Chương 5
Ba ngày sau, Lâm Vy mang đến một thông tin xác nhận toàn bộ suy đoán của chị.
“Chị hỏi được rồi,” chị nói, giọng hạ thấp dù trong phòng chỉ có tôi và chị. “Anh Phúc từng vay hai mươi hai tỷ để đầu tư vào dự án nghỉ dưỡng ở Đà Lạt, thế chấp bằng chính cổ phần anh ấy sở hữu trong công ty mình. Dự án vỡ nợ cách đây tám tháng. Ngân hàng đã chuẩn bị siết cổ phần thế chấp, nhưng đột nhiên khoản vay được một bên thứ ba đứng ra tất toán toàn bộ.”
“Bên thứ ba đó là ai?”
“Bạn chị không biết tên cụ thể, chỉ biết đó là một công ty tư vấn tài chính có trụ sở ở Singapore.”
Tôi cảm thấy các mảnh ghép đang khớp lại với nhau, chặt chẽ đến mức lạnh người.
“Vũ Đình Cường trả nợ giúp Phúc, đổi lại Phúc phải tạo ra khủng hoảng quản trị giả để dìm giá cổ phiếu, dọn đường cho Peak Horizon Capital thâu tóm,” tôi nói. “Đây không còn là suy đoán nữa.”
Kiên, ngồi ở bàn bên cạnh, cũng vừa hoàn thành phần việc của mình.
“Chị Tịnh, em tìm thấy một điều nữa. Anh Phúc có một số điện thoại phụ, đăng ký dưới tên người khác, dùng để liên lạc với một đối tác thường xuyên trong ba tháng gần đây. Cuộc gọi thường diễn ra vào cuối tuần, ngoài giờ làm việc.”
“Em lấy được số đó bằng cách nào?”
“Từ hệ thống quản lý chi phí điện thoại công ty, vì công ty vẫn hỗ trợ một phần cước phí cho quản lý cấp cao, kể cả số phụ nếu đăng ký với bộ phận hành chính.”
Tôi mang toàn bộ thông tin này lên gặp anh Quân ngay chiều hôm đó.
Anh nghe xong, gõ nhanh vài dòng, rồi ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc khác thường.
“Nếu chúng ta có được nội dung các cuộc gọi đó, hoặc ít nhất là bằng chứng số điện thoại phụ của Phúc liên lạc trực tiếp với người của Cường, đó sẽ là mắt xích cuối cùng.”
“Làm sao để có được nội dung cuộc gọi mà không vi phạm pháp luật?” tôi hỏi. “Tôi không muốn chúng ta thắng bằng cách phạm luật, dù đối phương có làm vậy.”
Anh Quân gật đầu, có vẻ hài lòng với câu hỏi của tôi hơn là khó chịu.
“Chúng ta không nghe lén. Nhưng chúng ta có thể xin lệnh thu thập dữ liệu cuộc gọi thông qua kênh hợp pháp, nếu ông Trọng và hội đồng quản trị đồng ý nộp đơn yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc với tư cách nghi vấn gian lận tài chính doanh nghiệp. Lúc đó, việc thu thập bằng chứng sẽ có giá trị pháp lý đầy đủ.”
“Điều đó có nghĩa vụ việc sẽ chính thức hóa, không thể giấu kín được nữa.”
“Đúng vậy. Và đó cũng là lúc rủi ro cao nhất, vì Phúc và Cường sẽ biết chúng ta đang nhắm vào họ, họ có thể phản công trước khi ta kịp hoàn thiện hồ sơ.”
Tôi im lặng, cân nhắc.
“Chúng ta còn bao lâu nữa?”
“Nếu nộp đơn tuần này, có thể mất từ mười đến mười lăm ngày để có lệnh thu thập dữ liệu, cộng thêm thời gian xử lý dữ liệu thu được. Đại hội cổ đông còn năm tuần rưỡi. Sát nút, nhưng có thể kịp.”
“Vậy chúng ta nộp đơn.”
Tối hôm đó, khi tôi chuẩn bị hồ sơ trình lên ông Trọng, điện thoại tôi lại rung lên, một tin nhắn từ số lạ khác, không cùng số với lần trước.
“Cô càng đào sâu, cô càng khiến nhiều người xung quanh mình gặp nguy hiểm. Nghĩ đến người thân trước khi nghĩ đến công lý.”
Tôi đọc tin nhắn, tay hơi run, không phải vì sợ cho bản thân, mà vì từ “người thân” khiến tôi nghĩ ngay đến bố.
Tôi gọi ngay cho đội an ninh công ty, yêu cầu kiểm tra tình hình an toàn quanh nhà bố, dù biết có thể chỉ là lời đe dọa suông.
Mười lăm phút sau, đội an ninh xác nhận mọi thứ bình thường.
Tôi thở ra, nhưng cảm giác bất an không tan biến hoàn toàn.
Anh Quân, người tôi gọi ngay sau đó để báo tin nhắn mới, im lặng một lúc lâu qua điện thoại trước khi nói.
“Trần Tịnh, tôi nghĩ từ giờ cô không nên đi làm một mình nữa, ít nhất là buổi tối.”
“Anh định đề nghị gì?”
“Tôi sẽ đưa đón cô, cho đến khi vụ này kết thúc.”
Tôi định từ chối theo phản xạ, nhưng rồi dừng lại, nghĩ đến việc anh Quân không phải người dễ đề nghị những chuyện không cần thiết.
“Được,” tôi nói. “Nhưng chỉ vì lý do an toàn, không phải vì tôi yếu đuối.”
“Tôi chưa từng nghĩ cô yếu đuối,” anh nói, giọng nhẹ đi một chút so với vẻ lạnh lùng thường thấy. “Ngược lại, tôi nghĩ cô là người duy nhất trong công ty này đủ can đảm để đi đến cùng chuyện này.”
Tôi không biết phải đáp lại thế nào, chỉ cảm thấy trong lòng, giữa mọi lo lắng và nguy hiểm đang dồn tới, có một điều gì đó ấm áp lạ thường vừa mới bắt đầu.
Đơn yêu cầu xác minh gian lận tài chính được ông Trọng và hội đồng quản trị thông qua vào thứ Năm, nộp lên cơ quan chức năng ngay trong ngày.
Tôi tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra âm thầm thêm một thời gian nữa, nhưng thế giới của những kẻ như Lê Hoàng Phúc không vận hành theo cách chờ đợi.
Thứ Hai tuần sau, tôi vừa đến văn phòng thì được thư ký của bố gọi gấp lên phòng họp lớn, cùng phòng nơi tôi đã ký quyết định bổ nhiệm ba tuần trước.
Lần này không khí hoàn toàn khác.
Lê Hoàng Phúc đứng sẵn ở đó, cùng một luật sư tôi chưa từng gặp, và vẻ mặt ông ta không còn là vẻ điềm tĩnh thường thấy, mà là một sự tự tin gần như hiếu chiến.
“Tôi có bằng chứng cho thấy,” Phúc nói ngay khi tôi bước vào, không chờ tôi ngồi xuống, “cô Trần Tịnh đã lợi dụng chức vụ trưởng phòng phân tích nội bộ để truy cập trái phép thông tin cá nhân của nhân viên, cụ thể là số điện thoại và lịch sử cuộc gọi của tôi, nhằm mục đích cá nhân không rõ ràng.”
Tôi đứng sững lại, nhìn ông ta, rồi nhìn bố, người đang ngồi ở đầu bàn với vẻ mặt không thể đoán được.
“Tôi chưa bao giờ truy cập lịch sử cuộc gọi cá nhân của anh,” tôi nói, giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “Mọi thông tin tôi có được đều thông qua kênh hợp pháp, có sự phê duyệt của hội đồng quản trị.”
“Vậy giải thích thế nào,” luật sư của Phúc lên tiếng, đặt một tờ giấy in email xuống bàn, “về việc nhân viên Kiên trong phòng cô đã truy xuất dữ liệu cước phí điện thoại của khách hàng tôi từ hệ thống, không thông qua quy trình xin phép chính thức của bộ phận nhân sự?”
Tôi nhìn tờ giấy, tim đập nhanh hơn. Đó đúng là email nội bộ của Kiên gửi cho tôi, báo cáo về số điện thoại phụ của Phúc, nhưng cách nó xuất hiện ở đây, trong tay luật sư của Phúc, khiến tôi hiểu ngay có điều gì đó không ổn.
“Ai đưa email này cho anh?” tôi hỏi thẳng Phúc.
“Đó không phải điều cô cần biết,” ông ta nói, “điều cô cần biết là hành vi truy cập trái phép này đủ để hội đồng quản trị xem xét đình chỉ chức vụ của cô, trong khi chờ điều tra làm rõ.”
Bố lên tiếng lần đầu tiên từ đầu cuộc họp, giọng lạnh và chắc.
“Anh Phúc, anh đang cáo buộc con gái tôi, người đang giữ chức vụ trưởng phòng phân tích nội bộ. Tôi sẽ không can thiệp vào quyết định của hội đồng quản trị, nhưng tôi cần thấy bằng chứng rõ ràng, không phải một email bị rò rỉ mà không rõ nguồn gốc.”
“Ông Khang,” Phúc nói, giọng có phần mỉa mai, “ông không nghĩ chính vì cô ấy là con gái ông mà việc điều tra cần công bằng hơn sao? Nếu là bất kỳ nhân viên nào khác vi phạm quy trình truy cập dữ liệu nội bộ như vậy, họ đã bị đình chỉ ngay lập tức.”
Cả phòng họp im lặng.
Tôi hiểu ra, đây chính xác là cái bẫy mà Phúc đã giăng sẵn. Không cần chứng cứ vững chắc, chỉ cần tạo ra đủ nghi ngờ về tính khách quan, ông ta có thể buộc hội đồng quản trị phải đình chỉ tôi để tránh tai tiếng thiên vị, ngay trước thời điểm quan trọng nhất.
Ông Trọng, người tôi tin tưởng, lên tiếng, giọng cân nhắc từng chữ.
“Tôi đề xuất, để đảm bảo tính khách quan, cô Trần Tịnh tạm thời đình chỉ công tác tại vị trí trưởng phòng phân tích nội bộ trong thời gian hội đồng thẩm tra vụ việc truy cập dữ liệu này, không quá mười bốn ngày.”
Tôi nhìn ông Trọng, cảm giác như bị phản bội, dù trong lòng tôi hiểu, ông đang cố giữ vẻ công bằng trước mặt toàn thể hội đồng, để tránh việc chính ông cũng bị nghi ngờ đứng về phía tôi một cách thiên vị.
Bố nhìn tôi, rồi nhìn ông Trọng, gật đầu, chậm rãi.
“Được. Tạm đình chỉ mười bốn ngày. Nhưng tôi yêu cầu việc thẩm tra phải được tiến hành song song với việc thẩm tra hồ sơ mà cô Trần Tịnh đã trình lên, không được lấy lý do này để trì hoãn hoặc bỏ qua các bằng chứng gian lận tài chính đã phát hiện.”
Phúc mỉm cười, một nụ cười khiến tôi rùng mình vì sự tự mãn trong đó.
“Dĩ nhiên rồi, thưa ông.”
Tôi rời phòng họp trong im lặng, không nhìn ai, bước thẳng ra hành lang.
Lâm Vy đã đứng chờ sẵn ở đó, chị hẳn đã nghe được ít nhiều qua lời đồn nhanh chóng lan khắp văn phòng.
“Trần Tịnh,” chị gọi, giọng gấp gáp. “Chuyện gì vậy?”
“Tôi bị đình chỉ mười bốn ngày,” tôi nói, giọng đều đều, cố không để lộ sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng. “Vì tội truy cập trái phép thông tin của Phúc.”
“Đó là vu khống,” Lâm Vy nói, giọng bức xúc. “Kiên truy cập dữ liệu có phê duyệt, chị biết rõ điều đó.”
“Tôi biết,” tôi nói. “Nhưng ai đó đã đưa bằng chứng email nội bộ ra ngoài cho luật sư của Phúc. Có nghĩa là, có một người trong phòng chúng ta, hoặc rất gần chúng ta, đang làm việc cho phía bên kia.”
Lâm Vy im lặng, mặt tái đi.
“Em nghĩ là ai?”
Tôi nhìn chị một lúc lâu, rồi nói ra điều tôi không muốn nói, nhưng buộc phải cân nhắc.
“Tôi không biết chắc. Nhưng tôi cần chị hiểu một điều, kể từ giờ phút này, cho đến khi tôi tìm ra ai đã làm rò rỉ thông tin, tôi phải nghi ngờ cả những người tôi tin tưởng nhất. Kể cả chị.”
