Chương 6
Lâm Vy không nói gì thêm sau câu nói đó của tôi. Chị chỉ nhìn tôi một lúc, ánh mắt tổn thương thoáng qua rồi biến mất, thay bằng một sự bình tĩnh lạ lùng.
“Chị hiểu,” chị nói. “Nếu chị ở vị trí của em, chị cũng sẽ nghi ngờ tất cả. Nhưng chị hứa, chị sẽ chứng minh cho em thấy, không phải bằng lời, mà bằng hành động.”
Tôi không đáp lại, chỉ gật đầu, rồi dọn đồ cá nhân ra khỏi bàn làm việc theo đúng quy trình đình chỉ tạm thời.
Kiên đứng cạnh, mặt vẫn còn hoang mang.
“Chị Tịnh, có phải vì em mà chị bị vậy không? Nếu em không tra dữ liệu số điện thoại đó…”
“Không phải lỗi của em,” tôi nói. “Em làm đúng quy trình, có phê duyệt của tôi. Vấn đề không nằm ở việc em làm gì, mà nằm ở việc ai đã lấy thông tin đó đưa cho Phúc.”
Tôi rời văn phòng lúc mười giờ sáng, mang theo một chiếc hộp nhỏ đựng vài vật dụng cá nhân, giống hệt cách tôi hình dung viễn cảnh tệ nhất có thể xảy ra, chỉ khác là nó đến sớm hơn và từ một hướng tôi không lường trước.
Anh Quân gọi điện ngay khi hay tin, giọng có phần gấp gáp hiếm thấy.
“Tôi vừa nghe tin. Cô ổn không?”
“Tôi ổn,” tôi nói, dù biết giọng mình không giấu được hết sự mệt mỏi. “Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn tôi nghĩ. Có người trong nội bộ đang làm việc cho Phúc, hoặc cho Cường. Chỉ có người biết rõ quy trình làm việc của phòng tôi mới có thể lấy được email đó.”
“Tôi có thể giúp gì?”
“Tôi bị đình chỉ chức vụ, nghĩa là tôi không còn quyền truy cập hệ thống công ty nữa. Nhưng anh vẫn có tư cách kiểm toán độc lập, được hội đồng quản trị ủy quyền. Anh có thể tiếp tục điều tra, và tôi sẽ hỗ trợ anh từ bên ngoài, không chính thức.”
“Cô chắc chứ? Nếu Phúc phát hiện cô vẫn tham gia dù đã bị đình chỉ, tình hình sẽ tệ hơn.”
“Tôi sẽ không làm gì trái quy định. Tôi chỉ phân tích thông tin anh cung cấp, với tư cách cá nhân, không đại diện công ty. Không có luật nào cấm tôi suy nghĩ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi có tiếng thở nhẹ, nghe như một nụ cười không thành tiếng.
“Được. Chiều nay tôi ghé qua, mang theo toàn bộ tài liệu để cô xem, ở một nơi trung lập, không phải văn phòng.”
Chiều hôm đó, chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ, cách xa khu vực công ty, nơi không ai trong văn phòng có thể tình cờ bắt gặp.
Anh Quân mang theo laptop, đặt xuống bàn, mở ra cho tôi xem.
“Trong lúc cô đang đối phó với vụ đình chỉ, tôi vẫn tiếp tục theo dõi các cuộc gọi từ số điện thoại phụ của Phúc, dựa trên lệnh thu thập dữ liệu đã được phê duyệt trước đó. Chúng ta đã có nhật ký cuộc gọi trong ba tháng gần nhất.”
“Có gì đáng chú ý?”
“Có một số điện thoại xuất hiện lặp lại mười bảy lần trong ba tháng, luôn vào cuối tuần, thời lượng mỗi cuộc gọi trung bình hai mươi phút. Tôi đã tra ngược, số này đăng ký ở Singapore, thuộc một công ty tư vấn tài chính tên Meridian Bridge Advisory.”
“Đó có phải công ty liên quan đến Vũ Đình Cường không?”
“Chính là công ty ông ta đứng sau, dùng để tư vấn và thực hiện các thương vụ thâu tóm ẩn danh. Tôi tìm thấy tên ông ta trong hồ sơ đăng ký kinh doanh cũ, trước khi công ty đổi tên.”
Tôi nhìn màn hình, cảm giác nhẹ nhõm len vào giữa những ngày căng thẳng.
“Đây là mắt xích chúng ta cần,” tôi nói. “Nhưng vẫn chưa đủ để chứng minh nội dung cuộc gọi là bàn về kế hoạch thâu tóm, chỉ chứng minh được có liên lạc thường xuyên.”
“Đúng vậy. Chúng ta cần thêm bằng chứng về nội dung, hoặc một nhân chứng sẵn sàng xác nhận.”
Tôi nghĩ ngay đến Đặng Thị Ngọc, trợ lý phòng kinh doanh, người đã ký nháy khoản chi khống và nhận tiền chuyển khoản trực tiếp.
“Nếu chúng ta có thể thuyết phục chị Ngọc hợp tác, khai ra toàn bộ những gì chị ấy biết, để đổi lấy sự khoan hồng, chúng ta sẽ có nhân chứng trực tiếp.”
“Cô nghĩ chị ấy sẽ hợp tác?”
“Tôi không chắc,” tôi nói thật. “Nhưng tôi nghĩ, một người đang hoảng loạn như Lâm Vy mô tả, sớm muộn cũng sẽ tìm một lối thoát cho chính mình. Vấn đề là ai đến với chị ấy trước, chúng ta, hay Phúc.”
Anh Quân gật đầu, nhìn tôi một lúc lâu, rồi nói, giọng chậm hơn thường lệ.
“Trần Tịnh, tôi muốn nói một điều, không liên quan đến vụ việc.”
Tôi nhìn anh, chờ đợi.
“Từ ngày đầu gặp cô, tôi đã chuẩn bị tinh thần làm việc với một người chỉ dựa vào quan hệ để có được vị trí. Nhưng càng làm việc cùng cô, tôi càng nhận ra, cô là người kiên định nhất tôi từng gặp trong nghề này. Ngay cả khi bị đình chỉ, cô vẫn không nghĩ đến việc bỏ cuộc, mà nghĩ đến việc làm sao tiếp tục đúng luật.”
Tôi cảm thấy má hơi nóng lên, một cảm giác lạ lẫm giữa những ngày căng thẳng liên tiếp.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, “vì đã tin tôi từ khi chưa có lý do để tin.”
“Tôi tin vào bằng chứng,” anh nói, “và cô là bằng chứng thuyết phục nhất tôi từng thấy.”
Ba ngày sau, Lâm Vy nhắn tin cho tôi, ngoài giờ làm việc, giọng văn bản gấp gáp khác hẳn bình thường.
“Trần Tịnh, chị nghĩ chị biết ai đưa email của Kiên cho Phúc. Gặp chị được không, càng sớm càng tốt.”
Tôi hẹn chị ở quán cà phê nhỏ, cùng nơi tôi vẫn gặp anh Quân, cẩn thận chọn góc khuất nhất.
Lâm Vy đến sớm hơn giờ hẹn mười phút, mặt không trang điểm, khác hẳn vẻ chỉn chu thường ngày, như thể chị đã không ngủ được vài đêm.
“Nói đi,” tôi nói, sau khi cả hai đã ngồi xuống.
“Chị để ý, buổi sáng hôm Kiên gửi email báo cáo số điện thoại phụ của Phúc cho em, có một người đứng ngoài cửa phòng chúng ta khá lâu, giả vờ đang gọi điện thoại. Lúc đó chị không để ý kỹ, chỉ nhớ mang máng là một nhân viên phòng IT, tên Tùng.”
“Tùng có lý do gì để làm việc này?”
“Chị tìm hiểu thêm,” Lâm Vy nói, “Tùng là em trai họ của vợ Phúc. Chị không biết trước đây, vì hai người không cùng họ, và Tùng vào công ty qua một đợt tuyển dụng bình thường, không ai để ý mối quan hệ này.”
Tôi cảm thấy một cơn giận lạnh chạy qua người, không phải giận Tùng, mà giận vì đã có một mắt xích ngay trong nội bộ mà tôi không hề hay biết suốt thời gian qua.
“Tùng làm ở bộ phận IT, nghĩa là cậu ta có quyền truy cập vào hệ thống email nội bộ?”
“Có thể không trực tiếp đọc được nội dung, nhưng đủ quyền để theo dõi log truy cập, biết ai gửi email gì, vào lúc nào, cho ai. Nếu cậu ta báo lại cho Phúc thời điểm và tiêu đề email, Phúc chỉ cần tìm cách lấy được bản sao qua kênh khác, ví dụ như chính máy tính của Kiên khi cậu ấy không để ý.”
Tôi nhớ lại, tuần trước có một lần kỹ thuật viên IT đến kiểm tra máy tính của Kiên vì lỗi phần mềm, đúng ngày trước khi cuộc họp đình chỉ tôi diễn ra.
“Người kiểm tra máy Kiên hôm đó có phải Tùng không?”
Lâm Vy gật đầu.
“Chị đã hỏi Kiên qua tin nhắn, cậu ấy xác nhận.”
Tôi ngồi lặng một lúc, ghép nối toàn bộ sự việc lại.
“Vậy chuỗi sự việc là, Tùng theo dõi hoạt động phòng mình, biết được Kiên gửi email nhạy cảm cho tôi, báo lại cho Phúc, Phúc cử Tùng đến kiểm tra máy Kiên với lý do sửa lỗi phần mềm, sao chép được nội dung email, rồi đưa cho luật sư của Phúc để dựng lên cáo buộc truy cập trái phép.”
“Đúng vậy,” Lâm Vy nói. “Và chị nghĩ, đây chính là bằng chứng chúng ta cần để lật ngược tình thế. Nếu chứng minh được Tùng lén sao chép dữ liệu từ máy Kiên mà không có sự đồng ý, chính hành vi đó mới là truy cập trái phép thật sự, không phải việc Kiên tra cứu số điện thoại theo phê duyệt hợp pháp.”
Tôi nhìn Lâm Vy, một sự kính trọng thật sự dâng lên trong lòng, không còn chút hoài nghi nào về việc chị đứng về phía nào.
“Chị Vy,” tôi nói, “cảm ơn chị. Tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ chị hôm trước.”
“Không cần xin lỗi,” chị nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Ba năm qua, chị đối xử với em như vậy, nghi ngờ là điều hợp lý em nên có. Chị chỉ mong, từ giờ về sau, em nhìn thấy chị không phải qua ba năm cũ, mà qua những gì chị đang làm.”
“Tôi thấy rồi,” tôi nói.
Tôi gọi ngay cho anh Quân, kể lại toàn bộ thông tin.
Anh nghe xong, giọng có phần phấn khích hiếm thấy.
“Nếu chúng ta có thể lấy được nhật ký truy cập hệ thống trong ngày Tùng kiểm tra máy Kiên, chứng minh cậu ta đã sao chép file không liên quan đến lỗi phần mềm cần sửa, đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi về hành vi gian lận, đủ để lật lại quyết định đình chỉ của cô.”
“Nhưng làm sao lấy được nhật ký đó một cách hợp pháp, khi chính Tùng là người của phòng IT, có thể đã xóa dấu vết?”
“Hệ thống lưu trữ log truy cập thường có bản sao lưu trung tâm, không nằm trong quyền kiểm soát của từng nhân viên IT riêng lẻ, mà thuộc quản lý của bên thứ ba cung cấp dịch vụ máy chủ. Tôi sẽ đề nghị ông Trọng yêu cầu nhà cung cấp dịch vụ trích xuất log gốc, không qua tay bất kỳ ai trong công ty.”
“Vậy chúng ta cần trình việc này lên ông Trọng ngay.”
“Đồng ý. Nhưng Trần Tịnh này,” anh Quân nói, giọng chùng xuống một chút, “cô cẩn thận. Nếu Tùng biết chúng ta đã phát hiện ra cậu ta, và báo lại cho Phúc, tình hình có thể leo thang nhanh hơn ta dự tính.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê, ánh đèn đường bắt đầu lên khi trời chập tối.
“Tôi biết,” tôi nói. “Nhưng chúng ta đã đi đến bước này, không thể lùi lại nữa.”
