Chương 10
Trong lúc cơ quan điều tra đang nỗ lực truy vết Vương Đại Thành, Lâm Tuyết Nhi, cảm nhận được vòng vây đang siết chặt quanh mình, quyết định thực hiện một nước cờ liều lĩnh cuối cùng.
Một buổi sáng, khi tôi vừa đến văn phòng Dạ Khúc Capital, cảnh sát bất ngờ xuất hiện với lệnh khám xét, dựa trên một đơn tố cáo nặc danh cáo buộc tôi có liên quan đến hành vi thao túng chứng cứ và hối lộ nhân chứng trong vụ án.
“Đây là vu khống trắng trợn.” Tưởng Bách Xuyên phản ứng ngay lập tức, đứng chắn trước đội cảnh sát đang chuẩn bị tiến vào phòng làm việc của tôi. “Các anh có bằng chứng cụ thể nào không, hay chỉ dựa trên một lá đơn nặc danh vô căn cứ?”
Viên cảnh sát trưởng đoàn khám xét, gương mặt có phần khó xử, đưa ra lệnh khám xét chính thức. “Chúng tôi buộc phải thực hiện theo đúng quy trình pháp luật. Đơn tố cáo đính kèm một số tài liệu được cho là bằng chứng, cáo buộc bà Vãn Thanh đã chuyển khoản một số tiền lớn cho ông Hà Vĩnh Khang và bà Thẩm Nhược My để mua chuộc lời khai.”
Tôi đứng lặng người trong giây lát, sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Được, các anh cứ tiến hành khám xét theo đúng quy trình. Tôi hoàn toàn hợp tác, vì tôi tin rằng sự thật cuối cùng sẽ chứng minh mình vô tội.”
Cuộc khám xét kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ, lục soát kỹ lưỡng từng ngóc ngách văn phòng, kiểm tra toàn bộ hồ sơ tài chính và giao dịch ngân hàng của tôi trong nhiều năm qua. Trong lúc đó, tôi ngồi trong phòng họp, cùng Tưởng Bách Xuyên rà soát lại từng chi tiết, cố gắng tìm hiểu nguồn gốc của những cáo buộc vô căn cứ này.
“Số tiền được cho là hối lộ, có nguồn gốc từ đâu?” Tôi hỏi, xem xét bản sao tài liệu mà cảnh sát cung cấp theo yêu cầu.
“Đây là giao dịch chuyển khoản giả mạo, được dàn dựng tinh vi để trông giống như xuất phát từ tài khoản cá nhân của cô.” Tưởng Bách Xuyên phân tích kỹ lưỡng thông tin giao dịch. “Nhưng nếu nhìn kỹ vào mã số ngân hàng gốc, tôi có thể chứng minh đây là giao dịch được thực hiện thông qua một tài khoản ngân hàng nước ngoài, không phải tài khoản thật của cô.”
May mắn thay, nhờ vào thói quen thận trọng đã hình thành từ nhiều năm hoạt động bí mật, tôi luôn lưu giữ đầy đủ chứng từ gốc và bản sao lưu độc lập cho mọi giao dịch tài chính quan trọng, được cất giữ tại một nơi an toàn ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ ai, kể cả chính đội ngũ nhân viên của mình.
“Tôi có thể chứng minh, vào đúng thời điểm giao dịch giả mạo này được cho là thực hiện, tôi đang ở một cuộc họp trực tiếp với ủy ban kiểm toán độc lập, có ghi hình đầy đủ và nhiều nhân chứng xác nhận.” Tôi lấy ra tập hồ sơ lưu trữ, đưa cho luật sư đoàn của mình để chuẩn bị phản bác chính thức.
Ba ngày sau, sau khi phân tích kỹ lưỡng toàn bộ chứng cứ, cơ quan điều tra kết luận, đơn tố cáo là vu khống, dựa trên chứng cứ giả mạo được dàn dựng công phu. Truy vết nguồn gốc đơn tố cáo nặc danh, cảnh sát phát hiện nó được gửi từ một địa chỉ IP liên quan trực tiếp đến máy tính cá nhân của Lâm Tuyết Nhi.
“Bà Lâm Tuyết Nhi, bà bị bắt giữ vì tội vu khống, làm giả tài liệu, và cản trở hoạt động điều tra tư pháp.” Cảnh sát đọc lệnh bắt giữ ngay tại biệt thự Thẩm gia, trước sự chứng kiến của cả gia đình.
Lâm Tuyết Nhi gào khóc, cố gắng chống cự trong vô vọng. “Không, các người không thể bắt tôi! Tôi chỉ đang cố gắng bảo vệ gia đình mình!”
“Bảo vệ gia đình bằng cách vu khống người vô tội sao?” Tôi đứng nhìn cảnh tượng đó, giọng lạnh lùng nhưng không giấu được sự mệt mỏi sâu sắc. “Bà đã sai lầm ngay từ những bước đầu tiên, khi chọn cách che giấu tội ác thay vì đối mặt với nó.”
Nhược My đứng nép vào một góc, nhìn mẹ mình bị áp giải đi, nước mắt lăn dài nhưng không hề can ngăn hay phản đối. Cô đã chọn đứng về phía sự thật, dù cái giá phải trả là mối quan hệ với chính người mẹ đã nuôi dưỡng mình.
Sau khi Lâm Tuyết Nhi bị đưa đi, tôi tìm đến Nhược My, đặt tay lên vai cô, một cử chỉ an ủi hiếm hoi. “Muội đã làm điều đúng đắn. Ta biết điều đó không dễ dàng.”
“Ta không biết liệu mình có đang làm đúng hay không.” Nhược My nức nở. “Nhưng ta biết, ta không thể tiếp tục sống trong dối trá thêm nữa.”
Tối hôm đó, khi mọi việc tạm lắng xuống, Tưởng Bách Xuyên mang đến một tin tức bất ngờ. “Chúng ta đã truy vết được số điện thoại liên lạc với cha cô. Tín hiệu cho thấy, Vương Đại Thành hiện đang ẩn náu tại một biệt thự ở vùng ngoại ô, cách thành phố khoảng hai giờ lái xe.”
Tôi đứng dậy ngay lập tức, cảm giác adrenaline quen thuộc trở lại sau một ngày dài đầy biến động. “Chúng ta cần báo ngay cho cơ quan điều tra kinh tế trọng án. Đây không phải việc chúng ta có thể tự mình xử lý, nhất là khi hắn có thể vẫn còn vũ trang và nguy hiểm.”
“Tôi đồng ý.” Tưởng Bách Xuyên gật đầu. “Nhưng tôi lo ngại, nếu hành động chậm trễ, hắn có thể nhận ra nguy cơ và lại một lần nữa trốn thoát, giống như những gì đã xảy ra với Chu Kiến Minh.”
Tôi trầm ngâm một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng giữa sự thận trọng và tốc độ hành động. “Chúng ta sẽ thông báo ngay cho cảnh sát, nhưng đồng thời cũng cho đội an ninh riêng âm thầm giám sát khu vực đó, đảm bảo không để mất dấu hắn trong lúc chờ đợi lực lượng chính thức triển khai.”
Đêm đó, một kế hoạch phối hợp chặt chẽ được lập ra, chuẩn bị cho cuộc vây bắt quan trọng nhất kể từ khi tôi bắt đầu hành trình tìm lại công lý cho chính mình.
Thông tin về nơi ẩn náu của Vương Đại Thành được chuyển ngay cho cơ quan điều tra kinh tế trọng án. Một chiến dịch phối hợp giữa cảnh sát và đội an ninh riêng của tôi được triển khai cẩn trọng trong đêm, bao vây biệt thự ở vùng ngoại ô mà không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào có thể khiến hắn kịp tẩu thoát lần nữa.
Rạng sáng hôm sau, Vương Đại Thành bị bắt giữ ngay tại biệt thự, cùng với hàng loạt tài liệu chứng minh mạng lưới cho vay nặng lãi và rửa tiền hoạt động suốt hơn một thập kỷ, liên quan đến hàng chục doanh nghiệp khác nhau trong thành phố, không chỉ riêng Tập đoàn Thẩm thị.
Qua thẩm vấn, Vương Đại Thành khai nhận toàn bộ vai trò của mình trong việc gây áp lực buộc Thẩm Chính Hoài phải cung cấp thông tin dẫn đến vụ phản bội tôi năm năm trước, đồng thời cũng khai ra danh tính thật của “đội trưởng Hàn”, người đã trực tiếp thực hiện âm mưu tại biên giới Tây Bắc.
Hóa ra, đội trưởng Hàn thật sự đã tử trận trong một nhiệm vụ khác nhiều năm trước đó. Kẻ mạo danh ông ta để gọi điện đe dọa tôi, chính là một cựu thành viên tình báo phản bội khác, người đã đánh cắp danh tính của đội trưởng đã khuất để che giấu thân phận thật, đồng thời làm việc cho một mạng lưới tội phạm xuyên quốc gia có liên kết với Vương Đại Thành trong việc buôn bán thông tin tình báo.
Với đầy đủ bằng chứng và lời khai từ nhiều nguồn khác nhau, phiên tòa xét xử vụ án chính thức được mở ra ba tháng sau đó, thu hút sự chú ý lớn từ dư luận và truyền thông cả nước.
Tôi ngồi trong phòng xử án, ở hàng ghế dành cho nguyên đơn và nhân chứng, nhìn cha mình đứng trước vành móng ngựa, gương mặt không còn chút quyền uy nào của một chủ tịch tập đoàn từng khét tiếng, chỉ còn lại một người đàn ông già nua, mệt mỏi, chờ đợi sự phán xét của pháp luật.
Vị thẩm phán chủ tọa đọc lần lượt các cáo buộc, tội biển thủ công quỹ, tội đồng lõa gây nguy hiểm đến tính mạng người khác, tội che giấu tội phạm. Thẩm Chính Hoài không phản kháng, chấp nhận toàn bộ cáo buộc, chỉ xin được nói lời cuối cùng trước khi tòa tuyên án.
“Kính thưa quý tòa,” ông nói, giọng run rẩy nhưng rõ ràng, “tôi biết mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng không thể tha thứ. Tôi đã đặt lợi ích tài chính cá nhân lên trên sự an toàn của chính con gái mình, một quyết định mà tôi sẽ ân hận suốt quãng đời còn lại. Tôi sẵn sàng chấp nhận bất kỳ hình phạt nào pháp luật đưa ra, chỉ mong con gái tôi, dù không thể tha thứ hoàn toàn, có thể tìm thấy sự bình yên trong lòng.”
Tòa án tuyên án Thẩm Chính Hoài mười hai năm tù giam vì các tội danh liên quan, đồng thời phải bồi thường toàn bộ số tiền biển thủ cho công ty. Lâm Tuyết Nhi nhận án tám năm tù vì tội vu khống, làm giả tài liệu và đồng lõa che giấu tội phạm. Vương Đại Thành, với vai trò cầm đầu đường dây tội phạm có tổ chức, nhận án hai mươi năm tù giam.
Kẻ mạo danh đội trưởng Hàn, sau khi bị bắt giữ tại một địa điểm ẩn náu ở biên giới, cũng phải đối mặt với những cáo buộc nghiêm trọng về tội phản quốc và buôn bán thông tin tình báo, một phiên tòa quân sự riêng biệt sẽ được tiến hành sau đó.
Nhược My, nhờ vào việc chủ động hợp tác làm chứng và không trực tiếp tham gia vào các hành vi phạm tội nghiêm trọng, chỉ phải chịu mức phạt hành chính và hoàn trả một phần tài sản không hợp pháp đã nhận được, tránh được án tù giam.
Sau khi phiên tòa kết thúc, tôi đứng trước cổng tòa án, đối mặt với hàng loạt ống kính máy quay đang chờ đợi phát biểu của tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn quanh đám đông phóng viên và những người hiếu kỳ đã theo dõi vụ án suốt nhiều tháng qua.
“Hôm nay, công lý cuối cùng cũng đã được thực thi.” Tôi nói, giọng bình thản nhưng đầy sức nặng. “Nhưng tôi không cảm thấy vui mừng hay hả hê. Tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, vì cuối cùng, sự thật đã được đưa ra ánh sáng, và những người vô tội bị liên lụy trong suốt hành trình này có thể bắt đầu lại cuộc sống của mình.”
Một phóng viên giơ tay hỏi. “Bà có tha thứ cho cha mình không, sau tất cả những gì đã xảy ra?”
Tôi im lặng một lúc, suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời. “Tha thứ không phải là quên đi mọi tổn thương, mà là chọn cách không để những tổn thương đó tiếp tục kiểm soát cuộc đời mình. Tôi không thể tha thứ hoàn toàn cho quyết định của cha tôi năm năm trước, nhưng tôi chọn tha thứ cho sự yếu đuối của một con người, để tôi có thể bước tiếp mà không mang theo gánh nặng hận thù.”
Sau buổi họp báo, tôi đến thăm cha tại trại tạm giam, trước khi ông chính thức bị chuyển đến trại giam thi hành án. Chúng tôi ngồi đối diện nhau qua lớp kính, im lặng một lúc lâu trước khi ai đó lên tiếng.
“Con đến đây làm gì?” Ông hỏi, giọng đầy ngạc nhiên.
“Con đến để nói lời tạm biệt.” Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Con không thể giả vờ rằng mọi chuyện giữa chúng ta đã ổn thỏa. Nhưng con cũng không muốn sống phần đời còn lại chỉ chìm trong hận thù. Con hy vọng, trong mười hai năm tới, ba sẽ có đủ thời gian để suy ngẫm và thực sự ăn năn về những gì đã gây ra.”
Thẩm Chính Hoài gật đầu, mắt đỏ hoe. “Cảm ơn con, vì đã đến. Ba không xứng đáng với lòng bao dung này, nhưng ba trân trọng nó.”
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi, nhưng dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn ông lần cuối. “Con sẽ không đến thăm ba thường xuyên. Nhưng con sẽ đảm bảo ba được đối xử công bằng trong tù. Đó là tất cả những gì con có thể hứa lúc này.”
