Chương 8
Lời khai của Nhược My mở ra một hướng điều tra mới, tập trung vào vai trò của Lâm Tuyết Nhi trong toàn bộ âm mưu. Nhưng ngay khi tin tức về việc Nhược My hợp tác làm chứng lan đến tai những kẻ đứng sau, chúng lập tức phản ứng dữ dội.
Hà Vĩnh Khang, người vừa được giải cứu chưa đầy một tuần, chuẩn bị ra làm chứng chính thức trước ủy ban kiểm toán độc lập vào sáng hôm sau, khi đang trên đường đến văn phòng công ty, bất ngờ bị một chiếc xe tải chặn đường ngay giữa phố đông người.
Chu Kiến Minh, dù đang bị giam giữ, dường như vẫn còn khả năng chỉ đạo những kẻ tay chân bên ngoài thông qua các kênh liên lạc bí mật mà cảnh sát chưa kịp phát hiện.
Tưởng Bách Xuyên, người tình cờ có mặt gần đó để hộ tống Hà Vĩnh Khang theo lịch trình đã sắp xếp, lập tức lao ra khỏi xe khi thấy tình huống nguy hiểm, đẩy Hà Vĩnh Khang tránh khỏi đường đi của chiếc xe tải trong gang tấc.
Nhưng chính hắn lại không kịp tránh hoàn toàn. Chiếc xe tải sượt qua, hất văng hắn xuống lề đường, gây ra một vết thương sâu ở cánh tay và một cú va đập mạnh vào đầu khiến hắn bất tỉnh tại chỗ.
Tôi nhận được tin dữ khi đang họp với luật sư đoàn tại văn phòng, lập tức bỏ dở mọi thứ, lao đến bệnh viện với tốc độ nhanh nhất có thể. Suốt quãng đường, tim tôi đập loạn nhịp, một cảm giác hoảng sợ mà tôi chưa từng trải qua kể cả trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất thời còn là đặc công.
Tại bệnh viện, tôi lao vào phòng cấp cứu, bất chấp sự ngăn cản của y tá. “Anh ấy thế nào rồi? Tình trạng có nghiêm trọng không?”
Bác sĩ trực bước ra, gương mặt nghiêm túc. “Bệnh nhân bị chấn thương sọ não nhẹ và gãy xương cánh tay. May mắn không có tổn thương nội tạng nghiêm trọng. Chúng tôi đang theo dõi sát sao trong hai mươi bốn giờ tới.”
Tôi ngồi xuống ghế chờ ngoài phòng cấp cứu, hai tay run rẩy đan vào nhau, lần đầu tiên sau nhiều năm cảm thấy hoàn toàn bất lực trước một tình huống mà mọi kỹ năng chiến đấu, mọi mưu lược kinh doanh của tôi đều không thể giúp được gì.
Vài giờ sau, Tưởng Bách Xuyên tỉnh lại, cánh tay được bó bột cẩn thận, đầu quấn băng trắng. Khi mở mắt, việc đầu tiên hắn làm là tìm kiếm tôi trong phòng.
“Hà Vĩnh Khang… ông ấy có an toàn không?” Giọng hắn khàn đặc nhưng câu hỏi đầu tiên vẫn là về sự an toàn của người khác, không phải bản thân mình.
“Ông ấy an toàn, chỉ bị xây xước nhẹ nhờ anh đã kịp đẩy ông ấy ra khỏi đường đi của xe tải.” Tôi nắm lấy bàn tay không bị thương của hắn, giọng nghẹn ngào hiếm hoi. “Anh mới là người cần được lo lắng lúc này. Sao anh lại liều lĩnh như vậy?”
“Vì tôi không thể để bằng chứng quan trọng nhất của chúng ta biến mất, không thể để một người vô tội phải trả giá thay cho tội ác của kẻ khác.” Hắn nhìn tôi, ánh mắt kiên định dù cơ thể còn yếu ớt. “Và vì tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô đến cùng trong hành trình này, việc bảo vệ những người quan trọng với cô, cũng là một phần của lời hứa đó.”
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống không kiềm chế được, một sự yếu đuối hiếm hoi mà tôi chỉ dám bộc lộ trước mặt hắn. “Anh không cần phải liều mạng vì tôi như vậy. Tôi không thể chịu đựng được nếu mất thêm một người quan trọng nữa.”
Tưởng Bách Xuyên dùng bàn tay không bị thương, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt hắn. “Vãn Thanh, tôi không liều mạng vì nghĩa vụ hay trách nhiệm công việc. Tôi làm vậy vì tôi quan tâm đến cô, nhiều hơn những gì cô có thể tưởng tượng.”
Khoảnh khắc đó, giữa căn phòng bệnh viện vô trùng lạnh lẽo, tôi cảm nhận được một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, thứ cảm xúc mà tôi đã chôn giấu và né tránh suốt nhiều tháng qua kể từ ngày trở về.
“Cảm ơn anh.” Tôi thì thầm, lần đầu tiên gọi hắn bằng danh xưng thân mật ấy một cách tự nhiên, không còn khoảng cách dè dặt như trước. “Vì tất cả những gì anh đã làm cho tôi, không chỉ hôm nay, mà suốt năm năm qua.”
Tưởng Bách Xuyên khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và chân thành nhất tôi từng thấy ở hắn. “Chỉ cần cô an toàn, và công lý được thực thi, mọi hy sinh đều xứng đáng.”
Ngoài cửa phòng bệnh, một y tá bước vào thông báo có người muốn gặp tôi khẩn cấp. Tôi bước ra hành lang, gặp một cảnh sát viên trẻ tuổi, gương mặt nghiêm trọng.
“Cô Vãn Thanh, chúng tôi vừa nhận được báo cáo. Chu Kiến Minh đã trốn thoát khỏi trại tạm giam trong lúc hỗn loạn tối nay, ngay sau khi tin tức về vụ tai nạn của ông Hà Vĩnh Khang lan truyền.”
Tôi đứng lặng người giữa hành lang bệnh viện, cảm giác mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Chỉ trong vòng một ngày, tôi vừa chứng kiến người mình quan tâm bị thương nặng, vừa nhận tin kẻ chủ mưu chính lại một lần nữa lẩn trốn vào bóng tối.
“Cảm ơn vì đã báo tin.” Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù bên trong lòng đang rối bời như tơ vò. “Xin hãy giữ liên lạc, thông báo ngay cho tôi nếu có bất kỳ manh mối nào về nơi hắn đang ẩn náu.”
Viên cảnh sát gật đầu rồi rời đi, để lại tôi đứng một mình giữa hành lang bệnh viện vắng lặng lúc nửa đêm. Tôi tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, cố gắng lấy lại bình tĩnh trước khi quay trở vào phòng bệnh, không muốn Tưởng Bách Xuyên nhìn thấy sự yếu đuối đang len lỏi trong lòng mình.
Tin tức Chu Kiến Minh trốn thoát như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mọi nỗ lực của chúng tôi. Tôi đứng chết lặng giữa hành lang bệnh viện, cảm giác mọi thành quả gian khổ suốt nhiều tuần qua có nguy cơ sụp đổ trong tích tắc.
“Làm sao hắn có thể trốn thoát?” Tôi gặng hỏi viên cảnh sát, giọng gằn lên đầy phẫn nộ.
“Chúng tôi đang điều tra. Có dấu hiệu cho thấy một số nhân viên trại giam đã bị mua chuộc, cố tình tạo sơ hở trong ca trực để hắn có cơ hội trốn thoát.” Viên cảnh sát trẻ đáp, gương mặt cũng lộ rõ vẻ bất lực. “Chúng tôi đã phát lệnh truy nã toàn quốc.”
Tôi trở lại phòng bệnh, kể lại toàn bộ tình hình cho Tưởng Bách Xuyên. Dù cơ thể còn đau đớn, hắn vẫn cố gắng ngồi dậy, ánh mắt sắc bén trở lại như thường lệ.
“Hắn trốn thoát đúng lúc này, không phải ngẫu nhiên.” Hắn phân tích. “Có nghĩa là kẻ đứng sau cảm thấy Chu Kiến Minh sắp khai ra thông tin quan trọng, và cần hắn ở bên ngoài để tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ bẩn thỉu khác, hoặc đơn giản là để bịt miệng hắn vĩnh viễn trước khi hắn kịp khai báo thêm.”
Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình. Nếu đúng là kế hoạch bịt miệng, tính mạng của Chu Kiến Minh, dù hắn là kẻ từng phản bội tôi, cũng đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng.
Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên, một cuộc gọi đến từ Đường Dịch Phong. Tôi ngần ngại một chút trước khi bắt máy.
“Vãn Thanh, anh cần gặp em ngay bây giờ. Chuyện rất quan trọng, liên quan trực tiếp đến vụ án của em.” Giọng anh gấp gáp khác thường.
Tôi hẹn gặp anh tại một quán cà phê yên tĩnh gần bệnh viện, không muốn rời xa Tưởng Bách Xuyên quá lâu trong tình trạng hiện tại của hắn. Đường Dịch Phong đến đúng giờ hẹn, gương mặt căng thẳng, tay cầm theo một chiếc cặp tài liệu.
“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi ngay khi anh ngồi xuống.
“Anh vừa phát hiện ra, Nhược My đã lén giữ lại một số tài liệu quan trọng từ nhiều năm trước, những giấy tờ liên quan đến việc chuyển nhượng cổ phần và tài sản, có chữ ký của mẹ cô ấy.” Đường Dịch Phong đẩy chiếc cặp tài liệu về phía tôi. “Cô ấy nhờ anh chuyển những thứ này cho em, vì cô ấy sợ nếu tự mình mang đến, sẽ bị mẹ mình phát hiện và ngăn cản.”
Tôi mở cặp tài liệu, bên trong là hàng loạt giấy tờ pháp lý, trong đó có một bản hợp đồng ủy quyền được ký bởi Lâm Tuyết Nhi, cho phép bà toàn quyền quyết định các giao dịch tài sản liên quan đến phần thừa kế của tôi, được lập chỉ hai ngày sau khi tôi được tuyên bố tử vong.
“Hai ngày.” Tôi lẩm bẩm, cảm giác phẫn nộ dâng trào. “Họ chỉ mất hai ngày để hợp thức hóa việc chiếm đoạt tài sản của tôi, trong khi tôi còn đang vật lộn giữa sự sống và cái chết ở một nơi hoang vu không ai biết đến.”
“Anh xin lỗi vì đã không biết gì về những điều này sớm hơn.” Đường Dịch Phong nói, giọng đầy hối hận. “Nếu anh biết, anh đã không bao giờ đồng ý đính hôn với Nhược My. Anh đã bị lừa dối suốt năm năm qua, tin rằng em đã thực sự phản bội gia tộc và biến mất vì tội lỗi của chính mình.”
“Ai đã nói với anh điều đó?” Tôi hỏi, tò mò về nguồn gốc của lời vu khống đã khiến anh quay lưng với tôi suốt bằng ấy năm.
“Lâm Tuyết Nhi.” Anh đáp, giọng cay đắng. “Bà ấy đưa cho anh xem những đoạn tin nhắn giả, được dàn dựng tinh vi, cho thấy em đang liên lạc với một tổ chức tình báo nước ngoài. Lúc đó anh còn quá trẻ, quá ngây thơ để nhận ra đó chỉ là trò lừa bịp.”
Tôi im lặng, những mảnh ghép cuối cùng của bức tranh phản bội dần được hoàn thiện. Không chỉ cha tôi, không chỉ Chu Kiến Minh, mà cả Lâm Tuyết Nhi cũng đóng vai trò tích cực trong việc phá hủy mọi mối quan hệ và danh dự của tôi sau khi tôi biến mất.
“Anh định làm gì tiếp theo?” Tôi hỏi, nhìn thẳng vào mắt người từng là vị hôn phu của mình.
Đường Dịch Phong hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định. “Anh sẽ chính thức hủy hôn với Nhược My, công khai trước truyền thông, đồng thời sẵn sàng làm chứng về những gì anh biết trước tòa án. Anh không thể tiếp tục sống trong dối trá được nữa.”
“Vậy còn tình cảm giữa hai người?” Tôi hỏi, dù biết câu hỏi này không còn quan trọng với chính bản thân tôi nữa, nhưng vẫn tò mò về quyết định của anh.
“Chưa bao giờ có tình cảm thật sự giữa anh và cô ấy.” Anh lắc đầu. “Đó chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt, được thúc đẩy bởi lợi ích kinh doanh giữa hai gia tộc, và bởi sự dối trá mà anh đã tin tưởng suốt nhiều năm.”
Tôi gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi biết rằng, người từng là một phần quan trọng trong quá khứ của tôi, cuối cùng cũng chọn đứng về phía sự thật, dù cái giá phải trả là không nhỏ.
“Cảm ơn anh, Dịch Phong.” Tôi nói, giọng chân thành. “Vì đã dũng cảm đối mặt với sự thật, dù muộn màng.”
Anh nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt chứa đựng nhiều cảm xúc phức tạp. “Anh biết, giữa chúng ta không thể quay lại như xưa nữa. Nhưng anh mong em tìm được hạnh phúc thật sự, với người thực sự xứng đáng với em.”
Ánh mắt anh vô tình liếc qua hướng bệnh viện, nơi Tưởng Bách Xuyên vẫn đang nằm điều trị, như thể anh đã nhận ra điều gì đó mà chính tôi cũng chưa dám thừa nhận hoàn toàn với bản thân mình.
“Anh nhìn thấy cách em lo lắng khi nhắc đến anh ấy.” Đường Dịch Phong khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng chân thành. “Đó là điều anh chưa từng thấy ở em, kể cả trong những ngày chúng ta còn bên nhau. Anh mừng cho em, thật lòng.”
Tôi không biết phải đáp lại thế nào, chỉ khẽ gật đầu, lòng vừa cảm động vừa bối rối trước sự thấu hiểu bất ngờ của người từng là vị hôn phu cũ.
Ngay khi tôi chuẩn bị rời quán cà phê, điện thoại đổ chuông dồn dập. Là Tưởng Bách Xuyên, giọng hắn gấp gáp khác thường dù vẫn còn yếu ớt vì vết thương. “Vãn Thanh, cảnh sát vừa tìm thấy Chu Kiến Minh. Nhưng không phải trong tình trạng chúng ta mong đợi.”
