và bỏ phiếu theo cảm tính.”
“Chúng ta có bao lâu để chuẩn bị phản bác trước đại hội cổ đông?” bố hỏi.
“Ba tuần rưỡi,” tôi nói. “Không nhiều, nhưng đủ nếu chúng ta có chiến lược rõ ràng.”
“Chiến lược của con là gì?”
Tôi đứng dậy, đi đến bảng trắng trong phòng họp, cầm bút vẽ ra sơ đồ đã hình thành trong đầu suốt mấy ngày qua.
“Thứ nhất, chúng ta cần công khai minh bạch toàn bộ vụ việc Phúc trước, chủ động, không để phía Cường dùng nó làm vũ khí bất ngờ tại đại hội. Nếu cổ đông thấy công ty tự phát hiện, tự xử lý nghiêm túc, đó là bằng chứng cho một hệ thống quản trị lành mạnh, không phải yếu kém.”
“Thứ hai,” tôi tiếp tục, “chúng ta cần chứng minh mối liên hệ trực tiếp giữa Phúc và Vũ Đình Cường, cho cổ đông thấy rõ, đây không phải một cuộc khủng hoảng quản trị tự phát, mà là một âm mưu thâu tóm có tổ chức, được dàn dựng từ bên ngoài.”
“Thứ ba,” tôi nói, giọng chậm lại, “chúng ta cần một nhân chứng sẵn sàng xác nhận công khai. Chị Đặng Thị Ngọc.”
Cả phòng họp im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về tôi.
“Cô nghĩ Ngọc sẽ hợp tác?” ông Trọng hỏi.
“Tôi chưa chắc,” tôi nói thật. “Nhưng tôi nghĩ, nếu chúng ta tiếp cận đúng cách, cho chị ấy thấy con đường hợp tác sẽ nhẹ hơn nhiều so với việc tiếp tục im lặng và gánh chịu hậu quả một mình khi Phúc sụp đổ, chị ấy có thể sẽ chọn nói ra sự thật.”
Bố nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu.
“Con muốn tự mình tiếp cận Ngọc?”
“Con muốn,” tôi nói, “nhưng con nghĩ, sẽ hiệu quả hơn nếu người tiếp cận không phải con, mà là một người chị ấy đã có mối quan hệ tin cậy trước đó.”
Tôi nhìn Lâm Vy, người đang ngồi ở cuối bàn, im lặng theo dõi suốt cuộc họp.
“Chị Vy,” tôi nói, “chị có sẵn sàng nói chuyện với chị Ngọc không? Không phải để ép buộc, mà để cho chị ấy thấy có một lối đi khác.”
Lâm Vy gật đầu, không chút do dự.
“Chị sẽ làm.”
Buổi tối hôm đó, Lâm Vy hẹn gặp Đặng Thị Ngọc tại một quán nước nhỏ, không phải để bàn công việc, mà như một buổi gặp gỡ bạn bè bình thường, đúng như thói quen hai người vẫn có trước đây.
Tôi không có mặt, nhưng Lâm Vy gọi báo lại cho tôi ngay sau khi về, giọng có phần xúc động.
“Ngọc khóc,” chị nói. “Chị ấy nói, từ ngày nhận tiền lần đầu, chị ấy đã sợ hãi mỗi đêm, không dám ngủ yên, vì biết mình đang làm sai, nhưng không dám từ chối vì Phúc là chỗ dựa lớn nhất cho gia đình chị ấy, chồng chị ấy đang thất nghiệp, hai đứa con còn nhỏ.”
“Chị ấy có nói gì về Vũ Đình Cường không?”
“Có. Ngọc nói, chị ấy từng một lần vô tình nghe được cuộc gọi giữa Phúc và một người đàn ông xưng là anh Cường, bàn về việc làm sao để giá cổ phiếu giảm đủ mức trước đại hội cổ đông, để bên mua vào được giá tốt nhất. Ngọc còn giữ được một đoạn ghi âm ngắn, vô tình bật vì điện thoại chị ấy quên tắt sau cuộc gọi trước đó.”
Tôi nín thở.
“Chị ấy có sẵn sàng giao đoạn ghi âm đó không?”
“Chị ấy sợ,” Lâm Vy nói, “nhưng chị nghĩ, nếu công ty cam kết bảo vệ chị ấy, không truy cứu hình sự nếu chị ấy hợp tác toàn diện, và hỗ trợ tìm việc mới cho chồng chị ấy, Ngọc sẽ đồng ý.”
Tôi mang đề nghị này lên gặp bố và luật sư công ty ngay sáng hôm sau.
Sau một buổi thảo luận dài, công ty đồng ý đưa ra một thỏa thuận khoan hồng có điều kiện cho Đặng Thị Ngọc, đổi lấy sự hợp tác toàn diện trong việc cung cấp bằng chứng và làm chứng trước đại hội cổ đông nếu cần thiết.
Ba ngày sau, Ngọc chính thức giao nộp đoạn ghi âm, cùng một bản tường trình chi tiết về toàn bộ quá trình cấu kết giữa Phúc và Vũ Đình Cường.
Nghe đoạn ghi âm lần đầu tiên trong phòng làm việc của anh Quân, tôi cảm thấy một sự lạnh người khó tả, không phải vì sợ, mà vì cuối cùng, sau bao ngày mò mẫm qua từng con số và mối liên hệ mơ hồ, tôi đang nghe chính giọng nói của kẻ đứng sau tất cả, lần đầu tiên rõ ràng và không thể chối cãi.
Đoạn ghi âm dài hai phút mười bảy giây, chất lượng không hoàn hảo vì được thu tình cờ từ trong túi áo, nhưng đủ rõ để nghe được từng câu.
“…anh Phúc yên tâm, bên tôi đã chuẩn bị đủ để đại hội cổ đông lần này thông qua nghị quyết bãi nhiệm. Chỉ cần giá cổ phiếu giảm thêm khoảng mười lăm phần trăm trước ngày họp, cổ đông nhỏ lẻ sẽ hoảng loạn bán tháo, chúng ta gom đủ số lượng cần thiết.”
“Nhưng nếu ông Khang phát hiện ra trước thì sao?” giọng Phúc, run rẩy hơn tôi từng nghe.
“Ông ta sẽ không kịp. Với những khoản chi anh đã sắp xếp, báo cáo tài chính quý này đủ tệ để tạo tâm lý hoang mang. Còn khoản nợ của anh, tôi đã lo xong, anh chỉ cần hoàn thành phần việc của mình.”
“Nếu chuyện này bị lộ, tôi sẽ mất tất cả.”
“Anh sẽ mất nhiều hơn nếu không làm, vì khoản nợ hai mươi hai tỷ đó, tôi có thể đòi lại bất cứ lúc nào tôi muốn.”
Đoạn ghi âm kết thúc đột ngột, có lẽ vì Ngọc đã tắt điện thoại ngay sau đó.
Anh Quân tắt file ghi âm, nhìn tôi, im lặng một lúc.
“Đây là bằng chứng quyết định,” anh nói. “Không chỉ chứng minh Phúc bị ép buộc và cấu kết, mà còn chứng minh Vũ Đình Cường trực tiếp chỉ đạo hành vi thao túng báo cáo tài chính để dìm giá cổ phiếu. Đây là hành vi vi phạm pháp luật chứng khoán nghiêm trọng.”
“Chúng ta cần làm gì tiếp theo?”
“Chúng ta cần giám định kỹ thuật xác nhận tính xác thực của đoạn ghi âm, không bị chỉnh sửa, cắt ghép. Sau đó, trình toàn bộ hồ sơ lên Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời chuẩn bị công bố trước đại hội cổ đông.”
Việc giám định mất bốn ngày, kết quả xác nhận đoạn ghi âm là nguyên bản, không có dấu hiệu chỉnh sửa.
Trong lúc chờ kết quả, tôi dành thời gian chuẩn bị bài trình bày sẽ đọc trước đại hội cổ đông, cùng với anh Quân và ông Trọng rà soát từng chi tiết để đảm bảo không có sơ hở nào có thể bị phía Cường lợi dụng phản bác.
Một buổi tối muộn, khi cả hai đang ngồi lại trong phòng làm việc, chỉ còn ánh đèn bàn soi sáng, anh Quân bỗng dừng bút, nhìn tôi.
“Trần Tịnh, tôi muốn hỏi cô một điều, không liên quan đến công việc.”
Tôi ngẩng lên, hơi ngạc nhiên vì giọng anh khác thường.
“Anh hỏi đi.”
“Sau khi vụ này kết thúc, dù kết quả thế nào, cô có định tiếp tục làm việc ở công ty của bố cô không, hay cô muốn tìm một con đường khác, nơi không ai nhìn cô qua lăng kính con gái sếp tổng nữa?”
Tôi suy nghĩ một lúc, câu hỏi này chạm vào một điều tôi cũng từng tự hỏi mình nhiều đêm.
“Tôi từng nghĩ đến việc rời đi,” tôi nói thật. “Nhưng bây giờ tôi nhận ra, tôi không ở lại vì tôi là con gái bố tôi. Tôi ở lại vì tôi đã chứng minh được tôi xứng đáng có mặt ở đây, bằng chính năng lực của mình. Rời đi bây giờ sẽ giống như bỏ cuộc ngay khi vừa thắng.”
Anh Quân gật đầu, ánh mắt có gì đó dịu lại.
“Tôi hỏi vì một lý do khác,” anh nói, chậm rãi. “Sau vụ này, hợp đồng kiểm toán độc lập của tôi với công ty cô sẽ kết thúc. Tôi sẽ không còn lý do chính đáng để gặp cô mỗi ngày như bây giờ nữa.”
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, hiểu ra anh đang muốn nói điều gì đó ngoài công việc.
“Vậy anh định làm gì?” tôi hỏi, giọng cố giữ bình thản nhưng không hoàn toàn thành công.
“Tôi định tìm một lý do khác,” anh nói, nhìn thẳng vào mắt tôi, “không liên quan đến công việc, để tiếp tục gặp cô.”
Căn phòng nhỏ tầng mười tám, giữa những chồng hồ sơ và ánh đèn bàn, bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
“Tôi nghĩ,” tôi nói, giọng nhẹ đi, “anh không cần phải tìm lý do gì cả. Anh chỉ cần hỏi thẳng.”
Anh Quân mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành.
“Vậy, sau khi mọi chuyện ở đại hội cổ đông kết thúc, dù thắng hay thua, tôi muốn mời cô ăn tối. Không phải để bàn công việc.”
“Tôi nhận lời,” tôi nói.
Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt, điện thoại tôi rung lên, một cuộc gọi từ Lâm Vy, giọng chị hoảng hốt ngay khi tôi bắt máy.
“Trần Tịnh, chị Ngọc vừa gọi cho chị, chị ấy nói có người theo dõi nhà chị ấy suốt hai ngày nay, và tối nay, có người đã cố phá khóa cửa nhà chị ấy.”
