Chương 10
Mười ngày trước đại hội cổ đông, Lâm Vy xin gặp riêng tôi, giọng nói qua điện thoại có vẻ khác thường, nghiêm trọng hơn mọi lần.
Chúng tôi gặp nhau tại văn phòng, sau giờ làm việc, khi Kiên đã về.
“Chị có một việc phải nói với em,” Lâm Vy bắt đầu, tay siết chặt vào nhau trên bàn. “Chị nghĩ đã đến lúc chị phải thành thật hoàn toàn, kể cả những phần chị đã giấu em từ đầu.”
Tôi ngồi thẳng lại, cảm giác bất an dâng lên.
“Chị nói đi.”
“Cách đây một năm rưỡi,” Lâm Vy nói, giọng run nhẹ, “chị từng vay tiền anh Phúc, một khoản không lớn, khoảng năm mươi triệu, để giải quyết việc gia đình. Anh ấy cho vay không lãi, nhưng đổi lại, thỉnh thoảng nhờ chị để ý tình hình trong phòng, ai đang làm gì, ai có ý kiến gì về ban lãnh đạo. Chị nghĩ đó chỉ là chuyện vặt vãnh văn phòng, không nghiêm trọng, nên chị đồng ý.”
Tôi im lặng, để chị nói tiếp.
“Chị không bao giờ báo cáo gì quan trọng, chỉ là những chuyện tầm phào, ai than phiền lương thưởng, ai có ý định nghỉ việc. Nhưng sau khi em được bổ nhiệm, anh Phúc có hỏi chị về em, về việc em làm gì trong phòng phân tích. Chị đã từ chối không nói, vì lúc đó chị đã nhận ra mọi chuyện đang đi quá xa.”
“Chị có báo cho anh ta bất cứ điều gì về vụ điều tra không?” tôi hỏi thẳng, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng.
“Không,” Lâm Vy nói, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Từ ngày em nhờ chị giúp, chị chưa từng nói với anh Phúc bất cứ điều gì liên quan đến công việc chúng ta đang làm. Chị cắt đứt liên lạc với anh ấy ngay sau buổi họp em bị đình chỉ, vì chị nhận ra, tiếp tục giữ mối quan hệ đó, dù chỉ để lấy thông tin, cũng là một dạng phản bội em.”
Tôi nhìn chị, cảm xúc lẫn lộn giữa thất vọng vì những gì chị đã giấu, và một sự cảm kích vì cuối cùng chị đã chọn nói ra sự thật, dù không ai ép buộc.
“Tại sao bây giờ chị mới nói?” tôi hỏi.
“Vì chị sợ,” Lâm Vy nói, mắt đỏ hoe. “Chị sợ nếu sự thật này bị phanh phui trong quá trình điều tra, mà không phải do chính chị nói ra, em sẽ nghĩ chị chưa bao giờ thật lòng đứng về phía em, tất cả những gì chị làm chỉ là diễn kịch để chuộc lỗi có tính toán.”
Tôi im lặng một lúc lâu, cân nhắc.
“Chị Vy,” tôi nói cuối cùng, “tôi không thể giả vờ như chuyện này không quan trọng. Việc chị nhận tiền từ Phúc, dù với lý do gì, là một sai lầm nghiêm trọng, có thể ảnh hưởng đến uy tín của cả cuộc điều tra nếu bị phát hiện không đúng lúc.”
Chị gật đầu, cúi đầu, chấp nhận.
“Nhưng,” tôi nói tiếp, “tôi tin chị đã nói thật, và tôi tin những gì chị làm sau đó, từ việc giúp tôi tìm ra Tùng, đến việc thuyết phục chị Ngọc hợp tác, là thật lòng. Tôi cần chị làm một việc cuối cùng để chứng minh điều đó.”
“Việc gì?”
“Chị cần khai báo chính thức với ông Trọng về khoản vay này, chủ động, trước khi bất cứ ai khác phát hiện ra. Chị sẽ phải đối mặt với hình thức kỷ luật, có thể là cảnh cáo, nhưng chị sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự nếu chứng minh được chị chưa từng làm rò rỉ thông tin quan trọng nào.”
Lâm Vy nhìn tôi, một sự biết ơn hiện rõ trong mắt.
“Chị sẽ làm,” chị nói. “Cảm ơn em, vì đã cho chị cơ hội để làm điều đúng, thay vì chỉ trừng phạt chị vì sai lầm cũ.”
Ngày hôm sau, Lâm Vy chủ động trình bày toàn bộ sự việc với ông Trọng. Sau khi cân nhắc, hội đồng quản trị quyết định cảnh cáo chính thức đối với chị, ghi vào hồ sơ nhân sự, nhưng không tiến hành kỷ luật nặng hơn, xét đến việc chị đã chủ động khai báo và có đóng góp quan trọng trong việc phanh phui toàn bộ vụ việc.
Tối hôm đó, khi tôi kể lại chuyện này cho anh Quân, anh im lặng một lúc, rồi nói.
“Cô đã cho cô ấy một cơ hội mà không phải ai cũng sẵn lòng cho. Đó là điều tôi ngưỡng mộ ở cô, Trần Tịnh. Cô không chỉ tìm kiếm sự thật, cô còn biết cách đối xử công bằng với cả những người từng sai.”
“Tôi học được điều đó từ chính bố tôi,” tôi nói. “Ông ấy luôn nói, công bằng không có nghĩa là không khoan dung, mà là khoan dung đúng lúc, với đúng người, vì đúng lý do.”
Còn tám ngày nữa đến đại hội cổ đông. Mọi mảnh ghép cuối cùng đã vào đúng vị trí. Giờ chỉ còn chờ ngày phán quyết.
Đêm trước ngày đại hội cổ đông, tôi không ngủ được, dù đã cố gắng nhắm mắt từ mười một giờ.
Toàn bộ hồ sơ đã sẵn sàng: bằng chứng chi tiêu khống, đường dây chuyển tiền, đoạn ghi âm giữa Phúc và Cường đã qua giám định, lời khai chính thức của Đặng Thị Ngọc, và cả bản kết luận sơ bộ từ đoàn thanh tra Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, xác nhận có dấu hiệu vi phạm quy định về công bố thông tin và thao túng thị trường chứng khoán từ phía Peak Horizon Capital.
Nhưng có bằng chứng không có nghĩa là chiến thắng chắc chắn. Đại hội cổ đông vẫn phải biểu quyết, và không ai biết chắc lá phiếu của gần một nghìn cổ đông sẽ nghiêng về đâu, đặc biệt khi Peak Horizon Capital hiện đã nắm giữ mười một phần trăm cổ phần, một con số không nhỏ.
Gần một giờ sáng, điện thoại tôi rung, tin nhắn từ anh Quân, người đang ở căn hộ cùng tầng chung cư, chỉ cách nhà tôi vài bước chân.
“Cô còn thức không?”
Tôi nhắn lại. “Còn. Không ngủ được.”
“Ra ban công không? Tôi cũng đang ở đó.”
Tôi bước ra ban công căn hộ mình, nhìn sang, thấy anh đứng ở ban công căn hộ đối diện, cách một khoảng sân nhỏ, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt đang nhìn về phía tôi.
“Cô lo lắng?” anh hỏi, giọng đủ lớn để tôi nghe qua khoảng cách ngắn.
“Có,” tôi thừa nhận. “Không phải vì tôi nghi ngờ bằng chứng chúng ta có. Tôi lo vì con người đôi khi không quyết định dựa trên sự thật, mà dựa trên nỗi sợ và sự hoang mang nhất thời.”
“Đúng vậy,” anh nói. “Nhưng tôi tin, bài trình bày của cô ngày mai sẽ đủ rõ ràng để xoa dịu nỗi sợ đó.”
“Anh có bao giờ lo sợ không, trong công việc của mình?”
Anh im lặng một lúc, rồi trả lời, giọng chậm rãi hơn thường lệ.
“Có. Nhiều năm trước, tôi từng làm chứng trong một vụ kiện liên quan đến gian lận báo cáo tài chính của một tập đoàn lớn. Kết quả, tôi thắng về mặt pháp lý, nhưng công ty đối phương vẫn sụp đổ, kéo theo hàng nghìn nhân viên mất việc. Từ đó tôi luôn tự hỏi, liệu công lý đôi khi có cái giá quá đắt hay không.”
“Anh nghĩ lần này thì sao?”
“Lần này khác,” anh nói. “Vì công ty của cô không sụp đổ vì gian lận bị phanh phui, nó có nguy cơ sụp đổ vì bị thâu tóm bởi một kẻ chỉ coi nó như món hàng. Việc chúng ta làm không phải phá hủy, mà là bảo vệ.”
Tôi đứng lặng một lúc, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
“Cảm ơn anh,” tôi nói, “vì đã ở đây, không chỉ đêm nay, mà suốt cả hành trình này.”
“Tôi mới là người nên cảm ơn cô,” anh nói. “Tôi đã làm công việc này nhiều năm, gặp không ít người giàu có quyền lực, nhưng hiếm khi gặp ai sẵn sàng đặt sự thật lên trên cả gia đình mình như cô.”
Tôi im lặng, cảm động không nói nên lời.
“Ngày mai, dù kết quả thế nào,” anh nói tiếp, “tôi vẫn muốn giữ lời hẹn ăn tối của chúng ta.”
“Tôi cũng vậy,” tôi nói, mỉm cười trong bóng tối.
Chúng tôi đứng đó thêm một lúc, không nói gì thêm, chỉ đơn giản là có mặt bên nhau, qua khoảng sân nhỏ giữa hai căn hộ, dưới bầu trời đêm thành phố không có nhiều sao nhưng đủ yên tĩnh để cả hai cảm thấy bớt cô đơn.
Gần hai giờ sáng, tôi trở vào nhà, lần đầu tiên trong nhiều ngày, cảm thấy đủ bình tĩnh để chợp mắt.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc sáu giờ, mặc bộ vest xanh đậm tôi đã chọn từ tối hôm trước, xem lại lần cuối bài trình bày trên máy tính.
Bảy giờ ba mươi, anh Quân gõ cửa, mang theo hai ly cà phê.
“Sẵn sàng chưa?” anh hỏi.
Tôi nhìn anh, nhìn ly cà phê anh đưa, rồi gật đầu, giọng chắc chắn hơn tôi tưởng.
“Sẵn sàng rồi.”
Tám giờ sáng, chúng tôi cùng nhau bước vào tòa nhà tổ chức đại hội cổ đông, nơi gần một nghìn cổ đông đã bắt đầu tề tựu, và ở một góc xa của sảnh lớn, tôi thấy bóng dáng một người đàn ông tôi chưa từng gặp mặt trực tiếp, nhưng đã nghe giọng nói của ông ta không biết bao nhiêu lần qua đoạn ghi âm.
Vũ Đình Cường.
