Chương 3
Ba ngày sau khi tôi nhậm chức, phòng phân tích nội bộ chính thức được thành lập với vỏn vẹn ba người: tôi, một nhân viên trẻ tên Kiên vừa tốt nghiệp năm ngoái, và, theo quyết định điều chuyển nhân sự được ký cùng ngày, Lâm Vy.
Tôi đọc quyết định điều chuyển hai lần để chắc chắn mình không nhìn nhầm tên.
Bố gọi tôi lên phòng làm việc, không phải qua thư ký, mà đích thân gọi điện, giọng có phần dò xét.
“Con có ý kiến gì về việc này không?”
“Bố tự quyết định hay ông Trọng đề xuất?”
“Ông Trọng đề xuất. Ông ấy nói Lâm Vy có năng lực tổng hợp số liệu tốt, và đặt cô ấy dưới quyền con sẽ là một phép thử cho cả hai người.”
Tôi im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng bố, nơi có thể thấy toàn cảnh khu trung tâm thành phố.
“Con đồng ý,” tôi nói. “Nhưng bố phải hiểu, nếu con phát hiện Lâm Vy dính líu đến bất cứ điều gì liên quan tới vụ này, con sẽ không nương tay chỉ vì từng ngồi cạnh chị ấy ba năm.”
“Bố không mong con nương tay,” bố nói. “Bố mong con công bằng. Với tất cả mọi người, kể cả với người con ghét.”
Tôi không ghét Lâm Vy. Tôi chỉ không còn tin chị.
Buổi sáng đầu tiên Lâm Vy đến nhận việc ở phòng phân tích, chị đứng ở cửa một lúc lâu trước khi bước vào, như thể phải tự thuyết phục mình rằng cánh cửa này không phải một sự sỉ nhục.
“Trưởng phòng Trần Tịnh,” chị nói, giọng cố giữ bình thản, nhưng tôi nghe rõ nó run nhẹ ở chữ cuối.
“Chào chị Vy,” tôi nói. “Mời chị ngồi.”
Chị ngồi xuống chiếc bàn đối diện tôi, ánh mắt lướt quanh căn phòng nhỏ, không có gì xa hoa, chỉ có ba bàn làm việc và một bảng trắng đầy những con số tôi đã xóa trước khi chị vào.
“Em… à, Trưởng phòng,” chị sửa lại cách xưng hô, cứng nhắc, “cần tôi làm gì trước?”
Tôi đẩy sang chị một tập hồ sơ, đã được tôi lọc bớt những phần nhạy cảm liên quan trực tiếp đến Lê Hoàng Phúc.
“Tôi cần chị tổng hợp lại toàn bộ báo cáo chi tiêu marketing khu vực miền Trung trong mười hai tháng qua, theo từng quý, đối chiếu với ngân sách được duyệt ban đầu.”
Chị nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn tôi.
“Đây là việc của phòng kế toán, không phải sao?”
“Đúng, nhưng tôi cần một bản đối chiếu độc lập.”
Chị hiểu ra điều gì đó, tôi thấy rõ trong mắt chị một khoảnh khắc dao động, nhưng chị không hỏi thêm.
“Vâng, Trưởng phòng.”
Suốt buổi sáng, Lâm Vy làm việc trong im lặng, một sự im lặng khác hẳn ba năm trước, khi chị luôn là người nói nhiều nhất trong phòng. Thỉnh thoảng tôi liếc sang, thấy chị dừng tay gõ máy tính, mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, rồi lại cúi xuống làm tiếp.
Đến trưa, Kiên ra ngoài mua cơm, chỉ còn tôi và Lâm Vy trong phòng.
“Trần Tịnh,” chị gọi tôi, lần đầu tiên không thêm chức danh.
Tôi ngẩng lên.
“Chị biết mình sai,” chị nói, giọng nhỏ, không còn vẻ chắc nịch quen thuộc. “Ba năm qua chị coi thường em. Không phải vì em kém, mà vì chị cần một ai đó để mình cảm thấy hơn người. Chị xin lỗi.”
Tôi nhìn chị một lúc, cân nhắc câu trả lời.
“Tôi không cần chị xin lỗi vì chuyện ba năm trước,” tôi nói. “Chuyện đó qua rồi. Tôi cần chị làm đúng việc bây giờ. Nếu chị thấy bất cứ số liệu nào bất thường trong lúc tổng hợp, dù nhỏ đến đâu, chị báo tôi ngay, không cần suy nghĩ có nên báo hay không.”
Chị gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn còn điều gì đó chưa nói hết.
“Còn một chuyện nữa,” chị nói, do dự. “Sáng nay trước khi qua đây, chị nghe anh Phúc gọi điện cho ai đó, giọng rất gay gắt, nhắc đến tên em.”
Tôi ngồi thẳng lại.
“Chị nghe được gì?”
“Chị chỉ nghe loáng thoáng, đi ngang qua phòng anh ấy. Anh ấy nói, đại ý là, con bé đó tưởng ngồi vào cái ghế mới là xong chuyện, ngồi cạnh chị ba năm còn chưa hiểu công ty này vận hành thế nào.”
Tôi im lặng, ghi nhận thông tin, không để lộ cảm xúc.
“Cảm ơn chị đã nói,” tôi nói. “Từ giờ, nếu chị nghe được bất cứ điều gì liên quan đến anh Phúc, tôi cần chị nói với tôi, càng sớm càng tốt.”
Lâm Vy nhìn tôi, rồi gật đầu, lần này chắc chắn hơn.
“Được. Chị sẽ để ý.”
Buổi chiều hôm đó, khi tôi lên phòng anh Quân báo cáo tiến độ, tôi kể lại câu chuyện của Lâm Vy.
Anh Quân nghe xong, gõ tay lên bàn, trầm ngâm.
“Cô tin cô ấy?”
“Tôi không chắc,” tôi nói thật. “Nhưng tôi nghĩ, một người từng sống bằng cách nắm bắt ai đang lên ai đang xuống trong ba năm, sẽ không dại gì đứng về phía sắp thua.”
Anh Quân nhìn tôi, khóe miệng hơi nhếch lên, gần như một nụ cười.
“Cô nhìn người khá thực dụng, so với vẻ ngoài điềm đạm.”
“Ba năm ngồi cạnh Lâm Vy,” tôi nói, “ai cũng học được vài điều.”
Lâm Vy hoàn thành bản đối chiếu chi tiêu marketing sau ba ngày, sớm hơn tôi dự tính một ngày.
Chị đặt tập báo cáo lên bàn tôi, không nói gì, chỉ chỉ tay vào một dòng được khoanh đỏ.
“Trưởng phòng xem cái này.”
Tôi nhìn theo ngón tay chị. Một khoản chi cho “hội thảo tri ân đại lý khu vực miền Trung” trị giá tám trăm triệu, được duyệt vào tháng Ba, nhưng theo lịch sự kiện nội bộ mà Lâm Vy tìm được từ hệ thống lưu trữ chung, không có sự kiện nào diễn ra vào thời điểm đó tại khu vực này.
“Ai duyệt khoản này?” tôi hỏi, dù gần như đã đoán được câu trả lời.
“Anh Phúc,” Lâm Vy nói. “Nhưng có điều lạ, người ký nháy trước khi trình anh Phúc duyệt là chị Ngọc, trợ lý phòng kinh doanh.”
Tôi mở laptop, gọi Kiên lại gần.
“Kiên, em tra giúp chị lịch sử công tác của chị Ngọc, và tra xem tài khoản ngân hàng nhận khoản chi tám trăm triệu này có phải của công ty tổ chức sự kiện đứng tên trên hóa đơn không, hay chuyển qua trung gian nào khác.”
Kiên gật đầu, bắt tay vào việc ngay.
Nửa tiếng sau, cậu quay lại, mặt có chút căng thẳng.
“Chị Tịnh, em tìm ra rồi. Tiền được chuyển vào tài khoản công ty sự kiện, nhưng ngay hôm sau, tài khoản đó chuyển tiếp năm trăm triệu sang một tài khoản cá nhân, tên chủ tài khoản là Đặng Thị Ngọc.”
Cùng tên với trợ lý phòng kinh doanh.
Tôi nhìn Lâm Vy, chị cũng đang nhìn tôi, cả hai cùng hiểu ra một điều: đây không chỉ là hóa đơn khống đơn thuần, mà là một đường dây rút tiền có tổ chức, với ít nhất hai người tham gia trực tiếp.
“Chị Ngọc có thân thiết với anh Phúc không?” tôi hỏi Lâm Vy.
“Chị ấy là em họ vợ anh Phúc,” Lâm Vy nói, giọng chậm lại. “Chị biết vì từng dự đám cưới của anh ấy.”
Tôi ngồi lặng một lúc, ghép các mảnh lại trong đầu.
Lê Hoàng Phúc duyệt chi, em họ vợ ký nháy và nhận một phần tiền, một công ty sự kiện do em họ của Phúc đứng tên ban đầu thực hiện giao dịch. Ba mắt xích, đều dẫn về một người.
“Cái này chưa đủ để chứng minh Phúc cấu kết với Peak Horizon Capital,” tôi nói, nửa như nói với Lâm Vy, nửa như nói với chính mình. “Nhưng nó đủ để chứng minh Phúc đang rút ruột công ty qua các khoản chi khống. Đây là bước đầu.”
Tôi mang toàn bộ tài liệu lên phòng anh Quân ngay chiều hôm đó.
Anh đọc rất kỹ, đối chiếu với những gì bên Meridian Assurance đã thu thập độc lập từ phía ngân hàng.
“Số liệu khớp,” anh nói. “Nhưng tôi có một câu hỏi. Tài khoản Peak Horizon Capital dùng để gom cổ phần, chúng ta chưa tìm được đường dây kết nối trực tiếp với Phúc. Nếu chỉ dừng ở đây, chúng ta chỉ chứng minh được Phúc tham ô, không chứng minh được có âm mưu thâu tóm.”
“Vậy chúng ta cần đi xa hơn,” tôi nói.
“Đi xa hơn nghĩa là gì?”
“Nghĩa là tôi cần biết ai đứng sau Peak Horizon Capital, không phải trên giấy tờ, mà là con người thật.”
Anh Quân nhìn tôi, có chút do dự.
“Tôi có một mối quan hệ cũ, một nhà báo tài chính từng viết về các quỹ đầu tư ẩn danh gom cổ phần thâu tóm doanh nghiệp niêm yết. Nếu cô muốn, tôi có thể liên hệ, nhưng phải rất cẩn thận, vì một khi thông tin này lọt ra ngoài trước khi ta sẵn sàng, Phúc sẽ biết ngay ta đang điều tra ông ta.”
“Liên hệ đi,” tôi nói. “Nhưng dặn anh ấy giữ kín tuyệt đối.”
Anh Quân gật đầu, rồi nhìn tôi một lúc, ánh mắt khác với vẻ dò xét những ngày đầu.
“Cô làm việc nhanh hơn tôi tưởng,” anh nói. “Ba ngày, cô đã có một đường dây rút tiền có bằng chứng cụ thể. Nhiều đội kiểm toán chuyên nghiệp mất cả tháng mới đến bước này.”
“Tôi có một đồng minh không ngờ tới,” tôi nói, nghĩ đến Lâm Vy.
“Người phụ nữ từng coi thường cô ba năm?”
“Đúng vậy.”
Anh Quân bật cười nhẹ, lần đầu tiên tôi thấy anh cười thành tiếng.
“Cô là kiểu người biến kẻ thù cũ thành công cụ hữu ích. Tôi thích cách làm việc này.”
Tôi không đáp lại câu đó ngay, chỉ cảm thấy có gì đó ấm hơn một chút trong không khí căn phòng nhỏ tầng mười tám, nơi hai người vốn xa lạ đang dần học cách tin tưởng nhau qua từng con số.
Nhưng niềm tin đó, tôi biết, sẽ sớm bị thử thách.
Vì tối hôm đó, khi tôi vừa về đến nhà, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn lạ, không có tên người gửi, chỉ là một dãy số.
“Trần Tịnh, khuyên cô nên biết dừng đúng lúc. Không phải cái gì con gái sếp tổng cũng nên đụng vào.”
