Chương 7
Ông Trọng đồng ý ngay khi anh Quân trình bày yêu cầu, nhưng ông cũng cảnh báo trước.
“Nếu chúng ta yêu cầu trích xuất log từ nhà cung cấp dịch vụ máy chủ, quy trình chính thức sẽ mất vài ngày, và quan trọng hơn, yêu cầu này sẽ phải đi qua bộ phận pháp chế công ty trước khi gửi ra ngoài, nghĩa là có khả năng thông tin bị lộ ra trước khi log được trích xuất.”
“Có cách nào nhanh hơn không?” tôi hỏi, dù đang trong thời gian đình chỉ, tôi vẫn tham gia trao đổi này với tư cách phi chính thức qua anh Quân.
“Có một cách,” ông Trọng nói, “nhưng hơi mạo hiểm. Tôi có thể trực tiếp liên hệ với giám đốc kỹ thuật của nhà cung cấp dịch vụ, một người tôi từng làm việc chung nhiều năm, để xin trích xuất khẩn cấp với lý do nghi ngờ vi phạm bảo mật dữ liệu nội bộ, không cần qua bộ phận pháp chế trước.”
“Vậy làm theo cách đó,” tôi nói.
Hai ngày sau, ông Trọng nhận được bản log gốc, gửi trực tiếp qua kênh mã hóa riêng.
Anh Quân và tôi cùng ông Trọng ngồi lại trong một phòng họp nhỏ, không phải phòng phân tích, để tránh mọi ánh mắt dò xét.
Log cho thấy rõ ràng, vào lúc chín giờ hai mươi sáng ngày kiểm tra máy Kiên, Tùng đã truy cập vào một thư mục lưu trữ email cá nhân của Kiên trong hệ thống, sao chép ba tệp tin, trong đó có tệp chứa nội dung email báo cáo số điện thoại phụ của Phúc, hoàn toàn không liên quan đến lỗi phần mềm được ghi trong phiếu yêu cầu sửa chữa ban đầu.
“Đây rồi,” anh Quân nói, giọng chắc chắn. “Bằng chứng không thể chối cãi. Tùng đã truy cập trái phép vào dữ liệu không thuộc phạm vi công việc được giao.”
Ông Trọng gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn còn thận trọng.
“Chúng ta có bằng chứng Tùng truy cập trái phép, nhưng chưa có bằng chứng trực tiếp cho thấy Phúc chỉ đạo việc này. Tùng có thể khai rằng cậu ta tự ý làm, hoặc đổ lỗi cho một lý do cá nhân nào đó.”
“Vậy chúng ta cần đối chất trực tiếp,” tôi nói.
“Cô không còn thẩm quyền để đối chất nhân viên trong thời gian đình chỉ,” ông Trọng nhắc.
“Tôi biết. Nhưng ông có thẩm quyền, với tư cách trưởng ban kiểm soát nội bộ.”
Ông Trọng suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
“Được. Tôi sẽ mời Tùng lên làm việc riêng, với sự có mặt của bộ phận nhân sự, đúng quy trình.”
Buổi làm việc diễn ra vào chiều hôm sau, tôi không được phép có mặt vì đang trong thời gian đình chỉ, nhưng anh Quân, với tư cách kiểm toán độc lập được ủy quyền, tham dự với vai trò quan sát.
Tối hôm đó, anh gọi điện báo lại cho tôi toàn bộ diễn biến.
“Ban đầu Tùng chối, nói mình chỉ kiểm tra lỗi phần mềm theo đúng phiếu yêu cầu. Nhưng khi ông Trọng đưa ra log hệ thống cho thấy rõ thời gian truy cập vào thư mục email, không liên quan gì đến phần mềm bị lỗi, cậu ta bắt đầu lúng túng.”
“Cậu ta có khai ra Phúc không?”
“Chưa ngay lập tức. Nhưng khi ông Trọng nói rõ, nếu không hợp tác, công ty sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ cho cơ quan công an với cáo buộc xâm nhập trái phép hệ thống dữ liệu, hình phạt có thể lên đến truy cứu trách nhiệm hình sự, Tùng bắt đầu khai.”
Tôi nín thở chờ đợi.
“Tùng khai, Phúc là anh rể của cậu ta, thường xuyên nhờ vả những việc nhỏ trong công ty, và lần này, Phúc yêu cầu cậu ta theo dõi hoạt động của phòng phân tích, đặc biệt là bất cứ thông tin nào liên quan đến số điện thoại hay tài khoản cá nhân của Phúc. Đổi lại, Phúc hứa sẽ giúp cậu ta được xét duyệt lên vị trí trưởng nhóm IT trong đợt tái cơ cấu sắp tới.”
“Cậu ta có bằng chứng cụ thể về lời hứa đó không? Tin nhắn, email?”
“Có. Tùng đã cung cấp một đoạn tin nhắn trên ứng dụng cá nhân, trong đó Phúc trực tiếp yêu cầu cậu ta theo dõi và lấy thông tin, kèm theo lời hứa vị trí.”
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến mức gần như muốn khóc, dù tôi không phải người dễ xúc động.
“Vậy chúng ta có bằng chứng trực tiếp rồi,” tôi nói. “Không chỉ chứng minh tôi bị vu khống, mà còn chứng minh Phúc chủ động chỉ đạo hành vi xâm nhập trái phép để hãm hại tôi.”
“Đúng vậy,” anh Quân nói. “Ông Trọng đang chuẩn bị hồ sơ để trình lên hội đồng quản trị, đề nghị hủy bỏ quyết định đình chỉ của cô ngay lập tức, và mở rộng điều tra chính thức đối với Phúc.”
Tôi ngồi lặng một lúc trong căn phòng nhỏ của mình, ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn.
Mười một ngày trong tổng số mười bốn ngày đình chỉ đã trôi qua. Tôi tưởng mình sẽ phải chờ hết thời hạn trong sự bất lực, nhưng hóa ra, đôi khi công lý đến sớm hơn dự tính, chỉ cần có đủ người sẵn sàng đứng về phía sự thật.
“Cảm ơn anh,” tôi nói với anh Quân qua điện thoại. “Vì đã không bỏ cuộc, dù tôi không còn thẩm quyền gì để hỗ trợ anh chính thức.”
“Tôi không làm việc này vì thẩm quyền của cô,” anh nói. “Tôi làm vì tôi tin vào sự thật mà chúng ta đang tìm kiếm. Và tôi tin vào cô.”
Hội đồng quản trị họp khẩn vào sáng thứ Sáu, chỉ ba ngày sau khi ông Trọng trình bằng chứng.
Tôi được mời tham dự, lần đầu tiên kể từ ngày bị đình chỉ.
Phòng họp lớn lần này đông đủ hơn cả buổi tôi được bổ nhiệm, gồm toàn bộ thành viên hội đồng quản trị, ông Trọng, anh Quân với tư cách kiểm toán độc lập, và cả luật sư của công ty.
Lê Hoàng Phúc cũng có mặt, nhưng lần này, vẻ tự tin gần như hiếu chiến của ông ta ba tuần trước đã biến mất, thay bằng một sự căng cứng gượng gạo.
Ông Trọng trình bày toàn bộ bằng chứng, từ log hệ thống cho thấy Tùng truy cập trái phép, đến tin nhắn Phúc chỉ đạo và hứa hẹn vị trí, chiếu lên màn hình lớn trước toàn thể hội đồng.
“Căn cứ vào các bằng chứng trên,” ông Trọng kết luận, “tôi đề nghị hội đồng quản trị hủy bỏ ngay quyết định đình chỉ đối với cô Trần Tịnh, đồng thời mở rộng điều tra chính thức đối với ông Lê Hoàng Phúc về hành vi chỉ đạo xâm nhập trái phép hệ thống dữ liệu nội bộ, cùng với các nghi vấn gian lận tài chính đã được phát hiện trước đó.”
Phúc đứng dậy, giọng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh.
“Tôi phản đối. Đây rõ ràng là một sự dàn dựng để bảo vệ con gái sếp tổng, dù bằng chứng có vẻ thuyết phục, nhưng ai dám chắc những tin nhắn kia không bị chỉnh sửa?”
Anh Quân đứng lên, lần đầu tiên lên tiếng trong cuộc họp.
“Tôi là kiểm toán độc lập, được hội đồng quản trị thuê từ bên ngoài, không có bất cứ mối quan hệ nào với gia đình sếp tổng trước khi vụ việc này bắt đầu. Tôi có thể khẳng định, toàn bộ quy trình thu thập bằng chứng được thực hiện đúng pháp lý, có sự giám sát của bên thứ ba độc lập là nhà cung cấp dịch vụ máy chủ. Nếu ông Phúc nghi ngờ tính xác thực, tôi sẵn sàng cung cấp toàn bộ nhật ký gốc để cơ quan giám định độc lập kiểm tra.”
Phúc im lặng, không còn lời nào để phản bác.
Chủ tịch hội đồng quản trị, một người phụ nữ lớn tuổi tên bà Diễm, người ít khi phát biểu trong các cuộc họp trước đây, lên tiếng.
“Tôi đề nghị biểu quyết. Ai đồng ý hủy bỏ quyết định đình chỉ đối với cô Trần Tịnh, xin giơ tay.”
Gần như toàn bộ hội đồng giơ tay, chỉ có hai người bỏ phiếu trắng, những người tôi biết vốn có quan hệ thân cận với Phúc.
“Quyết định được thông qua,” bà Diễm nói. “Cô Trần Tịnh được phục chức ngay lập tức, với đầy đủ quyền hạn như trước. Đồng thời, tôi đề nghị tạm đình chỉ chức vụ của ông Lê Hoàng Phúc trong thời gian điều tra mở rộng, để đảm bảo tính khách quan.”
Phúc đứng lặng, mặt tái đi, nhưng không nói thêm gì, chỉ gật đầu cứng nhắc rồi rời khỏi phòng họp trước khi cuộc họp chính thức kết thúc.
Tôi nhìn theo bóng ông ta khuất sau cánh cửa, không cảm thấy hả hê như tôi từng tưởng tượng, chỉ có một cảm giác nặng nề xen lẫn nhẹ nhõm.
Bố, ngồi ở cuối bàn suốt cuộc họp mà không phát biểu một lời nào, đúng như quy tắc ông tự đặt ra, giờ mới nhìn tôi, gật đầu nhẹ, một cái gật đầu chỉ dành riêng cho tôi hiểu.
Sau cuộc họp, tôi trở lại phòng phân tích. Lâm Vy và Kiên đã đứng chờ sẵn ở cửa, cả hai đều có vẻ đã nghe tin từ trước.
“Chào mừng trở lại, Trưởng phòng,” Lâm Vy nói, giọng có chút nghẹn ngào không giấu được.
“Cảm ơn hai người,” tôi nói. “Không có hai người, tôi không thể quay lại nhanh như vậy.”
Kiên cười, vẻ nhẹ nhõm hiện rõ trên mặt.
“Chị Tịnh, em cứ sợ vì em mà chị gặp rắc rối.”
“Em không làm gì sai,” tôi nói. “Chính vì em làm đúng, chúng ta mới có bằng chứng để lật ngược tình thế.”
Buổi chiều, anh Quân ghé qua phòng, mang theo một tách cà phê, đặt lên bàn tôi.
“Mừng cô trở lại,” anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, “vì đã đứng lên bảo vệ tôi trong cuộc họp, dù anh không cần phải làm vậy.”
“Tôi làm vậy vì sự thật cần được bảo vệ,” anh nói, “và vì…” anh dừng lại một chút, như cân nhắc có nên nói tiếp không.
“Vì gì?” tôi hỏi, tò mò.
“Vì tôi không muốn thấy cô bị đối xử bất công thêm một lần nào nữa,” anh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, không né tránh như những lần trước.
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì căng thẳng công việc, mà vì một điều gì đó hoàn toàn khác, mới mẻ và chưa quen.
Nhưng niềm vui đoàn tụ ngắn ngủi đó nhanh chóng bị cắt ngang bởi một tin nhắn từ ông Trọng, gửi đến cả tôi và anh Quân cùng lúc.
“Vũ Đình Cường vừa công khai tuyên bố Peak Horizon Capital sở hữu chín phần trăm cổ phần công ty, và sẽ đề xuất một nghị quyết bất thường tại đại hội cổ đông sắp tới, yêu cầu thay đổi ban lãnh đạo vì lý do khủng hoảng quản trị.”
Cuộc chiến, tôi hiểu, vẫn còn xa mới kết thúc.
