Chương 6
Manh mối tiếp theo đến từ chính Lê Anh Tuấn, người tìm ra một cái tên trong hồ sơ nhân sự cũ của Nam Phong: Phạm Thu Hà, từng làm kế toán cho công ty này trong sáu tháng trước khi đột ngột nghỉ việc.
“Tôi tìm được số điện thoại của cô ấy,” Lê Anh Tuấn nói khi gặp tôi vào một buổi tối, “nhưng cô ấy đã đổi số cách đây một năm. Tôi phải nhờ một người quen cũ trong ngành kế toán mới lần ra được địa chỉ hiện tại.”
“Cô ấy đang ở đâu?”
“Một thị trấn nhỏ cách thành phố hơn hai giờ lái xe. Nghe nói cô ấy chuyển đến đó sau khi nghỉ việc ở Nam Phong, sống khép kín, ít giao du.”
Tôi quyết định tự mình đến gặp Phạm Thu Hà, không thông qua bất kỳ kênh chính thức nào của công ty, để tránh mọi khả năng bị theo dõi.
Tôi lái xe một mình vào cuối tuần, theo địa chỉ Lê Anh Tuấn cung cấp, đến một căn nhà nhỏ nằm cuối con đường đất, xung quanh là vườn rau xanh mướt.
Người phụ nữ ra mở cửa trạc ba mươi lăm tuổi, gương mặt gầy gò, ánh mắt cảnh giác ngay khi nhìn thấy tôi, một người lạ mặc đồ công sở giữa vùng quê yên tĩnh.
“Xin lỗi, chị tìm ai?”
“Chị Thu Hà? Tôi là Trần Khánh Linh, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Thiên Minh.”
Gương mặt cô tái đi ngay lập tức, tay siết chặt cánh cửa như định đóng sập lại.
“Tôi không biết chị đang nói về công ty nào. Chị nhầm người rồi.”
“Chị Hà,” tôi nói nhanh, giọng nhẹ nhàng nhưng khẩn khoản, “tôi không đến để làm hại chị. Tôi biết chị từng làm việc ở Nam Phong. Tôi cần sự thật về những gì đã xảy ra ở đó, để bảo vệ hàng nghìn người vô tội khác đang làm việc tại Thiên Minh.”
Cô đứng im một lúc lâu, ánh mắt dao động giữa sợ hãi và một điều gì đó giống như nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng có người tìm đến.
“Chị vào đi,” cô nói khẽ, mở rộng cửa. “Nhưng chỉ mười lăm phút thôi. Chồng tôi sắp về.”
Trong căn bếp nhỏ ám mùi khói củi, Phạm Thu Hà kể cho tôi nghe câu chuyện của mình, giọng run run như đang sống lại một ký ức đáng sợ.
“Tôi làm kế toán cho Nam Phong sáu tháng. Công việc của tôi rất đơn giản: nhận tiền chuyển vào từ Thiên Minh, sau đó theo chỉ đạo của giám đốc, chuyển tiếp sang ba tài khoản khác nhau, mỗi lần một tỷ lệ khác nhau.”
“Giám đốc của Nam Phong là ai?”
“Trên giấy tờ là một ông tên Vũ Đình Nam. Nhưng tôi chưa từng gặp ông ấy một lần nào. Mọi chỉ đạo đều đến qua điện thoại, từ một người tự xưng là trợ lý của ông Long.”
“Chị có biết ông Nam đã mất trước khi công ty được thành lập không?”
Phạm Thu Hà tái mặt, tay run lên.
“Tôi… tôi có nghi ngờ. Có lần tôi tình cờ nhìn thấy một tờ giấy báo tử trong hồ sơ lưu, ghi ngày mất của ông Nam sớm hơn ngày thành lập công ty rất nhiều. Tôi hỏi kế toán trưởng, ông ta bảo tôi đừng hỏi nhiều, cứ làm đúng việc được giao là đủ.”
“Tại sao chị nghỉ việc?”
Cô hít một hơi dài, ánh mắt nhìn ra cửa sổ như đang kiểm tra xem có ai đang nghe lén không.
“Một đêm, tôi phát hiện một khoản chuyển tiền bất thường, số tiền rất lớn, chuyển thẳng vào một tài khoản cá nhân đứng tên một người tôi nhận ra, vì tôi từng thấy ảnh ông ta trên báo chí kinh doanh.”
“Là ai?”
Phạm Thu Hà hạ giọng gần như thì thầm.
“Ông Vũ Đình Khang.”
Tôi ngồi lặng người trong căn bếp nhỏ, cảm giác như vừa chạm đến đáy của một tảng băng lớn hơn tôi từng tưởng tượng.
Không chỉ Vũ Đình Long. Chính cha của anh ta, Vũ Đình Khang, người chú mà Minh Khải luôn kính trọng và tin tưởng, cũng nhúng tay trực tiếp vào đường dây rút ruột này.
“Chị có giữ bằng chứng gì về khoản chuyển tiền đó không?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Phạm Thu Hà đứng dậy, đi vào phòng trong, một lúc sau quay ra với một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là vài tờ giấy đã cũ và một chiếc USB.
“Đêm đó, tôi sợ quá, chụp lại màn hình giao dịch trước khi thoát khỏi hệ thống. Tôi định xóa đi vì sợ liên lụy, nhưng không hiểu sao vẫn giữ lại. Có lẽ trong thâm tâm, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ có người cần đến nó để làm điều đúng đắn.”
Cô đưa chiếc USB cho tôi, tay vẫn còn run.
“Nhưng chị Linh, nếu tôi ra làm chứng, chuyện gì sẽ xảy đến với tôi và gia đình tôi?”
Tôi nhìn cô, hiểu rõ nỗi sợ hãi trong đôi mắt đó, thứ nỗi sợ của một người từng nếm trải sự tàn nhẫn của quyền lực và tiền bạc.
“Tôi không thể hứa với chị rằng mọi thứ sẽ dễ dàng,” tôi nói thật lòng. “Nhưng tôi hứa, nếu chị đồng ý hợp tác, tôi và luật sư của tôi sẽ làm mọi cách để bảo vệ chị và gia đình chị trong suốt quá trình pháp lý.”
Phạm Thu Hà im lặng rất lâu, tay siết chặt vạt áo.
“Cho tôi thời gian suy nghĩ,” cô nói cuối cùng. “Tôi cần bàn với chồng tôi trước.”
“Được. Tôi sẽ chờ.”
Tôi rời khỏi căn nhà nhỏ khi trời đã sẩm tối, chiếc USB nằm gọn trong túi áo trong, cảm giác như đang mang theo một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Trên đường lái xe về thành phố, tôi gọi cho Minh Khải, kể lại toàn bộ những gì Phạm Thu Hà tiết lộ.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Chú tôi,” anh nói cuối cùng, giọng khàn đi. “Tôi vẫn không muốn tin.”
“Tôi hiểu cảm giác của anh. Nhưng chiếc USB này có thể là bằng chứng quyết định.”
“Cô về thành phố cẩn thận,” anh nói, giọng đột nhiên căng thẳng. “Nếu Long hoặc chú tôi biết cô vừa gặp một nhân chứng cũ của Nam Phong…”
Anh không nói hết câu, nhưng tôi hiểu.
Tôi liếc nhìn gương chiếu hậu, và tim tôi hẫng một nhịp khi nhận ra một chiếc xe đen đã bám theo tôi từ khi rời khỏi thị trấn nhỏ đó, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị chú ý, nhưng đủ gần để không để mất dấu.
Tôi cố giữ bình tĩnh, tăng tốc nhẹ, quan sát chiếc xe đen qua gương chiếu hậu. Nó vẫn giữ khoảng cách, không vội vàng bám sát, nhưng cũng không hề rời đi ở bất kỳ ngã rẽ nào tôi thử đánh lạc hướng.
Tôi gọi lại cho Minh Khải, giọng cố giữ đều nhưng không giấu được sự căng thẳng.
“Có xe bám theo tôi.”
“Cô đang ở đoạn đường nào?”
Tôi đọc tên biển chỉ dẫn gần nhất.
“Cô rẽ vào trạm dừng chân phía trước, nơi đông người qua lại. Tôi cho người đến đón cô ngay.”
Tôi làm theo, tấp xe vào một trạm dừng sáng đèn, đông xe cộ và người qua lại. Chiếc xe đen chạy chậm lại, rồi lướt qua, không dừng, nhưng tôi kịp nhìn thấy biển số trước khi nó khuất dạng.
Mười lăm phút sau, một chiếc xe của Thiên Minh đến, cùng với Minh Khải, tự mình lái xe đến đón tôi thay vì cử tài xế riêng.
“Anh không cần tự đến,” tôi nói khi lên xe, vẫn còn hơi run.
“Tôi không yên tâm để ai khác,” anh nói, tay đặt nhẹ lên vai tôi một giây rồi rút lại ngay, như kìm nén một sự quan tâm vượt quá ranh giới đồng nghiệp. “Cô ổn không?”
“Tôi ổn. Chỉ là hơi bất ngờ.”
Trên đường về thành phố, Minh Khải gọi cho một người quen làm trong ngành an ninh tư nhân, nhờ tra biển số xe tôi vừa cung cấp.
Kết quả trả về nửa tiếng sau: chiếc xe thuộc sở hữu của một công ty bảo vệ tư nhân, từng ký hợp đồng dịch vụ với chính Vũ Đình Long trong vòng hai năm qua.
“Vậy là chắc chắn,” tôi nói, “Long đã cho người theo dõi tôi.”
“Không chỉ theo dõi,” Minh Khải nói, giọng nặng nề. “Tôi lo hắn đã biết cô vừa gặp một nhân chứng quan trọng. Nếu vậy, hắn sẽ tìm cách bịt miệng người đó trước khi chúng ta kịp có được lời khai chính thức.”
Tôi cảm thấy một nỗi lo lắng thắt lại trong lòng, không phải cho bản thân mình, mà cho Phạm Thu Hà, người phụ nữ đang một mình ở căn nhà nhỏ cuối con đường đất, không hề biết rằng nguy hiểm có thể đang tiến đến gần cô.
“Chúng ta phải bảo vệ chị ấy,” tôi nói.
Minh Khải gật đầu, rút điện thoại gọi ngay cho đội an ninh riêng của mình, yêu cầu cử người kín đáo giám sát khu vực quanh nhà Phạm Thu Hà, không để lộ diện, chỉ để đảm bảo an toàn.
Nhưng cả hai chúng tôi đều biết, mệnh lệnh đó có thể đã đến quá muộn.
