Chương 4
Sáng thứ Hai, Đặng Quốc Bảo gõ cửa phòng làm việc của tôi, tay cầm một tách trà nóng như một cử chỉ thân thiện.
“Cô Linh, tôi mang cho cô ít trà sen, đặc sản quê tôi.”
Tôi mời ông ngồi, giữ vẻ mặt bình thản.
“Cảm ơn anh Bảo. Có chuyện gì không?”
“Không có gì,” ông cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. “Chỉ là muốn nhắc cô, người mới vào công ty lớn như Thiên Minh, đôi khi nhiệt tình quá cũng không tốt.”
“Anh nói vậy là ý gì?”
“Hôm họp giao ban, cô hỏi về khoản tư vấn chiến lược. Câu hỏi rất sắc bén, đúng chất một người làm tài chính giỏi. Nhưng cô Linh này, có những khoản mục, càng đào sâu, càng dễ đào trúng thứ không nên đào.”
Ông đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện.
“Tôi làm ở đây tám năm. Tôi thấy không ít người trẻ tuổi, tài giỏi, đến rồi đi. Những người ở lại lâu nhất, là những người biết đâu là ranh giới của công việc mình.”
“Ranh giới của công việc tôi,” tôi nói, giọng chậm rãi, “là đảm bảo tài chính công ty minh bạch. Nếu điều đó chạm vào ranh giới của ai đó khác, tôi nghĩ vấn đề nằm ở người đó, không phải ở tôi.”
Đặng Quốc Bảo im lặng một lúc, rồi đứng dậy, cài lại cúc áo vest.
“Cô Linh à, tôi chỉ là người mang trà đến thôi. Uống hay không, tùy cô.”
Ông rời phòng, để lại tách trà sen bốc khói và một cảm giác lành lạnh trong lòng tôi.
Tôi không uống tách trà đó.
Không phải vì nghi ngờ nó bị bỏ thứ gì vào, mà vì tôi hiểu, từ hôm nay, mỗi cử chỉ tử tế trong tòa nhà này đều có thể mang một lớp nghĩa khác bên dưới.
Buổi chiều, tôi báo lại cho Minh Khải toàn bộ cuộc trò chuyện, gặp anh ở một quán cà phê nhỏ cách công ty vài con phố, nơi anh nói không ai trong Thiên Minh lui tới.
“Đặng Quốc Bảo không tự ý đến gặp cô,” Minh Khải nói sau khi nghe xong, giọng trầm lắng. “Ông ta không đủ can đảm để tự làm điều đó.”
“Anh nghĩ ai đứng sau?”
“Vẫn là Long, hoặc chú tôi.”
Tôi kể cho anh nghe về Lê Anh Tuấn, về những tài khoản trung gian, về cái tên Vũ Đình Khang.
Minh Khải im lặng rất lâu sau khi tôi kể xong, tay siết chặt ly cà phê đã nguội.
“Chú tôi,” anh nói cuối cùng, “là em trai của cha tôi. Ông ấy giúp cha tôi gây dựng Thiên Minh từ những ngày đầu tiên. Khi cha tôi mất, ông ấy là người duy nhất trong gia tộc ủng hộ tôi tiếp quản công ty, dù khi đó tôi mới hai mươi tám tuổi, còn rất nhiều người khác trong hội đồng quản trị nghĩ tôi chưa đủ chín chắn.”
“Vậy anh khó tin ông ấy có liên quan.”
“Tôi không muốn tin,” Minh Khải nói, giọng nặng hơn. “Nhưng tôi cũng không phải người có thể nhắm mắt trước sự thật chỉ vì nó khó chấp nhận.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt có gì đó vừa kiên định vừa mệt mỏi.
“Cô Linh, tôi cần cô tiếp tục, nhưng cẩn thận hơn nữa. Từ giờ, mọi tài liệu cô thu thập được, đưa cho tôi giữ một bản sao, cất ở nơi ngoài công ty.”
“Anh không sợ họ nghi ngờ chính anh sao?”
“Tôi là Chủ tịch,” anh nói, khóe miệng nhếch lên một nét cười chua chát. “Người ta thường không nghi ngờ kẻ đang cầm quyền, cho đến khi kẻ đó tự lật bài của mình.”
Tôi nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra Minh Khải không chỉ đang bảo vệ công ty của mình. Anh đang chuẩn bị tinh thần để đối đầu với chính những người trong gia đình đã nuôi dưỡng mình khôn lớn.
Cuối tuần đó, Minh Khải mời tôi đến nhà riêng, với lý do bàn công việc, nhưng khi tôi đến, tôi mới biết đó cũng là buổi sinh nhật nhỏ của An Khang, con trai anh.
Căn biệt thự không quá lớn, nằm khuất sau một hàng cây xanh mát, khác hẳn hình dung của tôi về nơi ở của một vị chủ tịch tập đoàn.
An Khang chạy ra đón tôi ngay khi cửa mở, đôi mắt đen tròn xoe nhìn tôi không chớp.
“Là cô! Cô là người kéo con lên khỏi hồ bơi!”
Tôi khựng lại, không ngờ đứa bé còn nhớ rõ đến vậy.
“Đúng vậy, con còn nhớ cô à?”
“Con nhớ chứ,” An Khang gật đầu mạnh, “Con nhớ mắt cô lúc đó, giống mắt mẹ con lắm.”
Không khí khựng lại một giây. Minh Khải đứng phía sau, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn rất nhanh rồi biến mất.
Sau này tôi mới biết, mẹ An Khang đã mất trong một tai nạn giao thông khi cậu bé mới lên hai, và từ đó Minh Khải một mình nuôi con, chưa từng nghĩ đến chuyện bước thêm bước nữa.
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi cùng hai cha con thổi nến sinh nhật, nghe An Khang kể chuyện trường lớp, nghe Minh Khải trở thành một người khác hẳn, không còn là vị Chủ tịch lạnh lùng trong phòng họp, mà là một người cha kiên nhẫn, dịu dàng.
“Cô Linh,” An Khang hỏi khi tôi chuẩn bị ra về, “cô có thích ba con không?”
Tôi sững người, liếc nhìn Minh Khải, thấy anh cũng đỏ mặt không kém tôi.
“An Khang,” anh nghiêm giọng, “không được hỏi vậy với cô Linh.”
“Nhưng con thấy ba cười nhiều hơn khi có cô Linh ở đây,” cậu bé phụng phịu.
Tôi cười, xoa đầu An Khang.
“Cô thích ba con là một người tốt,” tôi nói, cố giữ câu trả lời an toàn nhất có thể.
Minh Khải tiễn tôi ra cổng, không khí giữa hai người có gì đó khác hẳn mọi buổi gặp ở văn phòng.
“Xin lỗi vì câu hỏi của con trai tôi,” anh nói, giọng có chút lúng túng hiếm thấy.
“Không sao. Trẻ con thường nói thật hơn người lớn.”
Anh nhìn tôi, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt anh một khoảng sáng mờ.
“Cô Linh, tôi không giỏi nói những chuyện ngoài công việc. Nhưng tôi muốn cô biết, từ ngày cô đến Thiên Minh, không chỉ vấn đề của công ty được giải quyết dần, mà cả tôi, cũng thấy mình bớt cô độc hơn trong những đêm mất ngủ vì nghi ngờ người thân.”
Tôi không biết phải đáp lại thế nào, nên chỉ mỉm cười.
“Tôi cũng vậy,” tôi nói khẽ. “Cảm ơn anh đã tin tôi, dù mới quen chưa đầy hai tuần.”
“Tôi tin người biết nhảy xuống hồ bơi mà không kịp nghĩ đến hậu quả,” anh nói, khóe miệng cong lên. “Người như vậy, không biết nói dối.”
Tôi về nhà đêm đó với một cảm giác ấm áp lạ lùng, thứ cảm giác tôi đã quên mất từ rất lâu, kể từ sau cuộc hôn nhân ngắn ngủi đổ vỡ nhiều năm trước mà tôi hiếm khi nhắc đến với ai.
Nhưng tôi biết, giữa những gì đang chờ đợi phía trước, không phải là lúc để tôi cho phép trái tim mình lơ là cảnh giác.
Ba tuần tiếp theo, tôi và Lê Anh Tuấn âm thầm dựng lại toàn bộ sơ đồ dòng tiền, gặp nhau vào buổi tối, luân phiên đổi địa điểm để tránh bị theo dõi.
Chúng tôi xác định được ba pháp nhân tư vấn ma, tất cả đều có chung một mẫu số: vốn điều lệ nhỏ, không có văn phòng thực, người đại diện pháp lý đều là những cái tên xa lạ nhưng khi tra cứu kỹ, đều có quan hệ họ hàng với gia tộc họ Vũ.
Nhưng mảnh ghép quan trọng nhất, chúng tôi tìm thấy vào một buổi tối muộn, khi Lê Anh Tuấn mang đến một bản hợp đồng cũ ông xin được từ một người quen làm ở phòng công chứng.
“Cô nhìn chữ ký này,” ông chỉ vào cuối trang hợp đồng thành lập Nam Phong.
Tôi nhìn xuống. Người đại diện góp vốn ban đầu ký tên: Vũ Đình Nam.
“Ai vậy?”
“Chú họ của Vũ Đình Long, em ruột của Vũ Đình Khang. Nhưng vấn đề là,” Lê Anh Tuấn dừng lại, giọng trầm xuống, “ông Vũ Đình Nam đã mất cách đây bốn năm, vì bệnh tim.”
Tôi lặng người.
“Vậy chữ ký này…”
“Được ký sau khi ông ấy đã qua đời hai năm, tại thời điểm công ty Nam Phong được thành lập.”
Tôi cầm tờ hợp đồng, tay hơi run.
Đây không còn là nghi vấn về việc rút ruột doanh nghiệp thông thường nữa. Đây là bằng chứng của hành vi giả mạo chữ ký, sử dụng danh tính người đã khuất để lập pháp nhân, một tội danh hình sự rõ ràng.
“Ông có chắc chữ ký này không phải do ông Nam ký trước khi mất, rồi công ty mới hoàn tất thủ tục sau đó không?”
“Tôi đã kiểm tra ngày công chứng,” Lê Anh Tuấn nói. “Ngày ghi trên hợp đồng, đối chiếu với ngày công chứng thực tế lưu tại văn phòng công chứng, có sự chênh lệch không thể giải thích được nếu ông Nam còn sống.”
Tôi ngồi lặng, nhìn tờ hợp đồng, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có bằng chứng vững chắc, vừa nặng nề vì biết rằng, một khi đưa ra ánh sáng, cả một gia tộc sẽ sụp đổ.
“Chúng ta cần chữ ký thật của ông Nam để đối chiếu,” tôi nói.
“Tôi đã nghĩ đến việc đó. Con gái ông Nam, hiện sống ở tỉnh khác, có lẽ vẫn giữ một số giấy tờ cũ của cha mình.”
“Ông có thể liên hệ được không?”
Lê Anh Tuấn gật đầu, nhưng ánh mắt ông có chút do dự.
“Cô Linh, một khi chúng ta liên hệ với gia đình ông Nam, tin tức có thể lọt ra ngoài. Nếu Long biết chúng ta đã tìm đến tận đây, hắn sẽ không ngồi yên.”
“Tôi hiểu rủi ro. Nhưng không có bằng chứng đối chiếu chữ ký, mọi thứ chúng ta có chỉ là suy đoán.”
Ông gật đầu, đồng ý sẽ liên hệ một cách kín đáo nhất có thể.
Tôi rời khỏi cuộc gặp đêm đó với tập hồ sơ mới trong tay, nhưng lòng không hề nhẹ nhõm.
Chúng tôi đang tiến gần hơn đến sự thật.
Và tôi biết, càng gần sự thật, con thú bị dồn vào chân tường càng trở nên nguy hiểm hơn.
