Chương 8 (Hoàn)
Thông báo triệu tập đại hội cổ đông bất thường được gửi đi vào sáng thứ Hai, với lý do chính thức là “báo cáo bất thường về hoạt động tài chính của khối bất động sản nghỉ dưỡng”, không nêu chi tiết cụ thể để tránh gây hoảng loạn sớm trên thị trường.
Tin tức lan nhanh trong nội bộ công ty, dù không ai biết rõ nội dung, nhưng ai cũng cảm nhận được một cơn bão đang chuẩn bị ập đến.
Vũ Đình Long tìm gặp tôi vào buổi chiều cùng ngày, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy.
“Cô Linh,” anh ta nói, giọng đã mất đi sự nhẹ nhàng giả tạo, “cô nghĩ mình đang làm gì vậy?”
“Tôi đang làm đúng công việc của mình,” tôi đáp, giữ ánh mắt bình thản.
“Cô có biết,” anh ta hạ giọng, gần như rít lên, “cô đang phá hủy cả một gia tộc chỉ vì vài con số cô cho là bất thường không?”
“Ba mươi hai tỷ đồng không phải là vài con số,” tôi nói. “Và một chữ ký giả mạo của người đã khuất, không phải là chuyện có thể xem nhẹ.”
Mặt Vũ Đình Long trắng bệch trong một khoảnh khắc, đủ để tôi biết anh ta đã hiểu, chúng tôi đã tìm ra mảnh ghép quan trọng nhất.
“Cô không hiểu mình đang đối đầu với ai,” anh ta nói, giọng run lên vì giận dữ bị kìm nén. “Cô nghĩ Khải sẽ đứng về phía cô đến cùng sao? Khi mọi chuyện vỡ lở, người mất mát nhiều nhất không chỉ có tôi, mà cả anh ấy, cả đứa con trai của anh ấy nữa.”
“Đó là lựa chọn của anh, khi anh quyết định giả mạo chữ ký của người chú đã khuất để rút ruột công ty,” tôi nói, giọng không hề dao động. “Không phải lựa chọn của tôi hay của Minh Khải.”
Vũ Đình Long nhìn tôi một lúc lâu, rồi bật cười, tiếng cười khô khốc, không còn chút thiện chí nào.
“Được,” anh ta nói, “vậy chúng ta sẽ gặp nhau tại đại hội cổ đông.”
Anh ta quay lưng rời đi, để lại tôi đứng một mình trong hành lang, cảm nhận rõ ràng rằng cuộc chiến này đã bước sang giai đoạn không thể quay đầu.
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ bà Đỗ Kim Yến, thành viên hội đồng quản trị độc lập.
“Cô Linh,” bà nói, giọng nghiêm túc, “tôi nghe nói đại hội cổ đông bất thường sắp diễn ra. Đây có phải là lúc cô cần đến sự ủng hộ của tôi như đã nói không?”
“Đúng vậy, bà Yến. Tôi sẽ trình bày toàn bộ bằng chứng tại đại hội. Tôi mong bà giữ vai trò trung lập, lắng nghe với sự công tâm.”
“Tôi sẽ làm vậy,” bà nói. “Nhưng cô Linh, tôi phải nhắc cô, một khi bước ra sân khấu đó, cô không chỉ đối đầu với gia tộc họ Vũ, mà còn đối đầu với chính danh dự của mình. Nếu bằng chứng không đủ vững, cô sẽ mất tất cả.”
“Tôi hiểu,” tôi nói. “Và tôi đã sẵn sàng.”
Hội trường lớn của tòa nhà Thiên Minh chật kín người vào sáng hôm diễn ra đại hội cổ đông bất thường, hàng trăm cổ đông lớn nhỏ, cùng toàn bộ hội đồng quản trị và ban lãnh đạo cấp cao.
Tôi đứng sau cánh gà, tay ôm tập hồ sơ dày, tim đập nhanh nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường, thứ cảm giác của một người đã chuẩn bị đủ kỹ để không còn chỗ cho sự run sợ.
Minh Khải bước lên sân khấu trước, mở đầu bằng phần báo cáo tổng quan tình hình tài chính công ty, giọng anh điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của áp lực đang đè nặng.
“Và bây giờ,” anh nói, “tôi mời Phó Tổng Giám đốc khối tài chính, cô Trần Khánh Linh, trình bày báo cáo đặc biệt về dự án Kim Long.”
Tôi bước lên sân khấu, đặt tập hồ sơ lên bục, nhìn xuống hàng trăm ánh mắt đang dồn về phía mình, trong đó có ánh mắt lạnh lùng của Vũ Đình Long ngồi ở hàng ghế đầu, cạnh cha anh ta.
“Kính thưa quý cổ đông,” tôi bắt đầu, giọng vang rõ khắp hội trường, “trong ba năm gần đây, khối bất động sản nghỉ dưỡng của Thiên Minh đã chi trả hơn ba mươi hai tỷ đồng cho các khoản gọi là tư vấn chiến lược, thông qua ba pháp nhân được thành lập với vốn điều lệ chỉ vài trăm triệu đồng mỗi công ty.”
Tôi trình chiếu sơ đồ dòng tiền lên màn hình lớn, từng đường mũi tên nối từ tài khoản Thiên Minh đến các công ty tư vấn ma, rồi tiếp tục chảy đến các tài khoản cá nhân.
Cả hội trường lặng đi.
“Đáng chú ý hơn,” tôi nói tiếp, “công ty đầu tiên trong chuỗi này, Công ty TNHH Tư vấn Nam Phong, được thành lập với người đại diện góp vốn đứng tên ông Vũ Đình Nam. Nhưng theo kết quả giám định chữ ký độc lập, cùng giấy chứng tử được lưu trữ hợp pháp, ông Vũ Đình Nam đã qua đời hai năm trước khi công ty này được thành lập.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường.
Vũ Đình Long đứng bật dậy.
“Đây là vu khống!” anh ta hét lên. “Cô không có quyền đưa ra những cáo buộc vô căn cứ như vậy trước toàn thể cổ đông!”
“Tôi có đầy đủ căn cứ,” tôi nói, giọng không hề dao động, đưa tay ra hiệu cho màn hình chuyển sang bản kết quả giám định chữ ký chính thức. “Đây là kết luận từ cơ quan giám định độc lập, xác nhận chữ ký trên hợp đồng là giả mạo.”
Tôi tiếp tục trình chiếu lời khai có công chứng của Phạm Thu Hà, cùng ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển tiền vào tài khoản cá nhân đứng tên Vũ Đình Khang.
Cả hội trường chìm trong im lặng nặng nề khi cái tên đó xuất hiện trên màn hình lớn.
Vũ Đình Khang ngồi bất động, gương mặt tái nhợt, lần đầu tiên tôi thấy vẻ điềm tĩnh quen thuộc của ông hoàn toàn sụp đổ.
“Đây là dàn dựng,” ông nói, giọng run lên, cố gắng giữ vững thể diện cuối cùng. “Tất cả những cái gọi là bằng chứng này đều có thể bị làm giả.”
“Vì vậy,” tôi nói, “tôi mời chuyên gia kiểm toán độc lập, ông Lê Anh Tuấn, người đã thực hiện phân tích dòng tiền này, lên xác nhận trước hội đồng.”
Lê Anh Tuấn bước lên sân khấu, trình bày ngắn gọn và chuyên nghiệp về quá trình phân tích, khẳng định tính xác thực của toàn bộ dữ liệu.
Ông Phạm Đình Trọng, chủ tịch hội đồng quản trị, đứng dậy, giọng nghiêm trang.
“Với những bằng chứng được trình bày hôm nay, hội đồng quản trị đề nghị tạm đình chỉ chức vụ của ông Vũ Đình Long, và chuyển toàn bộ hồ sơ sang cơ quan điều tra để làm rõ trách nhiệm hình sự của các cá nhân liên quan, bao gồm cả ông Vũ Đình Khang.”
Vũ Đình Long đứng chết lặng giữa hội trường, ánh mắt anh ta quét qua tôi, qua Minh Khải, rồi dừng lại ở cha mình, người đang cúi đầu trong im lặng.
“Bố,” anh ta gọi, giọng lạc đi, “bố nói gì đi chứ.”
Nhưng Vũ Đình Khang không nói gì. Ông chỉ ngồi đó, đôi vai từng vững chãi giờ đây trĩu xuống như một người đàn ông vừa mất đi tất cả những gì mình cố gắng che giấu suốt nhiều năm.
Ba tháng sau đại hội cổ đông, phiên tòa xét xử vụ án giả mạo giấy tờ và tham ô tài sản tại Thiên Minh Holdings chính thức diễn ra.
Tôi ngồi ở hàng ghế dự khán cùng Minh Khải, lắng nghe từng lời buộc tội được công tố viên đọc lên, từng lời khai của Phạm Thu Hà, của Lê Anh Tuấn, của các chuyên gia giám định.
Vũ Đình Long bị tuyên án bảy năm tù giam vì tội giả mạo giấy tờ và tham ô tài sản, không có tình tiết giảm nhẹ đáng kể do thái độ không hợp tác trong suốt quá trình điều tra, thậm chí còn tìm cách đe dọa nhân chứng.
Vũ Đình Khang, dù là người trực tiếp nhận phần lớn số tiền bị rút ruột, nhưng nhờ vào việc chủ động hợp tác với cơ quan điều tra ngay sau đại hội cổ đông, hoàn trả gần như toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt, cùng lời khai giúp làm rõ nhiều chi tiết quan trọng, được tòa tuyên án treo với thời gian thử thách năm năm, kèm theo lệnh cấm đảm nhiệm bất kỳ chức vụ quản lý nào tại các doanh nghiệp trong vòng mười năm.
Sau phiên tòa, Minh Khải đến gặp chú mình một lần cuối, tại một quán cà phê nhỏ, không phải tư dinh nguy nga như trước.
Tôi không đi cùng anh, nhưng anh kể lại cho tôi nghe sau đó.
“Chú tôi khóc,” anh nói, giọng trầm. “Lần đầu tiên trong đời tôi thấy chú khóc. Ông ấy nói, ông ấy không hối hận vì đã giúp cha tôi gây dựng công ty, nhưng ông ấy hối hận vì đã để lòng tham của tuổi già, của nỗi lo sợ về sau này khi về hưu không còn quyền lực, làm mờ mắt mình.”
“Anh có tha thứ cho chú không?” tôi hỏi khẽ.
Minh Khải im lặng một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tôi không thể tha thứ hoàn toàn,” anh nói. “Vì những gì ông ấy làm, đã khiến bao nhiêu người phải chịu rủi ro, khiến gia đình chị Thu Hà phải sống trong sợ hãi. Nhưng tôi cũng không thể cắt đứt hoàn toàn quan hệ với ông ấy, vì ông ấy vẫn là người đã cùng cha tôi xây dựng nên Thiên Minh, vẫn là chú ruột của tôi.”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Tôi nghĩ, có những sự tha thứ không cần phải trọn vẹn mới có ý nghĩa. Tôi sẽ vẫn thăm ông ấy, vẫn để ông ấy có mặt trong những dịp quan trọng của gia đình, nhưng cánh cửa trở lại Thiên Minh, đối với ông ấy, sẽ đóng lại mãi mãi.”
Tôi hiểu điều đó, và tôi nghĩ, đó có lẽ là cách hợp lý nhất để một người vừa giữ được lòng nhân hậu, vừa không đánh mất nguyên tắc của mình.
Còn Phạm Thu Hà và gia đình, sau khi vụ án kết thúc, được Thiên Minh hỗ trợ một khoản tiền đáng kể để ổn định cuộc sống, cùng lời cảm ơn chính thức từ hội đồng quản trị vì đã dũng cảm đứng ra làm chứng.
“Chị Linh,” Thu Hà nói với tôi trong lần gặp cuối cùng trước khi cô chuyển đến một thành phố khác bắt đầu cuộc sống mới, “cảm ơn chị đã tin tưởng tôi, dù lúc đó tôi chỉ là một người xa lạ với quá khứ đáng ngờ.”
“Cảm ơn chị mới đúng,” tôi nói, nắm chặt tay cô. “Nếu không có sự can đảm của chị, sự thật này có lẽ vẫn còn bị chôn vùi.”
Thiên Minh dần ổn định trở lại sau biến cố, cổ phiếu công ty phục hồi nhanh hơn dự đoán nhờ vào sự minh bạch mà chính đại hội cổ đông bất thường đó đã thể hiện, khiến giới đầu tư tin tưởng hơn vào sự quản trị của Minh Khải.
Tôi được hội đồng quản trị đề xuất thăng chức lên vị trí Tổng Giám đốc điều hành khối tài chính, một sự công nhận mà tôi chưa từng dám mơ tới khi còn là một chuyên viên phân tích bình thường ở Phát Đạt.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn cả, là một buổi chiều cuối tuần, khi Minh Khải mời tôi đến công viên gần nhà anh, nơi An Khang đang chơi đùa cùng vài đứa trẻ hàng xóm.
“Cô Linh,” anh nói, khi chúng tôi ngồi trên băng ghế nhìn An Khang chạy nhảy, “tôi muốn nói với cô một điều, đã giữ trong lòng từ rất lâu.”
Tôi quay sang nhìn anh, tim đập nhanh hơn bình thường.
“Từ ngày cô kéo An Khang lên khỏi hồ bơi, tôi đã nghĩ, đây là một người phụ nữ đặc biệt, không tính toán thiệt hơn trước khi làm điều đúng. Nhưng tôi không ngờ, càng làm việc cùng cô, tôi càng nhận ra, sự đặc biệt đó không chỉ nằm ở lòng can đảm, mà còn ở sự kiên định, sự chính trực, và cả sự dịu dàng cô dành cho những người xung quanh.”
Anh dừng lại, hít một hơi dài.
“Tôi biết, tôi từng là sếp của cô, và có lẽ vẫn còn nhiều e ngại về khoảng cách đó. Nhưng tôi không muốn tiếp tục im lặng và để lỡ mất cơ hội nói với cô, rằng tôi đã đem lòng yêu cô từ rất lâu rồi.”
Tôi nhìn anh, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực, thứ cảm giác tôi đã tự nhủ mình không nên cho phép từ những ngày đầu vì sợ nó sẽ làm mờ đi lý trí cần thiết để hoàn thành nhiệm vụ điều tra.
“Tôi cũng vậy,” tôi nói khẽ, “từ buổi tối anh nói với con trai anh rằng người không tính toán thiệt hơn là người tốt nhất, tôi đã biết mình đang đối diện với một người đàn ông khác hẳn những gì tôi từng nghĩ về giới chủ tịch tập đoàn.”
An Khang, như thể cảm nhận được điều gì đó, chạy đến bên chúng tôi, thở hổn hển.
“Ba, cô Linh, hai người đang nói gì vậy?”
Minh Khải cười, xoa đầu con trai.
“Ba đang hỏi cô Linh, con có đồng ý để cô ấy trở thành một phần của gia đình mình không?”
An Khang trợn tròn mắt, rồi nhảy cẫng lên vui mừng.
“Có! Con đồng ý! Con đã mong điều này từ lâu rồi!”
Tôi bật cười, nước mắt bất giác rưng rưng, một cảm giác hạnh phúc trọn vẹn mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có được, sau tất cả những gì đã trải qua.
Một năm sau ngày phiên tòa kết thúc, tôi đứng trước gương trong căn phòng nhỏ tại tòa nhà Thiên Minh, chỉnh lại tà áo dài trắng, chuẩn bị cho lễ cưới sẽ diễn ra vào buổi chiều hôm đó.
Ngô Bảo Châu, phù dâu chính của tôi, đứng bên cạnh, tay giữ chặt bó hoa.
“Cậu có tin nổi không,” Châu nói, mỉm cười, “một năm trước, chúng ta còn đang lo sợ về những chiếc xe đen bám theo, còn bây giờ, cậu sắp trở thành phu nhân của Chủ tịch Thiên Minh.”
“Đời đúng là không ai đoán trước được,” tôi cười, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang trải dài trên sân vườn nơi buổi lễ sẽ diễn ra.
Lê Anh Tuấn, người đã trở thành cố vấn tài chính chính thức của Thiên Minh sau vụ việc, cũng có mặt trong danh sách khách mời, cùng với Phạm Thu Hà và gia đình cô, những người đã đặc biệt được mời từ thành phố xa xôi nơi họ đang sinh sống ổn định.
Đặng Quốc Bảo, sau khi bị điều tra làm rõ vai trò của mình trong việc che giấu thông tin, đã bị buộc thôi việc và chịu một mức phạt hành chính do không cố ý tham gia trực tiếp vào hành vi giả mạo, nhưng có trách nhiệm trong việc thiếu minh bạch khi báo cáo. Ông không có mặt trong lễ cưới, và tôi cũng không nghĩ đến ông nhiều nữa.
Bà Đỗ Kim Yến, người đã ủng hộ tôi từ những ngày đầu khó khăn nhất, ngồi ở hàng ghế đầu, mỉm cười hài lòng khi nhìn tôi bước ra sân khấu chính của buổi lễ.
An Khang, trong bộ vest nhỏ xinh, chạy đến cầm tay tôi, dẫn tôi đi từng bước trên lối đi trải hoa, vai trò phù rể nhỏ tuổi nhất mà cậu bé đã đòi bằng được từ khi biết tin đám cưới.
“Cô Linh,” cậu bé thì thầm khi gần đến nơi Minh Khải đang đứng chờ, “từ hôm nay, con được gọi cô là mẹ chưa?”
Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu bé, mắt đã nhòe lệ.
“Được rồi, con trai.”
Minh Khải đứng đó, trong bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt anh khi nhìn tôi bước đến, chứa đựng tất cả những gì chúng tôi đã cùng nhau trải qua, từ buổi phỏng vấn định mệnh, qua những đêm điều tra đầy nguy hiểm, đến khoảnh khắc đối đầu tại đại hội cổ đông, và giờ đây, là khởi đầu của một chương mới.
“Cô sẵn sàng chưa?” anh hỏi khẽ khi tôi đứng đối diện anh.
Tôi mỉm cười, nhớ lại câu hỏi tương tự anh từng hỏi tôi trong buổi phỏng vấn đầu tiên, khi anh hỏi tôi có thể bắt đầu công việc khi nào.
“Tôi đã sẵn sàng,” tôi nói, “từ rất lâu rồi.”
Buổi lễ diễn ra trong nắng chiều ấm áp, giữa những người đã cùng tôi đi qua cơn bão lớn nhất trong sự nghiệp, và giờ đây, cùng chứng kiến tôi bước vào một hành trình mới, không còn là hành trình của những con số và bằng chứng, mà là hành trình của một gia đình, được xây dựng trên nền tảng của sự thật, lòng can đảm, và tình yêu không tính toán thiệt hơn.
Ba mươi giây năm đó, đã đổi lấy cả một cuộc đời.
