Chương 1
Tôi bị đuổi việc lúc 4 giờ 17 phút chiều.
Chính xác hơn: tôi bị đuổi việc vì đã nhảy xuống hồ bơi của khách sạn Minh Châu Grand trong lúc đang mặc vest công ty, tay cầm tập hồ sơ trình bày cho đối tác, và hoàn toàn quên mất rằng mình đang trong giờ làm việc.
Không ai hỏi tôi tại sao nhảy xuống.
Không ai hỏi đứa trẻ đó có ổn không.
Giám đốc Vũ Thành Phát chỉ nhìn tôi, nhìn bộ vest ướt sũng, nhìn tập hồ sơ đang rã ra từng tờ trên sàn, rồi nói một câu gọn lỏn:
“Cô Linh, thu dọn đồ đạc rồi về.”
Tên tôi là Trần Khánh Linh.
Ba mươi mốt tuổi. Chuyên viên phân tích tài chính. Sáu năm làm việc tại Phát Đạt Holdings, không một ngày đi muộn, không một bản báo cáo sai số.
Và hôm nay tôi mất tất cả trong chưa đầy ba mươi giây.
Ba mươi giây để nhìn thấy một đứa bé trượt chân ở mép hồ.
Ba mươi giây để quyết định không đứng yên.
Ba mươi giây để kết thúc sáu năm.
Tôi không hối hận. Điều đó mới đáng sợ, vì tôi biết mình đáng lẽ phải hối hận.
Còn lại trong ký ức tôi, rõ hơn bất cứ thứ gì khác, là đôi mắt của đứa bé khi tôi kéo nó lên khỏi mặt nước.
Tầm bốn, năm tuổi. Tóc ướt dán vào trán. Môi tím nhẹ vì sợ hãi hơn là vì lạnh.
Nó nhìn tôi.
Không khóc. Không la hét. Chỉ nhìn, bằng đôi mắt đen tuyệt đối, như thể đang ghi nhớ khuôn mặt tôi vào một nơi nào đó rất sâu.
Một người đàn bà mặc đồ nhà hàng lao tới, ôm chặt nó, miệng lắp bắp xin lỗi. Bảo mẫu của khách sạn. Bà ta không nhìn tôi lấy một lần.
Không ai nhìn tôi.
Tôi đứng giữa mép hồ, vest nhỏ giọt, hồ sơ tan nát, và nhận ra mình hoàn toàn vô hình trong chính khoảnh khắc mình vừa làm điều đúng đắn nhất của ngày hôm đó.
Tôi về nhà bằng taxi, áo vẫn còn ẩm, túi đựng vài thứ lặt vặt từ ngăn kéo công ty.
Sáu năm. Vừa khít một chiếc túi giấy nhỏ.
Căn hộ 28 mét vuông đón tôi bằng im lặng quen thuộc. Tôi treo bộ vest lên mắc áo, nhìn nó nhỏ giọt lên sàn gạch, rồi mở laptop.
Vẫn còn một việc chưa làm.
Email xác nhận phỏng vấn đến từ hai tuần trước, lúc tôi còn chưa biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì.
Tập đoàn Thiên Minh. Vị trí: Phó Tổng Giám đốc khối tài chính. Phỏng vấn vòng cuối: 9 giờ sáng, ngày mai.
Tôi đã định từ chối.
Thiên Minh lớn quá, lạ quá, và tôi hồi đó vẫn còn đang nghĩ mình cần giữ Phát Đạt thêm vài năm nữa để đủ dày dặn.
Bây giờ thì khác.
Tôi nhấn trả lời, xác nhận tham dự, rồi gấp máy lại.
Đêm đó tôi không tìm kiếm gì về Thiên Minh. Không tra tên Chủ tịch. Không đọc báo cáo thường niên.
Không phải vì tự tin. Mà vì tôi biết mình đã chuẩn bị đủ từ trước rồi, và thứ duy nhất cần làm lúc này là ngủ.
Nhưng trước khi nhắm mắt, tôi cứ nhớ mãi đôi mắt đứa bé.
Đen. Yên tĩnh. Ghi nhớ.
Trẻ con ở tuổi đó thường quên rất nhanh. Tôi tự nhủ vậy, rồi mới ngủ được.
Sáng hôm sau, tôi mặc bộ vest còn lại, bộ duy nhất chưa bị ngâm nước hồ bơi, và đến tòa nhà Thiên Minh lúc 8 giờ 47 phút.
Lễ tân dẫn tôi lên tầng 22.
Phòng chờ nhỏ, yên tĩnh, có cửa sổ nhìn ra cả một vệt sông bên dưới. Tôi ngồi, đặt hồ sơ lên đùi, nhìn ra ngoài.
8 giờ 58 phút.
Cánh cửa phòng họp mở ra.
Một người đàn ông bước ra đón tôi, giọng trầm, lịch sự, tay chìa ra bắt:
“Cô Trần Khánh Linh? Tôi là Minh Khải, Chủ tịch Thiên Minh.”
Tôi bắt tay anh.
Và nhận ra mình đã nhìn thấy bàn tay này rồi.
Hôm qua. Bên mép hồ bơi. Khi anh đứng trong đám đông nhìn tôi kéo đứa trẻ lên khỏi mặt nước.
Tôi không chắc anh có nhận ra tôi không. Mặt tôi lúc đó không có gì đặc biệt, vest ướt sũng, tóc dính vào má. Người ta thường không nhớ kẻ cứu người, họ chỉ nhớ người được cứu.
Tôi ngồi xuống, mở hồ sơ, và quyết định không nói gì.
Không phải vì sợ. Mà vì nếu anh nhớ, anh sẽ nói trước.
Anh hỏi tôi về chiến lược tái cơ cấu tài chính.
Tôi trả lời.
Anh hỏi về khủng hoảng dòng tiền trong mô hình đa ngành.
Tôi trả lời.
Mười lăm phút. Không khí phòng họp căng nhưng không lạnh. Anh lắng nghe theo kiểu người đã nghe rất nhiều người nói và biết chính xác ai đang nói thật.
Rồi anh dừng lại.
Đặt bút xuống.
“Cô có biết tại sao tôi tự ra đón cô không?”
Tôi không trả lời ngay.
“Vì sáng qua,” anh nói, giọng không lên không xuống, “con trai tôi gọi điện cho tôi. Nó bảo có một cô mặc đồ đen nhảy xuống hồ kéo nó lên. Và nó hỏi tôi rằng, người như vậy có phải là người tốt không.”
Phòng họp im.
“Tôi nói với nó: người không tính toán thiệt hơn trước khi làm điều đúng, đó là người tốt nhất.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Không nói gì.
Không cần nói gì.
Anh mở tập hồ sơ của tôi ra, lật qua một trang rồi gấp lại.
“Tôi nghe nói Phát Đạt cho cô nghỉ việc hôm qua.”
“Đúng.”
“Lý do?”
“Tôi rời vị trí trong giờ làm việc.”
Anh gật đầu một cái, chậm, như thể đang xác nhận một điều đã biết từ trước.
“Vậy thì,” anh nói, “họ đã làm thay tôi một việc.”
Anh đẩy tờ hợp đồng qua mặt bàn.
Tôi nhìn xuống.
Phó Tổng Giám đốc. Thiên Minh Holdings.
Mức lương gấp ba lần con số cuối cùng tôi nhận ở Phát Đạt.
Tôi không ký ngay. Tôi đọc từng dòng, từng điều khoản, như tôi vẫn làm với mọi văn bản trong sáu năm qua.
Anh không thúc.
Anh chỉ rót thêm trà.
Khi tôi lật đến trang cuối, có một dòng ghi tay bằng mực xanh, nét chữ ngay ngắn, rõ ràng không phải của bộ phận pháp lý:
“Người không tính toán thiệt hơn, xứng đáng được đối xử tương xứng.”
Tôi đặt bút xuống trang ký.
Không phải vì hợp đồng tốt. Không phải vì mức lương. Mà vì trong sáu năm đi làm, đây là lần đầu tiên ai đó đọc hồ sơ của tôi rồi nhìn thấy người bên trong nó.
Tôi đẩy hợp đồng lại.
Anh nhìn chữ ký của tôi, rồi nhìn tôi.
“Cô bắt đầu được chưa?”
“Thứ Hai tới.”
“Thứ Hai này?”
“Thứ Hai này.”
Anh gật đầu, khóe miệng thoáng lên một nét gì đó không hẳn là nụ cười, nhưng gần với nó.
Tôi đứng dậy, thu hồ sơ, bước ra cửa.
Và đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên, màn hình hiện số máy bàn quen thuộc đến mức buồn nôn: Giám đốc Phát Đạt.
Điện thoại reo đến lần thứ ba tôi mới bắt máy.
“Alo.”
“Cô Linh.” Giọng Vũ Thành Phát bên kia đầu dây nghe gấp gáp hơn mọi khi. “Cô đang ở đâu?”
“Sao anh hỏi vậy? Hôm qua anh đuổi việc tôi rồi.”
Một khoảng im lặng ngắn.
“Chuyện hôm qua là hiểu lầm. Ban giám đốc vừa họp lại, quyết định phục hồi vị trí cho cô. Thậm chí có thể xem xét lên chức.”
Tôi đứng giữa hành lang tầng 22 của tòa nhà Thiên Minh, nhìn ra khung cửa kính lớn phía cuối hành lang, nơi cả thành phố trải dài dưới nắng sáng.
“Muộn rồi,” tôi nói.
“Linh, cô suy nghĩ kỹ đi. Sáu năm cô ở Phát Đạt, không lẽ…”
“Tôi vừa ký hợp đồng với công ty khác sáng nay.”
Bên kia im bặt.
“Công ty nào?”
Tôi không trả lời ngay. Nhìn vào tấm biển đồng gắn trên tường cạnh thang máy, khắc tên công ty bằng nét chữ đơn giản mà uy nghi: THIÊN MINH HOLDINGS.
“Anh sẽ biết sớm thôi,” tôi nói, rồi cúp máy.
Tôi không phải người thích trả thù. Nhưng tôi cũng không phải người thích giả vờ rằng một cánh cửa đã đóng vẫn còn có thể mở lại chỉ vì người ta cần mình.
Sáu năm ở Phát Đạt, tôi đã học được một điều: giá trị của một người, trong mắt kẻ khác, chỉ hiện ra rõ ràng vào đúng lúc người ta sắp mất nó.
Tôi rời tòa nhà lúc 10 giờ sáng, đầu óc còn quay cuồng vì tốc độ của mọi thứ. Hôm qua tôi còn là một chuyên viên bị đuổi việc đứng ướt sũng bên hồ bơi. Hôm nay tôi đã là Phó Tổng Giám đốc của một tập đoàn lớn hơn Phát Đạt gấp nhiều lần.
Nhưng có một điều làm tôi không thể yên tâm hoàn toàn.
Con trai của Minh Khải.
Đứa bé tôi kéo lên từ hồ bơi.
Nếu Thiên Minh là công ty của cha nó, thì rất có thể tôi sẽ còn gặp lại đứa bé đó. Có thể là tình cờ trong thang máy công ty, có thể là trong một bữa tiệc nội bộ, có thể là bất cứ đâu.
Tôi tự hỏi liệu nó có nhận ra tôi không.
Và nếu nhận ra, nó sẽ nói gì với người khác.
Thứ Hai đến nhanh hơn tôi tưởng.
7 giờ 40 phút sáng, tôi đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo vest mới, bộ mà tôi mua vội cuối tuần bằng số tiền tạm ứng đầu tiên từ Thiên Minh. Không phải vì tôi cần chứng minh điều gì với ai. Chỉ là tôi muốn bước vào một khởi đầu mới bằng một bộ đồ chưa từng dính nước hồ bơi.
Văn phòng Phó Tổng Giám đốc nằm ngay tầng 21, một tầng dưới phòng Chủ tịch. Cửa kính, bàn làm việc gỗ sồi, một chiếc ghế xoay còn phảng phất mùi da mới.
Trợ lý riêng của tôi, một cô gái trẻ tên Diệu Hương, dẫn tôi đi qua từng phòng ban, giới thiệu từng cái tên tôi biết mình sẽ phải nhớ trong vài tuần tới.
“Chị Linh,” Diệu Hương nói khi dừng lại trước cửa phòng họp lớn, “9 giờ có cuộc họp giao ban toàn khối tài chính. Chủ tịch sẽ tham dự.”
Tôi gật đầu, không để lộ bất cứ cảm xúc nào trên mặt.
9 giờ đúng, tôi bước vào phòng họp.
Khoảng hai mươi người đã ngồi sẵn quanh bàn hình chữ nhật dài. Tất cả đứng dậy khi tôi bước vào, một nghi thức tôi chưa quen, nhưng tôi cố giữ dáng đi thẳng, không để ai thấy sự bối rối.
Ghế đầu bàn còn trống.
Tôi ngồi xuống vị trí được chỉ định, bên phải ghế Chủ tịch.
Ba phút sau, cửa mở.
Minh Khải bước vào, áo vest xám tro, dáng đi điềm tĩnh như thể mọi con mắt trong phòng đều là chuyện đương nhiên, không đáng để anh bận tâm.
Nhưng khi anh ngồi xuống, ánh mắt anh dừng lại ở tôi đúng một giây, không hơn, không kém. Trong giây đó tôi nhìn thấy điều gì đó rất nhỏ, gần như không thể gọi tên, lướt qua khóe mắt anh.
Không phải ngạc nhiên. Anh đã biết tôi sẽ ngồi đây.
Đó là thứ gì đó giống như một lời chào thầm lặng.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ cho đến khi Trưởng phòng Kiểm toán nội bộ, một người đàn ông trung niên tên Đặng Quốc Bảo, đứng dậy trình bày báo cáo quý.
“Về khoản đầu tư vào dự án Kim Long,” ông ta nói, giọng chắc nịch, “mọi số liệu đều minh bạch, đã được kiểm toán độc lập xác nhận.”
Tôi nhìn vào tập báo cáo trước mặt, lật nhanh vài trang.
Có gì đó không ổn.
Không phải sai số lớn. Chỉ là một dòng ghi chú nhỏ ở cuối trang 14, một khoản chi “tư vấn chiến lược” trị giá hơn tám tỷ đồng, không có tên đơn vị tư vấn, không có hợp đồng đính kèm.
Sáu năm làm phân tích tài chính đã dạy tôi một điều: những con số lớn nhất nguy hiểm không nằm ở chỗ chúng bị giấu kỹ, mà ở chỗ chúng được để hở ra như một điều hiển nhiên không ai buồn hỏi.
Tôi ngẩng lên.
“Anh Bảo,” tôi nói, giọng bình thản, “khoản tư vấn chiến lược tám tỷ này, đơn vị nào thực hiện?”
Cả phòng họp khựng lại.
Đặng Quốc Bảo cười nhẹ, kiểu cười của người quen giấu sự lúng túng bằng vẻ tự tin thừa thãi.
“Đó là thông tin bảo mật theo thỏa thuận với đối tác, thưa Phó Tổng.”
“Bảo mật với ai? Với chính hội đồng quản trị của công ty mình sao?”
Không ai trả lời.
Tôi liếc sang Minh Khải.
Anh không nói gì. Chỉ nhìn tôi, ánh mắt lặng như mặt hồ trước cơn bão, rồi khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ đến mức chỉ mình tôi nhận ra.
Như một sự cho phép.
Như một lời nhắc rằng anh đã chờ đúng người này hỏi đúng câu hỏi này từ rất lâu rồi.
