Chương 9
“Không phải trong tình trạng chúng ta mong đợi?” Tôi nhắc lại câu nói của Tưởng Bách Xuyên qua điện thoại, cảm giác bất an dâng lên. “Ý anh là sao?”
“Camera an ninh sân bay quốc tế vừa ghi nhận hình ảnh một người có ngoại hình giống Chu Kiến Minh, đang làm thủ tục lên chuyến bay quốc tế khởi hành vào rạng sáng mai, sử dụng hộ chiếu giả.” Giọng hắn vẫn còn yếu nhưng rõ ràng, đầy quyết đoán. “Cảnh sát đang phối hợp với an ninh sân bay để xác minh và chặn giữ.”
Tôi lập tức lái xe đến sân bay, dù đã gần một giờ sáng. Trên đường đi, tôi liên tục nhận được cập nhật từ đội an ninh riêng của mình, những người cũng đã được điều động đến hỗ trợ cảnh sát trong việc xác định và bao vây khu vực nghi vấn.
Tại sân bay, không khí căng thẳng bao trùm khu vực làm thủ tục quốc tế. Cảnh sát mặc thường phục rải rác khắp các cổng ra vào, trong khi tôi đứng quan sát từ xa qua màn hình camera an ninh được kết nối trực tiếp với đội chỉ huy.
Đúng ba giờ sáng, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mặt xuất hiện tại quầy làm thủ tục, dáng đi có phần khập khiễng cố che giấu.
“Đó là hắn.” Tôi nhận ra ngay lập tức qua cách hắn liên tục đảo mắt quan sát xung quanh, một thói quen cảnh giác điển hình của người từng được huấn luyện tình báo.
Tôi đứng trong phòng chỉ huy tạm thời, tim đập dồn dập khi theo dõi từng bước di chuyển của hắn qua màn hình. Suốt năm năm qua, tôi đã tưởng tượng ra không biết bao nhiêu lần khoảnh khắc đối mặt trực tiếp với kẻ đã góp phần đẩy mình vào chỗ chết, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại diễn ra giữa một sân bay đông đúc lúc nửa đêm như thế này.
“Giữ khoảng cách an toàn.” Chỉ huy đội cảnh sát ra lệnh qua bộ đàm. “Chờ hắn vào khu vực kiểm soát trước khi tiếp cận, tránh gây hoảng loạn cho hành khách.”
Cảnh sát tiếp cận nhẹ nhàng, tránh gây náo loạn không cần thiết giữa sân bay đông người. Nhưng Chu Kiến Minh, với bản năng sinh tồn nhạy bén của một cựu đặc công, nhận ra sự bất thường gần như ngay lập tức.
Hắn bỏ chạy, len lỏi qua đám đông hành khách, hướng về phía cửa thoát hiểm gần khu vực hải quan. Tiếng còi báo động vang lên, hành khách hoảng loạn dạt sang hai bên.
Tôi không thể đứng yên nhìn từ xa. Bất chấp sự ngăn cản của đội an ninh, tôi lao ra khỏi phòng chỉ huy, chạy thẳng đến khu vực đang diễn ra cuộc rượt đuổi, những phản xạ của một đặc công năm xưa trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chu Kiến Minh chạy đến cửa thoát hiểm, nhưng bị khóa từ bên ngoài theo đúng quy trình phong tỏa khẩn cấp mà cảnh sát đã thiết lập trước đó. Hắn quay lại, ánh mắt hoảng loạn quét quanh tìm đường thoát khác, và chạm phải ánh mắt của tôi đang đứng chặn ngay lối ra còn lại.
“Hết đường chạy rồi, Chu Kiến Minh.” Tôi nói, giọng bình tĩnh dù tim đập dồn dập. “Đầu hàng đi. Đây là cơ hội cuối cùng để ông thoát khỏi bản án nặng nhất.”
Hắn thở hổn hển, nhìn tôi với ánh mắt vừa căm hận vừa bất lực. “Cô nghĩ đầu hàng sẽ giúp ta thoát khỏi những gì đang chờ đợi nếu ta không chạy trốn thành công sao? Người mà ta phục vụ, không bao giờ để những kẻ thất bại sống sót kể chuyện.”
“Vậy hãy nói cho tôi biết, ai là người đó.” Tôi bước từng bước chậm rãi tiến lại gần hắn, cố gắng câu giờ trong khi lực lượng cảnh sát đang áp sát từ phía sau. “Nếu ông hợp tác, tôi có thể đảm bảo ông được bảo vệ khỏi sự trả thù của họ.”
Chu Kiến Minh do dự, ánh mắt lộ rõ sự giằng xé nội tâm dữ dội. Ngay lúc đó, một tiếng súng giảm thanh vang lên từ đâu đó trong đám đông hỗn loạn, viên đạn sượt qua vai hắn, khiến hắn ngã quỵ xuống sàn, máu chảy loang lổ.
Hỗn loạn bùng nổ. Cảnh sát lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực, trong khi đội y tế khẩn cấp lao đến sơ cứu cho Chu Kiến Minh. Tôi đứng chết lặng, nhận ra ngay, kẻ bắn lén không nhằm giết chết hắn ngay lập tức, mà chỉ để ngăn hắn tiếp tục nói ra sự thật.
“Họ có mặt ở đây.” Tôi lẩm bẩm, ánh mắt quét nhanh qua đám đông hỗn loạn, cố gắng tìm ra kẻ bắn súng đã kịp lẩn trốn trong biển người đang chạy tán loạn.
Chu Kiến Minh được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch nhưng vẫn còn sống. Trước khi ngất đi hoàn toàn trên cáng cứu thương, hắn nắm lấy tay tôi, thều thào những lời cuối cùng còn sót lại trong ý thức mơ hồ.
“Đội… trưởng Hàn… không phải… tên thật… hắn…”
Giọng hắn tắt lịm, ý thức chìm vào hôn mê trước khi kịp nói hết câu. Tôi đứng đó, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của kẻ từng phản bội mình, cảm giác sự thật đang ở rất gần, chỉ còn cách một cái tên nữa, nhưng lại một lần nữa vuột khỏi tầm tay.
Đội y tế nhanh chóng đưa hắn lên xe cứu thương, còi hụ vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của sân bay. Tôi đứng nhìn theo, cảm giác vừa hụt hẫng vừa quyết tâm hơn bao giờ hết. Dù mảnh ghép cuối cùng chưa hoàn chỉnh, tôi đã có đủ manh mối để tiếp tục truy tìm sự thật.
Tưởng Bách Xuyên, dù vẫn còn đau nơi vết thương cũ, đã kịp có mặt tại hiện trường ngay khi nghe tin, đứng bên cạnh tôi giữa đám đông cảnh sát và nhân viên an ninh đang dọn dẹp hiện trường hỗn loạn.
“Cô nghe được gì không?” Hắn hỏi, giọng lo lắng khi thấy vẻ mặt thất thần của tôi.
“Một cái tên chưa hoàn chỉnh. Đội trưởng Hàn không phải tên thật.” Tôi lặp lại, cố gắng ghi nhớ chính xác từng âm tiết hắn vừa thốt ra trước khi bất tỉnh. “Chúng ta cần tìm ra danh tính thật của kẻ đã mạo danh ông ấy suốt năm năm qua.”
“Tôi sẽ liên hệ ngay với cơ quan quân đội cũ, yêu cầu xác minh lại toàn bộ hồ sơ của đội trưởng Hàn, bao gồm cả nguyên nhân và thời điểm chính xác ông ấy tử trận.” Tưởng Bách Xuyên rút điện thoại, bắt đầu thực hiện cuộc gọi ngay giữa sân bay hỗn loạn.
Ba tuần sau vụ việc tại sân bay, Chu Kiến Minh dần hồi phục dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của cảnh sát tại một bệnh viện bí mật, nhưng vẫn chưa đủ tỉnh táo để cung cấp thêm lời khai chi tiết. Trong khi đó, ủy ban kiểm toán độc lập đã hoàn tất báo cáo sau sáu mươi ngày làm việc ráo riết, chuẩn bị công bố tại đại hội cổ đông chính thức của Tập đoàn Thẩm thị.
Sáng hôm diễn ra đại hội, hội trường lớn của Thẩm thị chật kín người, không chỉ các cổ đông mà còn có sự hiện diện của báo chí, được mời đến theo yêu cầu minh bạch mà chính tôi đã đề xuất từ nhiều tuần trước.
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu, bên cạnh Tưởng Bách Xuyên đã hồi phục phần lớn, cánh tay vẫn còn quấn băng nhưng tinh thần đã vững vàng trở lại. Đối diện chúng tôi, Thẩm Chính Hoài ngồi ở vị trí chủ tịch đoàn, gương mặt mệt mỏi nhưng đã không còn vẻ phòng thủ như những lần gặp trước, thay vào đó là một sự cam chịu lặng lẽ.
Trưởng ban kiểm toán độc lập, một người phụ nữ trung niên có tiếng nghiêm khắc trong ngành, bước lên bục phát biểu, mở đầu bằng giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng.
“Kính thưa quý vị cổ đông, sau sáu mươi ngày điều tra toàn diện, chúng tôi xin công bố kết quả kiểm toán độc lập về các giao dịch tài chính bất thường của Tập đoàn Thẩm thị trong mười năm qua.”
Bà trình chiếu lần lượt từng slide dữ liệu, phơi bày chi tiết dòng tiền bất hợp pháp chảy từ tài khoản công ty sang Tân Phát Holdings, tổng cộng lên đến hàng trăm tỷ đồng, được ngụy trang dưới danh nghĩa các hợp đồng tư vấn và đầu tư khống.
“Đáng chú ý,” bà tiếp tục, giọng nghiêm trọng hơn, “phần lớn chữ ký phê duyệt trên các giao dịch này, qua giám định pháp y chữ viết, được xác định là giả mạo, không phải chữ ký thật của chủ tịch Thẩm Chính Hoài.”
Cả hội trường xôn xao dữ dội. Đây là lần đầu tiên thông tin về chữ ký giả mạo được công bố chính thức trước công chúng, khiến nhiều cổ đông không khỏi bất ngờ.
“Vậy ai là người đã giả mạo chữ ký này?” Ông Chu Vĩnh Thành, đại diện nhóm cổ đông sáng lập, lên tiếng hỏi, gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
“Chúng tôi đã xác định được, phần lớn các giao dịch giả mạo này được thực hiện thông qua sự phối hợp giữa bộ phận tài chính nội bộ và một cá nhân bên ngoài công ty, người có quyền truy cập sâu vào hệ thống phê duyệt.” Trưởng ban kiểm toán trả lời, ánh mắt liếc nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi đang ngồi cứng đờ ở hàng ghế dành cho gia đình chủ tịch.
Tôi đứng dậy, xin phép được phát biểu bổ sung. “Kính thưa quý vị, tôi xin cung cấp thêm bằng chứng, bao gồm các email nội bộ và lời khai nhân chứng, cho thấy bà Lâm Tuyết Nhi đã trực tiếp soạn thảo và giám sát việc thực hiện các giao dịch chuyển nhượng tài sản bất minh này, đặc biệt là việc chuyển nhượng cổ phần thừa kế của tôi cho bà Thẩm Nhược My chỉ hai ngày sau khi tôi bị tuyên bố tử vong.”
Lâm Tuyết Nhi đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch. “Đây là vu khống! Tôi chỉ làm theo chỉ đạo của chồng tôi, tôi không hề biết gì về những giao dịch bất hợp pháp!”
“Vậy tại sao bà lại vội vàng hợp thức hóa mọi giấy tờ chỉ trong hai ngày, trước khi có bất kỳ cuộc điều tra chính thức nào về cái chết của tôi?” Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng không hề khoan nhượng. “Một người vô tội, không có gì phải giấu giếm, sẽ không hành động vội vã và bất thường đến vậy.”
Nhược My, ngồi ở hàng ghế phía sau, cuối cùng cũng đứng dậy, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. “Mẹ, con xin lỗi, nhưng con không thể tiếp tục im lặng nữa. Con đã làm chứng với ủy ban kiểm toán về những gì con biết, về việc mẹ đã ép con ký vào những giấy tờ mà con không hề đọc kỹ nội dung.”
Lâm Tuyết Nhi quay phắt lại nhìn con gái mình, ánh mắt đầy phản bội và tổn thương. “My, con dám phản bội mẹ sao?”
“Con không phản bội mẹ.” Nhược My nói, nước mắt giàn giụa. “Con chỉ đang cố gắng làm điều đúng đắn, điều mà lẽ ra con nên làm từ rất lâu trước đây.”
Hội trường chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng nấc nghẹn của Lâm Tuyết Nhi vang lên giữa không gian rộng lớn. Ông Chu Vĩnh Thành gõ búa, ra hiệu yêu cầu trật tự.
“Trước những bằng chứng nghiêm trọng như vậy, tôi đề nghị hội đồng quản trị chính thức chuyển toàn bộ hồ sơ vụ việc cho cơ quan điều tra kinh tế, đồng thời tạm đình chỉ chức vụ chủ tịch của ông Thẩm Chính Hoài trong thời gian điều tra.”
Cuộc bỏ phiếu diễn ra nhanh chóng, với tỷ lệ áp đảo ủng hộ đề xuất. Thẩm Chính Hoài ngồi lặng người, không phản đối, như thể đã chuẩn bị tinh thần từ trước cho kết cục này.
Sau khi cuộc họp kết thúc, các phóng viên vây quanh tôi ngay tại sảnh trước tòa nhà, đặt ra hàng loạt câu hỏi dồn dập về những bước tiếp theo. Tôi giữ thái độ điềm tĩnh, trả lời từng câu hỏi một cách rõ ràng, không né tránh nhưng cũng không tiết lộ quá nhiều chi tiết nhạy cảm còn đang trong quá trình điều tra.
“Bà có ý định thay thế hoàn toàn ban lãnh đạo hiện tại không?” Một phóng viên hỏi.
“Tôi sẽ để cơ quan điều tra và tòa án quyết định trách nhiệm hình sự của từng cá nhân liên quan.” Tôi đáp. “Về mặt quản trị doanh nghiệp, tôi cam kết xây dựng lại toàn bộ hệ thống kiểm soát nội bộ, đảm bảo minh bạch tuyệt đối trong mọi giao dịch tài chính tương lai.”
Rời khỏi đám đông phóng viên, tôi lên xe cùng Tưởng Bách Xuyên, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm sau một ngày dài căng thẳng. “Bước tiếp theo là gì?” Hắn hỏi khi xe lăn bánh rời khỏi tòa nhà.
“Chờ đợi cơ quan điều tra hoàn tất công việc, đồng thời tiếp tục truy tìm Vương Đại Thành trước khi hắn kịp nhận ra vòng vây đang siết chặt.” Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố lướt qua trong màn đêm. “Ván cờ này sắp đến hồi kết, tôi có thể cảm nhận được.”
Sau khi đại hội cổ đông kết thúc, cơ quan điều tra kinh tế chính thức vào cuộc, triệu tập Thẩm Chính Hoài lên thẩm vấn ngay trong ngày. Tôi được mời tham dự với tư cách người khiếu nại chính, ngồi trong phòng quan sát cạnh Tưởng Bách Xuyên qua tấm kính một chiều.
Thẩm Chính Hoài ngồi đối diện hai điều tra viên, gương mặt không còn chút uy nghiêm nào của một chủ tịch tập đoàn từng quyền lực, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và cam chịu của một người đàn ông đã kiệt sức sau nhiều năm sống trong sợ hãi.
“Ông Thẩm Chính Hoài, xin ông trình bày rõ mối quan hệ giữa ông và Vương Đại Thành.” Điều tra viên trưởng mở đầu buổi thẩm vấn, giọng nghiêm nghị.
Thẩm Chính Hoài im lặng một lúc lâu, rồi bắt đầu kể lại, giọng đều đều như đang trút bỏ một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều năm ròng.
“Mười hai năm trước, tôi đầu tư một khoản tiền lớn vào một dự án chứng khoán mạo hiểm, tin rằng sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty. Nhưng dự án thất bại thảm hại, tôi mất trắng toàn bộ số vốn, đồng thời còn nợ thêm một khoản tiền lớn do vay mượn để đầu tư.” Ông dừng lại, hít một hơi sâu. “Trong lúc tuyệt vọng, tôi tìm đến Vương Đại Thành, một người được giới thiệu là nhà đầu tư mạo hiểm có thể giúp tôi xoay chuyển tình thế nhanh chóng.”
“Nhưng thực chất, ông ta là ai?” Điều tra viên hỏi tiếp.
“Sau này tôi mới biết, Vương Đại Thành là trùm cho vay nặng lãi, hoạt động dưới vỏ bọc doanh nhân đầu tư. Khoản tiền tôi vay từ hắn, đi kèm với mức lãi suất cắt cổ, và những điều khoản ràng buộc vô cùng nguy hiểm nếu không trả đúng hạn.” Thẩm Chính Hoài tiếp tục, giọng run rẩy. “Khi tôi không thể trả nợ đúng hạn, hắn bắt đầu đe dọa, không chỉ nhắm vào tôi, mà còn nhắm vào cả gia đình tôi, đặc biệt là con gái tôi, Vãn Thanh, người lúc đó đang là đặc công của lực lượng Hắc Diễm.”
Tôi ngồi sau tấm kính, tay siết chặt, lắng nghe từng lời cha mình thú nhận, cảm giác đau đớn và phẫn nộ đan xen phức tạp trong lòng.
“Vương Đại Thành đề nghị xóa nợ, đổi lại, ông ta yêu cầu tôi cung cấp thông tin về lịch trình công tác của con gái tôi, với lý do muốn ‘gây áp lực’ để tôi phải nhanh chóng tìm cách trả nợ bằng con đường khác.” Thẩm Chính Hoài nói, giọng nghẹn lại. “Tôi không biết, hoặc có lẽ tôi đã cố tình không muốn biết, rằng thông tin đó sẽ được sử dụng để dàn dựng một vụ phản bội trong nội bộ đội đặc công, đẩy con gái tôi vào chỗ chết.”
“Ông có biết trước kế hoạch cụ thể sẽ được thực hiện như thế nào không?” Điều tra viên hỏi, giọng sắc bén.
“Không cụ thể.” Thẩm Chính Hoài lắc đầu. “Nhưng tôi biết, có gì đó nguy hiểm sắp xảy ra với con bé. Tôi đã có cơ hội cảnh báo nó, nhưng tôi đã chọn im lặng, vì Vương Đại Thành hứa sẽ xóa toàn bộ khoản nợ nếu tôi giữ kín mọi chuyện.”
Tôi không thể kìm nén được nữa, đứng dậy rời khỏi phòng quan sát, bước ra hành lang, hơi thở gấp gáp. Tưởng Bách Xuyên theo sau, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.
“Cô ổn chứ?”
“Tôi không biết.” Tôi thành thật đáp, giọng run rẩy hiếm hoi. “Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe sự thật, nhưng khi thực sự nghe thấy nó, mọi thứ vẫn đau đớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.”
Chúng tôi quay trở lại phòng quan sát khi buổi thẩm vấn tiếp tục. Điều tra viên hỏi thêm về Tân Phát Holdings và các giao dịch biển thủ công quỹ.
“Sau khi con gái tôi được tuyên bố đã hy sinh, khoản nợ với Vương Đại Thành không những không được xóa như hắn hứa, mà còn tiếp tục gia tăng, kèm theo yêu cầu tôi phải bắt đầu chuyển tiền công ty qua Tân Phát Holdings để rửa tiền cho các hoạt động khác của hắn.” Thẩm Chính Hoài nói, giọng đầy cay đắng. “Tôi nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát, càng cố gắng thoát ra, càng lún sâu hơn vào tội lỗi.”
“Ông có thể cung cấp thông tin liên lạc hoặc bất kỳ manh mối nào về nơi ở hiện tại của Vương Đại Thành không?” Điều tra viên hỏi, đây rõ ràng là câu hỏi quan trọng nhất của buổi thẩm vấn.
Thẩm Chính Hoài lắc đầu. “Hắn luôn liên lạc qua trung gian, tôi chưa từng gặp trực tiếp hắn kể từ lần đầu tiên vay tiền. Nhưng gần đây, tôi nhận được một số tin nhắn cảnh báo, gửi từ cùng một số điện thoại đã từng liên lạc năm xưa.”
Ông đưa ra chiếc điện thoại cá nhân, trong đó lưu giữ nhiều tin nhắn đe dọa được gửi trong suốt thời gian gần đây, kể từ khi tôi trở về và bắt đầu cuộc điều tra.
Điều tra viên trưởng xem xét kỹ lưỡng, gương mặt trở nên nghiêm trọng. “Chúng tôi sẽ cho truy vết số điện thoại này ngay lập tức. Đây có thể là manh mối quan trọng để xác định vị trí của Vương Đại Thành.”
Buổi thẩm vấn kết thúc, tôi rời khỏi phòng quan sát trong trạng thái tâm lý phức tạp, vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng biết được toàn bộ sự thật, vừa nặng trĩu vì phải chứng kiến người cha từng quyền uy của mình sụp đổ hoàn toàn trước pháp luật.
“Cô cần nghỉ ngơi.” Tưởng Bách Xuyên nói khi thấy tôi đứng lặng người ngoài hành lang sở cảnh sát. “Hôm nay đã là một ngày quá dài và nặng nề đối với cô.”
“Tôi ổn.” Tôi cố gắng trấn an hắn, dù giọng nói vẫn còn run rẩy. “Chỉ là, nghe cha mình thừa nhận toàn bộ chuỗi sự kiện dẫn đến việc tôi suýt mất mạng, cảm giác đó không hề dễ chịu chút nào, dù tôi đã đoán trước phần lớn sự thật.”
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, không nói thêm gì, chỉ đơn giản đồng hành cùng tôi bước ra khỏi sở cảnh sát giữa màn đêm tĩnh lặng, một sự hiện diện âm thầm nhưng vững chãi mà tôi ngày càng không thể thiếu trong hành trình đầy chông gai này.
