Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 1

  1. Home
  2. Ba Năm Âm Thầm
  3. Chương 1
Next

Suốt ba năm ngồi cạnh tôi trong văn phòng, chị không biết rằng mỗi lần chị forward email sếp tổng cho cả team, tôi đều đọc được bản gốc trước chị đúng mười hai tiếng vì sếp tổng là bố đẻ tôi, và ông ấy đang chuẩn bị ký quyết định bổ nhiệm tôi làm cấp trên trực tiếp của chị.

Hiện tại, thứ Hai, 8 giờ 47 sáng

Chị Lâm Vy forward email lúc 8 giờ 45.

Tôi đã đọc nó từ tối qua.

Chị gõ nhẹ vào vai tôi, giọng vẫn cái tông quen thuộc ba năm nay, nửa dạy đời nửa thương hại:

“Trần Tịnh, đọc kỹ đi nhé. Sếp tổng có chỉ đạo mới về nhân sự Q3. Chị biết em hay bỏ sót những cái kiểu này.”

Tôi nhìn màn hình, gật đầu.

“Vâng chị, cảm ơn chị.”

Đó là câu tôi nói nhiều nhất trong ba năm làm việc cạnh Lâm Vy.

Quá khứ, ba năm trước

Hồi mới vào, tôi chưa hiểu tại sao người ta lại cần phải nói nhiều đến vậy để khẳng định mình tồn tại.

Lâm Vy thì hiểu rõ điều đó. Chị giỏi. Thực sự giỏi, theo kiểu người biết mình đang ở đâu trong một cuộc chơi và chơi rất có tính toán. Chị đọc email sếp tổng rồi tóm tắt cho cả team, chị nhớ sinh nhật từng sếp cấp cao, chị biết ai đang lên và ai sắp xuống.

Chỉ có một điều chị không biết.

Người mà chị hay nói “sếp tổng Nguyễn Minh Khang, con người có tầm nhìn thật sự” đó… tối thứ Sáu vẫn gọi điện hỏi tôi ăn gì chưa, có cần ông đặt cơm không.

Tôi chưa bao giờ nói với ai.

Không phải vì xấu hổ. Mà vì tôi tin vào một điều: năng lực phải tự nói tiếng của nó, không cần mượn miệng người khác.

Ba năm tôi viết báo cáo, tôi chạy số liệu, tôi làm cái việc mà nhiều người thấy không đáng làm. Ba năm tôi ngồi nghe Lâm Vy dạy tôi “cách tồn tại trong môi trường công ty”.

Tôi lắng nghe, và tôi học.

Không phải học cách leo trèo.

Tôi học cách nhìn thấy ai thực sự đang làm việc và ai đang diễn.

Hiện tại, 9 giờ 3 sáng

Điện thoại tôi rung.

Tin nhắn từ bố: “Con vào phòng họp lớn lúc 10 giờ. Nhớ mặc chỉnh tề.”

Tôi cất điện thoại, quay lại màn hình.

Lâm Vy đang hào hứng kể với cô Hà bên cạnh về “cơ hội thăng tiến trong đợt tái cơ cấu này”, giọng chị chắc nịch như người đã nắm chắc kết quả trong tay.

“Chị nghe nói sẽ có một vị trí trưởng nhóm mới. Mà thật ra thì ai xứng đáng nhất, cả team đều biết rồi.”

Cô Hà liếc sang tôi, hơi do dự.

Lâm Vy không liếc. Chị không coi câu hỏi đó là cần thiết.

Tôi uống ngụm cà phê, nhìn đồng hồ.

9 giờ 7.

Còn năm mươi ba phút.

Quá khứ, sáu tháng trước

Bố từng hỏi tôi một lần, trong bữa cơm tối cuối tuần, giọng ông không phải giọng sếp tổng, chỉ là giọng của một người cha đang lo lắng:

“Con có muốn bố chuyển con sang bộ phận khác không? Ở đó… bố thấy con không được nhìn nhận đúng.”

Tôi lắc đầu.

“Con muốn ở lại.”

Ông nhìn tôi một lúc.

“Con hiểu bố hỏi vì sao không?”

“Con hiểu. Nhưng nếu con đi vì lý do đó, thì sau này con sẽ không bao giờ biết mình thực sự được bao nhiêu.”

Bố im lặng, rồi gật đầu.

Đó là lần duy nhất chúng tôi nói chuyện về chuyện công ty theo cách đó. Sau hôm ấy, ông không hỏi lại nữa.

Và tôi tiếp tục ngồi cạnh Lâm Vy, tiếp tục nghe chị forward email, tiếp tục nói “vâng chị, cảm ơn chị.”

Không phải vì tôi không có lựa chọn.

Mà vì tôi đang chờ đúng thời điểm để những gì tôi làm trong ba năm tự lên tiếng.

Hiện tại, 9 giờ 58 sáng

Tôi đứng dậy, chỉnh lại áo.

Lâm Vy ngước lên.

“Trần Tịnh đi đâu vậy?”

“Họp.”

Chị nhíu mày, nhìn lịch trên màn hình của chị.

“Cuộc họp 10 giờ? Chị không thấy em được mời.”

Tôi mỉm cười, nhẹ thôi.

“Vâng. Em không được mời qua hệ thống.”

Tôi khoác túi lên vai, bước ra khỏi bàn.

Phía sau lưng tôi, tôi nghe tiếng Lâm Vy hỏi nhỏ cô Hà: “Cái con bé đó vào họp gì vậy?”

Cô Hà không trả lời.

Có lẽ cô Hà đã đoán ra, hoặc cô không muốn là người nói trước.

Phòng họp lớn có mười bốn người.

Tôi là người thứ mười lăm bước vào, và là người duy nhất không mang theo tập hồ sơ nào.

Bố đứng ở đầu bàn, nhìn tôi một cái rồi nhìn đi chỗ khác, như nhìn bất kỳ nhân viên nào khác. Không ai trong phòng biết điều gì đằng sau cái nhìn đó.

Tôi chọn ghế cuối bàn, ngồi xuống, mở laptop.

Bố bắt đầu nói chuyện tái cơ cấu lúc 10 giờ 4 phút.

Giọng ông ngắn gọn, không vòng vo.

“Chúng tôi sẽ lập một bộ phận phân tích nội bộ độc lập. Bộ phận này báo cáo thẳng lên ban giám đốc, không qua tầng trung gian nào.”

Tiếng xì xào nhỏ chạy quanh bàn.

“Người phụ trách bộ phận này đã được quan sát và đánh giá trong ba năm qua.”

Có người quay nhìn giám đốc kinh doanh. Có người nhìn trưởng phòng chiến lược.

Không ai nhìn về phía cuối bàn.

Bố đặt tờ quyết định xuống mặt bàn kính.

“Trần Tịnh.”

Phòng họp im.

Kiểu im lặng mà tôi đã hình dung ra từ lâu, nhưng nghe thật sự thì vẫn khác. Nặng hơn. Và kỳ lạ thay, nhẹ nhõm hơn.

Tôi đứng dậy, đi lên đầu bàn, ký tên vào tờ quyết định.

Tay không run.

10 giờ 47 sáng, tôi trở về bàn làm việc để lấy vài thứ cá nhân.

Lâm Vy đang ngồi đó, mặt nhìn màn hình nhưng mắt không đọc gì.

Chị biết rồi. Chắc chắn rồi. Cả tầng này đã biết từ lúc cuộc họp kết thúc.

Tôi lấy cốc cà phê, kéo ngăn kéo ra.

Lâm Vy lên tiếng, giọng nhỏ hơn mọi khi.

“Tại sao em không nói?”

Tôi dừng lại.

Câu hỏi thật ra rất đơn giản, và tôi đã có câu trả lời từ lâu.

“Vì nếu em nói, chị sẽ không tin vào năng lực của em. Chị chỉ tin vào mối quan hệ.”

Tôi nhìn chị một lần, không có ác ý, cũng không có sự thương hại.

“Và em muốn chứng minh bằng cách khác.”

Lâm Vy không nói thêm gì.

Tôi khoác túi lên vai lần thứ hai trong ngày, bước đi.

Lần này không ai hỏi tôi được mời hay không.

Tôi đi ngang qua bàn cô Hà. Cô đang sắp xếp lại chồng hồ sơ, nhưng ngẩng đầu lên khi tôi đi qua, gật nhẹ một cái.

Tôi gật lại.

Thang máy mở ra. Bên trong là anh Minh, trưởng phòng chiến lược, người mà ai cũng nghĩ sẽ được gọi tên sáng nay.

Chúng tôi đứng cạnh nhau trong mười hai tầng không ai nói câu gì.

Trước khi cửa mở, anh Minh nhìn thẳng vào gương thang máy, không nhìn tôi.

“Em chuẩn bị kỹ lắm.”

Tôi không phủ nhận.

“Ba năm.”

Cửa mở. Tôi bước ra trước.

Nắng ngoài sảnh đổ vào, vàng và thật. Tôi đứng một lúc, nhìn ra đường, để cảm giác nhẹ nhõm thấm đủ rồi tan đi.

Điện thoại rung.

Tin nhắn từ số máy bàn văn phòng bố, không phải số cá nhân, không bao giờ là số cá nhân trong giờ làm việc.

“Họp nội bộ 14h. Có một việc em chưa biết.”

Tôi nhìn màn hình, ngón tay lướt qua dòng chữ một lần nữa, và lần đầu tiên trong ngày, tôi không chắc mình đã đọc đúng ý ông muốn nói.

Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi