Chương 7
Cuộc gọi đến vào lúc gần nửa đêm, đánh thức tôi khỏi giấc ngủ chập chờn.
“Chị Linh,” giọng Phạm Thu Hà run rẩy bên kia đầu dây, “có người đến nhà tôi. Họ nói là nhân viên điện lực đến kiểm tra đồng hồ, nhưng chồng tôi nhận ra một trong số họ, người từng làm bảo vệ ở Nam Phong.”
Tim tôi thắt lại.
“Chị đang ở đâu?”
“Tôi đưa con trốn sang nhà hàng xóm rồi. Chồng tôi ở lại giữ cửa.”
“Chị nghe tôi, đừng mở cửa cho bất kỳ ai, tôi gọi ngay cho an ninh của Thiên Minh, họ sẽ đến trong ít phút nữa.”
Tôi gọi ngay cho Minh Khải, giọng gấp gáp thuật lại tình hình. Anh không nói nhiều, chỉ nói một câu ngắn gọn “Tôi lo ngay” rồi cúp máy.
Hai mươi phút dài như hai tiếng đồng hồ trôi qua, tôi ngồi bên điện thoại, tim đập thình thịch, cầu mong không có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng, Minh Khải gọi lại.
“Đội an ninh của tôi đã đến kịp. Những người tự xưng nhân viên điện lực đã rời đi ngay khi thấy xe an ninh xuất hiện, không có va chạm nào xảy ra. Chị Thu Hà và gia đình đều an toàn.”
Tôi thở phào, nhưng ngay sau đó là một cơn giận dữ dâng lên trong lòng.
“Họ dám tìm đến tận nhà chị ấy để đe dọa.”
“Đúng vậy,” Minh Khải nói, giọng lạnh như băng, thứ giọng tôi chưa từng nghe từ anh trước đây. “Và điều đó chứng minh, chúng ta đang đi đúng hướng. Long sẽ không hoảng loạn đến mức phải ra tay như vậy, nếu hắn không thực sự sợ những gì chị Thu Hà có thể khai ra.”
“Chúng ta cần đưa chị ấy đến nơi an toàn hơn ngay lập tức.”
“Tôi đã sắp xếp,” anh nói. “Sáng mai, gia đình chị ấy sẽ được đưa đến một căn hộ an toàn ở thành phố, dưới sự bảo vệ của đội an ninh riêng của tôi, cho đến khi vụ việc được đưa ra ánh sáng hoàn toàn.”
Tôi im lặng một lúc, rồi hỏi câu tôi lo lắng nhất.
“Anh nghĩ Long sẽ dừng lại ở đây không?”
“Không,” Minh Khải nói, không chút do dự. “Một khi đã ra tay lần đầu, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi bị chặn đứng hoàn toàn. Chúng ta cần hoàn tất bằng chứng và đưa vụ việc ra hội đồng quản trị càng sớm càng tốt, trước khi hắn kịp thực hiện bước tiếp theo.”
Đêm đó, tôi không ngủ được nữa. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố, nghĩ về Phạm Thu Hà và gia đình cô, về An Khang đang say giấc không hề biết cha mình đang trải qua đêm khó khăn nhất trong nhiều năm qua, và về chính mình, một người phụ nữ ba mươi mốt tuổi đã vô tình bước vào giữa một cuộc chiến gia tộc mà cái giá phải trả có thể là mạng sống của những người vô tội.
Nhưng tôi biết, không còn đường lùi nữa.
Chúng tôi phải tiến về phía trước, cho đến khi sự thật được phơi bày hoàn toàn.
Ba ngày sau đêm nguy hiểm ở nhà Phạm Thu Hà, Vũ Đình Khang chủ động triệu tập một cuộc gặp gia đình tại tư dinh của mình, mời cả Minh Khải lẫn tôi, điều khiến tôi bất ngờ vì trước giờ ông chưa từng mời tôi đến bất kỳ sự kiện riêng tư nào của gia tộc.
Căn phòng khách rộng lớn, bày biện theo phong cách cổ điển, treo đầy ảnh gia đình qua nhiều thế hệ, như một lời nhắc nhở thầm lặng về những gì đang bị đe dọa.
Vũ Đình Khang ngồi ở ghế chủ nhà, dáng vẻ điềm đạm của một người đàn ông đã quen với việc kiểm soát mọi tình huống.
“Khải,” ông mở lời, giọng ấm áp như mọi khi, “chú nghe nói con đang cho người điều tra khá sâu vào chuyện nội bộ công ty.”
“Đúng vậy, chú,” Minh Khải đáp, giọng bình tĩnh nhưng cứng rắn. “Con đang tìm hiểu về khoản chi tư vấn chiến lược bất thường ở dự án Kim Long.”
“Con biết,” Vũ Đình Khang nói, rót một chén trà, “gia đình mình đã cùng nhau xây dựng Thiên Minh từ hai bàn tay trắng. Có những chuyện, đôi khi không cần phải phơi bày ra ánh sáng, vì nó chỉ làm tổn thương những người ở lại.”
“Chú đang nói về việc gì cụ thể?” Minh Khải hỏi thẳng.
Vũ Đình Khang mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
“Chú đang nói về việc, có những sai sót nhỏ trong quản lý tài chính, xảy ra do sơ suất, không phải cố ý. Nếu con cứ khăng khăng lôi ra ánh sáng, biến nó thành một vụ án hình sự, người chịu thiệt hại lớn nhất không phải là chú, mà là chính con, là Thiên Minh, là hàng nghìn nhân viên đang phụ thuộc vào công ty này.”
Tôi ngồi im lặng, quan sát cuộc đối thoại, cảm nhận rõ sức nặng của mỗi câu chữ được lựa chọn cẩn thận.
“Chú,” Minh Khải nói, giọng lần đầu tiên run lên vì xúc động, “con luôn kính trọng chú như cha ruột của mình, từ ngày cha con mất, chú là người duy nhất đứng ra ủng hộ con tiếp quản công ty. Nhưng nếu những gì con phát hiện là sự thật, con không thể vì tình cảm gia đình mà nhắm mắt làm ngơ trước việc hàng chục tỷ đồng của công ty, của các cổ đông nhỏ, đã bị rút ruột một cách có hệ thống.”
Vũ Đình Khang im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt cháu trai mình, một sự tính toán lạnh lùng ẩn sau vẻ đau lòng bề ngoài.
“Vậy con đã quyết định rồi,” ông nói, giọng chùng xuống. “Con chọn đứng về phía người ngoài, thay vì đứng về phía gia đình mình.”
“Con chọn đứng về phía sự thật,” Minh Khải đáp, không né tránh ánh mắt của chú mình. “Nếu sự thật đó khiến gia đình mình đau lòng, con xin lỗi. Nhưng con không thể để công ty cha con để lại bị hủy hoại chỉ vì con sợ làm tổn thương tình cảm gia đình.”
Vũ Đình Khang đứng dậy, bước đến cửa sổ, lưng quay về phía chúng tôi.
“Được,” ông nói, giọng không còn chút ấm áp nào. “Nếu con đã quyết, chú cũng không ngăn cản được nữa. Nhưng con nên nhớ, một khi lửa cháy lên, nó sẽ thiêu rụi cả những gì con không muốn mất.”
Đó không còn là một lời khuyên. Đó là một lời cảnh cáo trần trụi.
Chúng tôi rời khỏi tư dinh trong im lặng nặng nề. Trên xe, Minh Khải nắm chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch.
“Anh ổn không?” tôi hỏi khẽ.
“Tôi vừa nhìn thấy một người tôi từng gọi là chú, để lộ ra bộ mặt tôi chưa từng biết đến,” anh nói, giọng khàn đi. “Cảm giác đó, khó chịu hơn tôi tưởng rất nhiều.”
Tôi đặt tay lên vai anh, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để anh biết mình không đơn độc trong khoảnh khắc này.
“Anh không sai,” tôi nói. “Và những gì đúng đắn, không bao giờ là dễ dàng.”
Sau cuộc đối đầu tại tư dinh Vũ Đình Khang, mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Phạm Thu Hà, sau khi được đưa đến nơi an toàn cùng gia đình, đã chính thức đồng ý hợp tác, ký vào bản tường trình có công chứng với sự chứng kiến của luật sư Ngô Bảo Châu.
Con gái của ông Vũ Đình Nam, người mà Lê Anh Tuấn đã liên hệ trước đó, cũng đồng ý cung cấp mẫu chữ ký thật của cha mình để đối chiếu giám định.
Kết quả giám định từ một cơ quan giám định chữ viết độc lập xác nhận rõ ràng: chữ ký trên hợp đồng thành lập Nam Phong không phải chữ ký thật của ông Vũ Đình Nam, mà là chữ ký giả mạo, được thực hiện sau khi ông đã qua đời hơn hai năm.
Cùng với đó, chiếc USB Phạm Thu Hà cung cấp chứa ảnh chụp màn hình giao dịch, xác nhận khoản tiền lớn được chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân đứng tên Vũ Đình Khang, không qua bất kỳ trung gian hợp pháp nào.
Chúng tôi ngồi lại trong văn phòng riêng của luật sư Ngô Bảo Châu, cùng với Lê Anh Tuấn, rà soát lần cuối toàn bộ hồ sơ trước khi trình lên hội đồng quản trị.
“Tổng cộng,” Châu nói, xếp lại chồng tài liệu dày cộp, “chúng ta có ba nhóm bằng chứng chính: thứ nhất, sơ đồ dòng tiền cho thấy hơn ba mươi hai tỷ đồng bị rút ra dưới danh nghĩa tư vấn chiến lược khống trong ba năm. Thứ hai, bằng chứng giám định chữ ký giả mạo trong hồ sơ thành lập Nam Phong. Thứ ba, lời khai nhân chứng trực tiếp từ chị Phạm Thu Hà, cùng bằng chứng số hóa về khoản chuyển tiền cá nhân cho ông Vũ Đình Khang.”
“Đủ để đưa ra tòa chưa?” tôi hỏi.
“Đủ để khởi tố hình sự về hành vi giả mạo giấy tờ và tham ô tài sản,” Châu nói. “Nhưng trước khi đến bước đó, cần trình bày trước hội đồng quản trị và đại hội cổ đông, để đảm bảo tính minh bạch và hợp pháp trong nội bộ công ty trước khi chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra.”
Lê Anh Tuấn gật đầu đồng tình.
“Tôi sẽ có mặt để làm chứng chuyên môn về sơ đồ dòng tiền, khi được yêu cầu.”
Tôi nhìn xấp hồ sơ dày trên bàn, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng hoàn tất được chặng đường gian nan, vừa lo lắng vì biết rằng, trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.
Tối hôm đó, tôi báo cáo lại toàn bộ tình hình cho Minh Khải, người lắng nghe trong im lặng, tay siết chặt thành ghế khi nghe đến phần bằng chứng liên quan trực tiếp đến chú mình.
“Chúng ta cần triệu tập đại hội cổ đông bất thường,” anh nói cuối cùng, giọng đã lấy lại vẻ quyết đoán quen thuộc. “Càng sớm càng tốt, trước khi chú tôi và Long kịp có động thái đối phó tiếp theo.”
“Anh có chắc mình sẵn sàng đối mặt với việc này trước toàn thể cổ đông không?” tôi hỏi.
Minh Khải nhìn tôi, ánh mắt anh có sự mệt mỏi nhưng cũng có một sự kiên định không hề lay chuyển.
“Tôi đã chuẩn bị tinh thần từ ngày tôi giao cho cô nhiệm vụ này,” anh nói. “Không có sự thật nào là dễ chấp nhận. Nhưng tôi thà đối mặt với nó một lần, còn hơn phải sống trong dối trá mỗi ngày.”
