Chương 2
Phòng họp nội bộ lúc 14 giờ chỉ có ba người: bố, tôi, và ông Trọng, trưởng ban kiểm soát nội bộ, người tôi mới gặp vài lần trong ba năm qua vì ông thường làm việc trực tiếp với hội đồng quản trị hơn là với nhân viên.
Bố không ngồi ở đầu bàn như buổi sáng. Ông ngồi cạnh tôi, điều hiếm khi xảy ra trong giờ làm việc.
“Trước khi vào việc,” ông nói, “bố muốn con hiểu một điều. Quyết định bổ nhiệm sáng nay không phải vì con là con gái bố. Nó là vì bố cần một người bố tin tuyệt đối, ngồi ở vị trí không ai ngờ tới, vào đúng lúc này.”
Ông Trọng mở laptop, xoay màn hình về phía tôi.
“Ba tháng gần đây, có bốn khoản chi bất thường trong ngân sách marketing khu vực miền Trung. Tổng cộng gần bốn tỷ. Trên giấy tờ là chi phí sự kiện, nhưng khi tôi cho người xuống kiểm tra thực địa, hai trong bốn sự kiện đó không hề diễn ra.”
Tôi nhìn dòng số liệu, óc bắt đầu chạy như những lần ngồi một mình buổi tối đọc báo cáo.
“Ai ký duyệt các khoản này?”
“Phúc,” ông Trọng nói. “Lê Hoàng Phúc, giám đốc kinh doanh.”
Tôi im lặng một lúc. Lê Hoàng Phúc là người mà sáng nay cả phòng họp đều ngầm nghĩ sẽ được gọi tên. Là người có quan hệ rộng, nói chuyện khéo, và luôn xuất hiện đúng lúc trong mọi báo cáo quý.
“Bố nghi ngờ điều gì?” tôi hỏi thẳng.
Bố nhìn ông Trọng. Ông Trọng gật đầu, như thể đã thống nhất trước việc nói ra phần còn lại.
“Gần đây có một quỹ đầu tư tên Peak Horizon Capital bắt đầu âm thầm gom cổ phần công ty mình qua nhiều tài khoản nhỏ lẻ. Không nhiều đến mức phải công bố, nhưng đủ để bố lo. Và trùng hợp là, những khoản chi bất thường kia bắt đầu xuất hiện đúng thời điểm quỹ này bắt đầu gom cổ phần.”
“Bố nghĩ có người đang cố tình làm sai lệch số liệu để đại hội cổ đông sắp tới trông như công ty đang gặp vấn đề quản trị, dọn đường cho một cuộc thâu tóm?”
“Bố không nghĩ,” ông nói. “Bố sợ.”
Tôi khép laptop của ông Trọng lại, nhìn thẳng vào bố.
“Bố muốn con điều tra việc này, đúng không? Không phải chỉ ngồi ở vị trí trưởng bộ phận phân tích cho có hình thức.”
“Đúng.”
“Vậy tại sao không giao thẳng cho ông Trọng? Ông ấy có kinh nghiệm hơn con.”
“Vì Phúc biết ông Trọng là ai, và biết cách né ông Trọng. Nhưng Phúc không biết con là ai, cho đến sáng nay. Từ giờ, con vẫn còn một khoảng thời gian ngắn khi người ta chưa kịp cảnh giác với con.”
Tôi hiểu.
Ba năm ngồi cạnh Lâm Vy nghe chị nói về ai đang lên ai đang xuống, tôi học được một điều: sự vô hình là vũ khí, chỉ khi người ta không biết bạn đang nhìn.
“Con cần gì?” bố hỏi.
“Con cần một người bên ngoài, không ai trong công ty biết mặt, để đối chiếu số liệu độc lập. Nếu con tự làm một mình, và Phúc phát hiện, con sẽ bị gọi là lạm quyền vì thân phận của mình.”
Ông Trọng gật đầu tán thành.
“Tôi có một đơn vị kiểm toán độc lập vẫn hay hợp tác. Để tôi liên hệ.”
Bố nhìn tôi một lúc lâu, rồi nói câu mà sau này tôi mới hiểu hết trọng lượng của nó.
“Từ hôm nay, trong công ty này, bố không phải là bố con nữa. Bố là sếp tổng, và con là trưởng bộ phận phân tích độc lập. Nếu con cần gặp bố vì việc công, con đặt lịch qua thư ký như mọi người khác.”
“Con hiểu.”
“Bố nói câu này không phải để xa cách con. Bố nói vì nếu có ngày ai đó cáo buộc con thiên vị, bố muốn có bằng chứng cho thấy từ ngày đầu, hai bố con mình đã tách bạch rạch ròi.”
Tôi gật đầu, cảm giác trong ngực nặng hơn một chút, nhưng cũng vững hơn.
Ra khỏi phòng họp, tôi đứng ở hành lang tầng hai mươi, nhìn xuống thành phố qua lớp kính. Buổi sáng còn thấy Lâm Vy dạy tôi cách tồn tại. Buổi chiều tôi đã cầm trong tay một hồ sơ có thể lật đổ cả một giám đốc kinh doanh, và có thể, cả một âm mưu thâu tóm công ty của chính cha mình.
Tôi mở điện thoại, gõ vào ghi chú một dòng, thói quen từ hồi mới vào làm.
“Việc đầu tiên: tìm ra ai đứng sau bốn sự kiện marketing không tồn tại.”
Điện thoại rung. Một email mới, từ địa chỉ tôi chưa từng thấy.
Người gửi: Đỗ Anh Quân, Giám đốc điều hành, Meridian Assurance.
Tiêu đề: Về việc rà soát số liệu quý ba, theo yêu cầu từ ông Trọng.
Tôi chưa kịp đọc hết nội dung thì điện thoại đã đổ chuông. Cùng một số.
Tôi bắt máy.
“Tôi là Đỗ Anh Quân,” giọng đầu dây bên kia điềm tĩnh, hơi lạnh. “Tôi vừa nhận thông tin là tôi sẽ làm việc với một trưởng bộ phận mới được bổ nhiệm sáng nay, và cô ấy là con gái sếp tổng công ty. Tôi muốn hỏi thẳng trước khi bắt đầu.”
“Anh cứ hỏi.”
“Tôi rà soát số liệu để tìm sự thật, không phải để hợp thức hóa bất cứ kết luận nào có sẵn. Nếu công ty cô cần một báo cáo đẹp để trấn an cổ đông, xin lỗi, tôi không phải người phù hợp.”
Tôi ngồi thẳng lưng lại, nhìn ra cửa kính, nơi ánh nắng chiều đang dịch dần sang màu cam.
“Anh Quân,” tôi nói, “tôi cũng không cần một báo cáo đẹp. Tôi cần biết ai đang phá công ty của bố tôi từ bên trong. Nếu người đó chính là bố tôi, tôi cũng muốn biết.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Được,” anh nói. “Vậy thì chúng ta có thể làm việc.”
Đỗ Anh Quân đến công ty vào sáng thứ Ba, đúng tám giờ, sớm hơn cả tôi.
Tôi nhận ra anh ngay từ xa, không phải vì ai giới thiệu, mà vì anh là người duy nhất trong sảnh không nhìn điện thoại, không nhìn đồng hồ, chỉ đứng yên quan sát cách nhân viên bước qua cổng soát vé, cách bảo vệ chào ai và lơ ai.
“Anh Quân?” tôi hỏi, dù đã biết chắc.
Anh quay lại, bắt tay tôi, ngắn gọn, đúng chuẩn mực công việc, không thừa một giây.
“Trần Tịnh. Tôi hình dung cô trẻ hơn thế này qua giọng nói.”
“Tôi hình dung anh khó tính hơn qua giọng nói,” tôi đáp.
Một thoáng gì đó gần như buồn cười lướt qua mắt anh, rồi biến mất, nhường chỗ cho vẻ nghiêm túc quen thuộc.
Chúng tôi lên phòng làm việc riêng mà bố đã sắp xếp, một căn phòng nhỏ ở tầng mười tám, tách biệt khỏi khu văn phòng chính, không có bảng tên, chỉ có số phòng.
Anh đặt cặp tài liệu xuống bàn, mở laptop.
“Trước khi bắt đầu, tôi cần nói rõ nguyên tắc làm việc của tôi. Tôi không nhận chỉ đạo về kết luận. Tôi chỉ nhận yêu cầu về phạm vi rà soát. Nếu số liệu chỉ ra ai đó trong công ty này có tội, kể cả là sếp tổng, tôi sẽ ghi đúng như vậy.”
“Đó chính xác là điều tôi cần,” tôi nói. “Nhưng tôi cũng có nguyên tắc của mình. Tôi không muốn anh mang định kiến vào đây chỉ vì tôi là con gái sếp tổng.”
Anh nhìn tôi một lúc, ánh mắt đánh giá, không phải khiếm nhã, chỉ là cẩn trọng.
“Công bằng mà nói,” anh nói, “tôi đã gặp không ít trường hợp con cái người có quyền lực được đưa vào những vị trí như thế này để hợp thức hóa việc bưng bít. Tôi không nói cô là như vậy. Tôi nói tôi cần thời gian để biết chắc.”
“Vậy anh cứ dùng thời gian đó để quan sát tôi làm việc,” tôi nói. “Tôi không định thuyết phục anh bằng lời.”
Chúng tôi bắt đầu với bốn khoản chi bất thường mà ông Trọng đã chỉ ra.
Tôi trải các hóa đơn ra bàn, mỗi tờ đã được tôi đánh dấu những điểm bất hợp lý từ tối hôm trước: cùng một đơn vị tổ chức sự kiện đứng tên trong ba hóa đơn khác nhau nhưng địa chỉ đăng ký kinh doanh lại trùng với một căn hộ chung cư ở quận Bảy, không phải văn phòng công ty sự kiện nào.
Anh Quân cầm từng tờ lên, đọc rất chậm, thỉnh thoảng gõ vào máy tính, không nói gì trong gần một giờ đồng hồ.
“Cô tự làm cái này?” anh hỏi, không ngẩng đầu lên.
“Đêm qua. Sau khi nhận hồ sơ từ ông Trọng.”
“Một mình?”
“Một mình.”
Anh gõ thêm vài dòng, rồi mới ngẩng lên nhìn tôi.
“Tôi từng làm việc với nhiều bộ phận kiểm toán nội bộ của các tập đoàn lớn. Phần lớn mất một tuần để tìm ra điều cô tìm trong một đêm.”
“Tôi không giỏi hơn họ,” tôi nói. “Tôi chỉ có động lực lớn hơn.”
“Động lực gì?”
Tôi nhìn ra cửa sổ nhỏ của căn phòng, nơi có thể thấy một góc sân sau công ty, nơi ba năm trước tôi từng đứng hút gió lạnh sau một cuộc họp mà Lâm Vy giành hết phần phát biểu của tôi.
“Tôi từng bị đánh giá thấp trong ba năm liền,” tôi nói. “Không phải vì tôi làm sai, mà vì tôi không biết cách khoe cái đúng. Bây giờ tôi có một cơ hội để dùng chính cái năng lực đó, lần này công khai và có ý nghĩa thật sự. Tôi không định để ai phá hỏng nó, kể cả người trong công ty mình.”
Anh Quân im lặng, rồi gật đầu, lần đầu tiên có vẻ như đang thật sự tin.
“Được,” anh nói. “Vậy chúng ta bắt đầu từ căn hộ chung cư quận Bảy đó.”
Buổi chiều, chúng tôi tra ra tên chủ sở hữu căn hộ: một công ty tổ chức sự kiện thành lập chưa đầy sáu tháng, người đại diện pháp luật là một cái tên xa lạ, nhưng khi anh Quân lần theo lịch sử đăng ký kinh doanh, người đứng tên góp vốn ban đầu, sau đó rút lui, lại là em họ của Lê Hoàng Phúc.
“Ba luồng tiền, một công ty ma, một người thân của giám đốc kinh doanh,” anh Quân nói, gõ những dòng cuối vào báo cáo sơ bộ. “Đây không còn là nghi ngờ nữa. Đây là bằng chứng ban đầu.”
Tôi nhìn màn hình, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề cùng lúc.
Nhẹ nhõm vì mọi thứ đang đi đúng hướng.
Nặng nề vì tôi biết, một khi đã chạm vào Lê Hoàng Phúc, ông ta sẽ không đứng yên chờ bị lật đổ.
“Chúng ta cần giữ kín việc này,” tôi nói. “Nếu Phúc biết trước khi ta có đủ chứng cứ để trình lên hội đồng quản trị, ông ta sẽ xóa dấu vết, hoặc tệ hơn, ông ta sẽ tìm cách hạ tôi trước.”
Anh Quân nhìn tôi, giọng chậm lại.
“Cô nghĩ ông ta sẽ làm gì?”
“Tôi không biết,” tôi nói thật. “Nhưng tôi biết một điều, người như Lê Hoàng Phúc không bao giờ chịu thua trong im lặng.”
