Chương 2
Cuộc họp kết thúc trong một sự im lặng kỳ lạ, thứ im lặng của những người vừa chứng kiến một cánh cửa hé mở mà không ai dám nhìn thẳng vào bên trong.
Đặng Quốc Bảo thu xếp giấy tờ nhanh hơn bình thường, cúi chào Minh Khải rồi rời phòng trước tiên, không nhìn tôi lấy một lần.
Tôi ở lại thu dọn bản báo cáo, cố tình chậm rãi.
“Cô Linh.”
Giọng Minh Khải vang lên khi phòng họp chỉ còn lại hai người.
“Ở lại thêm chút được không?”
Tôi gật đầu, ngồi xuống lại.
Anh chờ cho đến khi cánh cửa khép hẳn mới lên tiếng.
“Cô hỏi đúng câu tôi muốn hỏi từ sáu tháng trước.”
“Vậy sao anh không hỏi?”
“Vì mỗi lần tôi hỏi, câu trả lời tôi nhận được đều rất trơn tru. Trơn đến mức tôi không tìm được kẽ hở nào để hỏi tiếp.”
Anh xoay chiếc bút trong tay, một thói quen tôi sẽ nhận ra sau này là dấu hiệu anh đang cân nhắc điều gì đó nghiêm túc.
“Dự án Kim Long là dự án mở rộng chuỗi bất động sản nghỉ dưỡng, do Phó Chủ tịch điều hành phụ trách trực tiếp.”
“Phó Chủ tịch điều hành là ai?”
“Vũ Đình Long,” anh nói, giọng không đổi. “Anh họ tôi.”
Tôi khựng lại một giây.
Trong sáu năm làm tài chính, tôi đã học được rằng những vụ gian lận khó lật nhất không phải vì chúng tinh vi, mà vì chúng nằm trong tay người thân.
“Tôi cần cô làm một việc,” Minh Khải nói tiếp, “không phải với tư cách Phó Tổng Giám đốc khối tài chính đúng nghĩa vụ vụ. Mà là với tư cách một người tôi tin sẽ không sợ hãi khi nhìn thấy điều không nên thấy.”
“Điều tra dự án Kim Long?”
“Rà soát lại toàn bộ dòng tiền liên quan đến các khoản tư vấn chiến lược trong ba năm gần nhất. Âm thầm. Không thông qua phòng kiểm toán nội bộ.”
“Vì anh không tin phòng kiểm toán nội bộ.”
Anh không phủ nhận.
“Đặng Quốc Bảo làm việc ở đây bao lâu rồi?”
“Tám năm. Do chú tôi, ông Vũ Đình Khang, tiến cử.”
Tôi ghi nhớ cái tên đó. Vũ Đình Khang. Chú của Minh Khải. Cha của Vũ Đình Long.
“Nếu tôi tìm ra điều gì đó,” tôi nói chậm, “anh có chắc mình muốn biết không? Vì một khi tôi đưa bằng chứng ra, sẽ không có đường lùi.”
Minh Khải nhìn tôi thật lâu.
“Cô Linh, tôi tiếp quản Thiên Minh từ cha tôi năm hai mươi tám tuổi. Từ đó đến nay, tôi luôn nghe người ta nói tôi may mắn vì sinh ra đã có tất cả. Nhưng không ai hỏi tôi có bao nhiêu đêm không ngủ được vì nghi ngờ chính những người ngồi cạnh mình trong phòng họp.”
Anh dừng lại.
“Tôi thà biết sự thật đau, còn hơn sống yên ổn trong một lời nói dối êm ái.”
Tôi gật đầu.
“Vậy tôi sẽ bắt đầu từ hồ sơ Kim Long.”
“Cẩn thận,” anh nói, “đừng để ai trong tòa nhà này biết cô đang làm gì, kể cả trợ lý của cô.”
“Kể cả Diệu Hương?”
“Kể cả bất kỳ ai. Ở đây, mọi bức tường đều có tai, và một vài cái tai lại thuộc về người mang họ Vũ.”
Tôi rời phòng họp với một cảm giác lạ lùng, nửa là hào hứng của một người sắp giải một bài toán khó, nửa là cảnh giác của một người vừa bước qua một lằn ranh không thể quay lại.
Buổi chiều hôm đó, tôi xin bản sao báo cáo tài chính ba năm gần nhất của khối bất động sản với lý do làm quen công việc mới. Không ai nghi ngờ. Một Phó Tổng Giám đốc mới nhậm chức đọc báo cáo cũ là chuyện bình thường.
Tôi mang tài liệu về căn hộ, không phải văn phòng, và ngồi đọc đến gần nửa đêm.
Khoản tư vấn chiến lược tám tỷ đồng trong quý này không phải lần đầu xuất hiện. Nó lặp lại, với những con số khác nhau, trong cả ba năm, luôn dưới tên gọi mơ hồ như nhau: tư vấn chiến lược, tư vấn thị trường, tư vấn tái cấu trúc.
Tổng cộng, hơn ba mươi hai tỷ đồng đã chảy ra khỏi Thiên Minh dưới những cái tên không rõ ràng đó.
Tôi lật đến trang cuối cùng của bộ hồ sơ, nơi có một danh sách các đơn vị đối tác được liệt kê rất sơ sài.
Một cái tên xuất hiện ba lần: Công ty TNHH Tư vấn Nam Phong.
Tôi gõ tên công ty vào ô tìm kiếm đăng ký doanh nghiệp.
Kết quả trả về chỉ vỏn vẹn vài dòng. Thành lập chưa đầy hai năm. Vốn điều lệ hai trăm triệu đồng. Ngành nghề đăng ký: tư vấn quản lý.
Một công ty vốn hai trăm triệu, nhận về ba mươi hai tỷ đồng tiền tư vấn trong vòng ba năm.
Tôi ngồi lặng trước màn hình laptop, cảm giác quen thuộc của sáu năm trước ùa về, cái cảm giác khi tôi nhìn thấy một con số không khớp và biết rằng phía sau nó là một câu chuyện ai đó đang cố giấu.
Chỉ khác lần này, câu chuyện đó có thể liên quan đến chính người đã tin tưởng giao việc này cho tôi.
Tôi không phải luật sư, nên có những cánh cửa pháp lý tôi không tự mở được.
Người tôi nghĩ đến đầu tiên là Ngô Bảo Châu, bạn học cũ thời đại học, giờ là luật sư điều hành một văn phòng nhỏ chuyên về tranh chấp doanh nghiệp.
Chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê khuất trong con hẻm nhỏ, nơi không ai ở Thiên Minh có thể tình cờ đi ngang qua.
“Cậu gọi tớ gấp thế này, chắc không phải để ôn lại kỷ niệm sinh viên,” Châu nói, đẩy ly cà phê về phía tôi.
Tôi đưa cho cô bản sao thông tin đăng ký của Nam Phong.
Châu đọc, cau mày, rồi gõ vài dòng trên điện thoại.
“Địa chỉ đăng ký này,” cô nói, “là một căn hộ chung cư ở quận Bảy. Tớ tra thử rồi, căn hộ đó đang cho một cặp vợ chồng nghỉ hưu thuê ở, không có văn phòng nào cả.”
“Vậy công ty này chỉ tồn tại trên giấy.”
“Nhiều khả năng là vậy. Một pháp nhân được lập ra chỉ để nhận tiền, sau đó chuyển đi đâu đó khác.” Châu nhìn tôi. “Cậu tìm cái này để làm gì? Đừng nói là cậu định tự mình lật một vụ án hình sự.”
“Tớ không định lật. Tớ chỉ định biết sự thật trước khi ai đó lật nó theo cách khiến người vô tội bị vạ lây.”
Châu im lặng một lúc, rồi hỏi câu tôi biết trước sau gì cô cũng sẽ hỏi.
“Ai giao việc này cho cậu?”
“Chủ tịch Thiên Minh.”
“Và người đứng sau khoản tiền này, cậu nghi ngờ ai?”
Tôi ngập ngừng.
“Anh họ của ông ấy. Phó Chủ tịch điều hành, Vũ Đình Long.”
Châu thở dài, xoa trán.
“Linh, cậu vừa chân ướt chân ráo vào công ty người ta chưa đầy một tuần, đã dính vào chuyện gia tộc của họ. Cậu có biết mình đang đứng ở đâu không?”
“Tớ biết,” tôi nói. “Nhưng tớ cũng biết, nếu không ai chịu đứng ở đó, ba mươi hai tỷ đồng sẽ tiếp tục biến mất mỗi năm, và một ngày nào đó, người trả giá không phải là kẻ rút ruột công ty, mà là hàng nghìn nhân viên và cổ đông nhỏ không biết gì.”
Châu nhìn tôi thật lâu, rồi gật đầu, một cái gật đầu của người bạn cũ hiểu rằng tranh cãi với tôi lúc này là vô ích.
“Được. Tớ sẽ giúp cậu, nhưng theo cách của luật sư, không phải theo cách của một cô nàng liều mạng. Bước đầu tiên, cần dựng được đường đi của dòng tiền, từ tài khoản Thiên Minh đến Nam Phong, rồi từ Nam Phong đi đâu tiếp. Cậu không tự làm được việc đó.”
“Tớ biết một người có thể.”
Tôi nghĩ đến cái tên mà Diệu Hương từng nhắc qua trong một câu chuyện phiếm, một chuyên gia kiểm toán độc lập từng cộng tác với Thiên Minh nhưng đã rút khỏi hợp đồng gần một năm trước, không rõ lý do.
“Lê Anh Tuấn,” tôi nói.
Châu nhướn mày.
“Tớ có nghe tên đó. Nghe nói ông ta từng suýt phanh phui gì đó ở một tập đoàn bất động sản, rồi đột nhiên ngừng hợp tác không rõ nguyên do.”
“Vậy thì có lẽ ông ta chính là người biết rõ nhất chuyện gì đã xảy ra trước khi tớ đến Thiên Minh.”
Chúng tôi chia tay nhau ở cửa quán, Châu dặn tôi giữ mọi tài liệu ở nơi an toàn, không lưu trên máy công ty, không gửi qua email nội bộ.
Tôi về đến nhà thì trời đã tối. Vừa đặt túi xuống, điện thoại rung lên một tin nhắn từ số lạ.
“Cô Linh, tôi là trợ lý của ông Vũ Đình Long. Phó Chủ tịch muốn mời cô dùng bữa tối vào cuối tuần này, để chào mừng cô gia nhập Thiên Minh.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn thật lâu.
Chưa đầy một tuần sau khi tôi bắt đầu lật lại hồ sơ Kim Long, người đứng sau khoản tiền đáng ngờ đó đã chủ động tìm đến tôi.
Không phải tình cờ.
Tôi gõ vào ô trả lời, xóa đi viết lại ba lần, rồi cuối cùng chỉ để lại một câu ngắn gọn.
“Rất vinh dự. Tôi sẽ sắp xếp.”
Đôi khi, cách tốt nhất để biết một người đang giấu điều gì, là ngồi đối diện với họ trên cùng một bàn ăn.
