Chương 7
Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại tôi và Tưởng Bách Xuyên trong sự im lặng nặng nề. Hai mươi bốn giờ, một khoảng thời gian quá ngắn để tìm ra tung tích của Hà Vĩnh Khang, nhưng cũng đủ dài để kẻ bắt cóc gây ra những hậu quả không thể cứu vãn nếu tôi hành động sai lầm.
“Chúng ta không thể đầu hàng.” Tôi nói, giọng kiên quyết dù trong lòng đầy lo lắng. “Nếu tôi rút lui bây giờ, không chỉ công lý cho tôi bị chôn vùi, mà tính mạng ông Khang cũng chưa chắc được đảm bảo. Những kẻ này đã lộ diện đủ nhiều để không thể để ông ấy sống sót kể lại mọi chuyện.”
Tưởng Bách Xuyên gật đầu đồng tình. “Chúng ta cần định vị cuộc gọi vừa rồi. Tôi có mối quan hệ với một chuyên gia công nghệ từng làm việc trong ngành an ninh mạng, có thể giúp truy vết tín hiệu.”
Trong khi chờ đợi kết quả truy vết, tôi liên hệ với đội an ninh riêng của Dạ Khúc Capital, phần lớn là những cựu quân nhân, đặc công đã giải ngũ mà tôi tuyển dụng và huấn luyện lại trong suốt năm năm xây dựng đế chế ngầm của mình.
“Chuẩn bị sẵn sàng.” Tôi ra lệnh qua điện thoại cho đội trưởng an ninh, một người đàn ông trung niên tên Lý Phong từng là đồng đội cũ trong quân đội trước khi gia nhập Hắc Diễm. “Có thể chúng ta sẽ cần một chiến dịch giải cứu trong đêm nay.”
Ba giờ sau, chuyên gia công nghệ báo cáo kết quả, tín hiệu cuộc gọi được định vị đến một khu nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, khu vực từng thuộc quyền sở hữu của một công ty vận tải đã phá sản nhiều năm trước.
“Công ty vận tải đó,” Tưởng Bách Xuyên tra cứu nhanh trên laptop, gương mặt trở nên nghiêm trọng, “trước khi phá sản, từng có giao dịch tài chính với Tân Phát Holdings.”
Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau. Tôi đứng dậy, khoác vội áo choàng đen, ánh mắt kiên định. “Chúng ta đi ngay bây giờ.”
“Cô định tự mình tham gia chiến dịch giải cứu?” Tưởng Bách Xuyên nhíu mày lo lắng. “Quá nguy hiểm, Vãn Thanh. Đây không phải nhiệm vụ của một doanh nhân, mà là công việc của đặc công được huấn luyện.”
“Chính vì tôi từng là đặc công được huấn luyện, tôi mới phải đi.” Tôi nhìn hắn, giọng không hề dao động. “Tôi không thể ngồi yên trong văn phòng an toàn trong khi một người vô tội đang gặp nguy hiểm vì đã giúp đỡ tôi.”
Đội an ninh của Dạ Khúc Capital tiếp cận khu nhà kho bỏ hoang trong đêm tối, chia thành ba mũi bao vây từ các hướng khác nhau theo đúng chiến thuật tôi từng được huấn luyện năm xưa. Tôi dẫn đầu mũi tấn công chính, cảm giác adrenaline quen thuộc chảy trong huyết quản lần đầu tiên sau năm năm sống một cuộc đời khác.
Bên trong nhà kho, ánh đèn le lói từ một góc phòng nhỏ. Qua camera nhiệt cầm tay, tôi xác định được ba đối tượng canh gác, và một người bị trói ngồi ở giữa, chính là Hà Vĩnh Khang.
Tôi ra hiệu cho đội áp sát theo đúng đội hình đã luyện tập, không một tiếng động thừa thãi. Khi thời cơ chín muồi, chúng tôi đồng loạt ập vào, khống chế cả ba đối tượng canh gác trước khi họ kịp phản ứng.
“Đừng làm hại ông ấy!” Tôi hét lên khi thấy một trong ba tên định giật con dao gần cổ Hà Vĩnh Khang. Nhưng động tác của tôi còn nhanh hơn, một cú đá chuẩn xác hất văng con dao ra xa trước khi hắn kịp chạm vào ông.
Hà Vĩnh Khang run rẩy, gương mặt hốc hác vì sợ hãi, nhưng may mắn không có thương tích nghiêm trọng. Tôi nhanh chóng cởi trói cho ông, giọng dịu dàng trấn an. “Ông an toàn rồi. Xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra với ông.”
“Cô… cô đến cứu tôi thật sao?” Ông nhìn tôi, giọng nghẹn ngào không tin nổi. “Tôi tưởng mình sẽ chết ở đây.”
“Tôi đã hứa sẽ bảo vệ những người giúp đỡ tôi.” Tôi đỡ ông đứng dậy. “Tôi luôn giữ lời hứa của mình.”
Ba tên canh gác bị bắt giữ, giao cho cảnh sát ngay sau đó cùng với toàn bộ chứng cứ tại hiện trường. Qua thẩm vấn ban đầu, một trong số họ khai ra, chúng chỉ là những kẻ được thuê qua trung gian, không biết rõ ai là người thuê thực sự, chỉ nhận lệnh và tiền qua một tài khoản ẩn danh.
Trên đường trở về, Hà Vĩnh Khang ngồi cạnh tôi trong xe, vẫn còn run rẩy nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều. “Cô Vãn Thanh, tôi đã kịp sao lưu toàn bộ dữ liệu quan trọng trước khi bị bắt đi. Nhưng có một điều tôi chưa kịp nói với cô.”
Tôi quay sang nhìn ông, chờ đợi. “Điều gì vậy?”
“Trong quá trình rà soát sổ sách, tôi phát hiện ra chữ ký trên một số hợp đồng chuyển tiền quan trọng, không phải chữ ký thật của chủ tịch Thẩm Chính Hoài.” Ông nói, giọng nghiêm trọng. “Đó là chữ ký giả mạo, làm rất tinh vi, nhưng dưới kính hiển vi chuyên dụng vẫn có thể phát hiện sự khác biệt nhỏ trong nét bút.”
Tôi đứng chết lặng, một khả năng mới mở ra trong đầu. “Vậy có nghĩa là, có thể chính cha tôi cũng không hoàn toàn biết rõ mọi giao dịch được thực hiện dưới danh nghĩa của ông ấy?”
“Có khả năng đó.” Hà Vĩnh Khang gật đầu. “Ai đó rất am hiểu quy trình nội bộ công ty, đủ khả năng giả mạo chữ ký chủ tịch mà không bị phát hiện suốt nhiều năm, đã trực tiếp thực hiện phần lớn các giao dịch bất hợp pháp này.”
Tôi im lặng suy nghĩ, nhìn ra ngoài cửa kính xe, ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng mờ ảo trong màn đêm. Nếu giả thuyết của Hà Vĩnh Khang là đúng, thì kẻ chủ mưu thực sự đứng sau tất cả những chuyện này, có thể không phải cha tôi, mà là một người khác, một người có đủ quyền lực và hiểu biết để thao túng cả cha tôi lẫn Chu Kiến Minh như những quân cờ.
“Ông có thể xác định được, ai trong công ty có đủ khả năng và cơ hội để giả mạo chữ ký tinh vi đến vậy không?” Tôi hỏi, cố gắng thu hẹp phạm vi nghi vấn.
“Rất khó, vì kỹ thuật giả mạo này đòi hỏi phải quan sát chữ ký thật trong thời gian dài, cùng với kiến thức chuyên sâu về quy trình phê duyệt tài chính nội bộ.” Hà Vĩnh Khang trầm ngâm. “Chỉ có một số ít người ở vị trí đủ cao mới có được cả hai điều kiện đó.”
Xe dừng trước tòa nhà Dạ Khúc Capital, tôi đỡ Hà Vĩnh Khang xuống xe, sắp xếp cho ông nghỉ ngơi tại một căn phòng an toàn được bảo vệ nghiêm ngặt trong tòa nhà, trước khi tiếp tục cùng Tưởng Bách Xuyên phân tích sâu hơn về danh sách nghi vấn mới vừa mở ra.
Tin tức về chiến dịch giải cứu thành công lan truyền âm ỉ trong giới thân cận, dù tôi cố gắng giữ kín để không gây thêm hoang mang dư luận. Nhưng có một người, ngay khi nghe được tin tức không chính thức về vụ việc, đã hoảng loạn thực sự.
Thẩm Nhược My.
Tôi biết được điều này qua báo cáo từ đội an ninh theo dõi các động thái bất thường liên quan đến vụ án. Ngay sau khi tin tức về vụ giải cứu Hà Vĩnh Khang lan ra, Nhược My đã có một cuộc gọi dài bốn mươi phút với một nhân viên môi giới chứng khoán, sau đó lập tức đặt lệnh bán tháo một phần lớn cổ phần cô ta đang nắm giữ trong Thẩm thị.
“Cô ta đang chuẩn bị đường lui.” Tưởng Bách Xuyên phân tích khi xem báo cáo. “Bán tháo cổ phần, chuyển đổi thành tiền mặt, đây là dấu hiệu điển hình của một người đang lên kế hoạch rời khỏi đất nước.”
“Vậy có nghĩa là cô ta biết nhiều hơn những gì tôi từng nghĩ.” Tôi nhíu mày, suy nghĩ nhanh. “Nếu Nhược My chỉ là một cô gái tham vọng đơn thuần, không liên quan đến âm mưu năm năm trước, cô ta sẽ không có lý do gì để hoảng loạn đến mức muốn bỏ trốn.”
Tôi quyết định đối mặt trực tiếp với Nhược My trước khi cô ta kịp có hành động dại dột nào khác. Tôi tìm đến căn hộ riêng của cô ta, một căn penthouse sang trọng ở khu trung tâm thành phố, món quà mà cô ta nhận được từ vị trí phó chủ tịch chiếm đoạt của tôi.
Nhược My mở cửa, gương mặt tái nhợt khi thấy tôi đứng đó, tay vẫn đang cầm một chiếc vali nhỏ đã xếp gọn quần áo.
“Chị đến đây làm gì?” Giọng cô ta run rẩy, cố gắng che giấu sự hoảng loạn.
“Ta đến để hỏi muội một câu hỏi duy nhất.” Tôi bước vào trong, không đợi cô ta mời. “Muội biết gì về những gì đã xảy ra với ta năm năm trước?”
Nhược My lùi lại, hai tay ôm chặt lấy vali như một lớp bảo vệ vô hình. “Ta… ta không biết gì cả. Lúc đó ta mới hai mươi tuổi, làm sao ta có thể liên quan đến chuyện của người lớn?”
“Vậy tại sao muội lại hoảng loạn đến mức phải bán tháo cổ phần, chuẩn bị rời khỏi đất nước ngay sau khi nghe tin ta giải cứu được nhân chứng?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không cho cô ta cơ hội né tránh.
Nhược My đứng chết lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ ngồi sụp xuống ghế sofa, nước mắt trào ra không kiểm soát được. “Chị không hiểu đâu. Ta không có lựa chọn nào khác.”
“Vậy hãy giải thích cho ta hiểu.” Tôi ngồi xuống đối diện cô ta, giọng dịu lại đôi chút, cố gắng tạo không gian để cô ta có thể mở lòng.
“Năm năm trước, mẹ ta, Lâm Tuyết Nhi, đã đưa cho ta một khoản tiền lớn, bảo ta giữ im lặng về mọi chuyện xảy ra trong gia đình, không được hỏi han gì về việc chị biến mất.” Nhược My nức nở kể lại. “Ta chỉ là một đứa trẻ lúc đó, ta không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết làm theo lời mẹ dặn để có được cuộc sống sung túc.”
“Vậy muội không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra?” Tôi hỏi tiếp, cố gắng tìm ra sự thật ẩn giấu.
“Không biết chi tiết.” Nhược My lắc đầu. “Nhưng ta biết, mẹ ta và cha chị đã làm điều gì đó rất sai trái. Ta từng nghe lỏm được một cuộc trò chuyện giữa họ, nói về việc phải nhanh chóng hợp thức hóa mọi giấy tờ tài sản trước khi có ai phát hiện ra sự thật.”
Tôi cảm thấy một luồng thông tin mới mở ra. “Lâm Tuyết Nhi có vai trò gì trong việc hợp thức hóa tài sản này?”
“Bà ấy là người trực tiếp soạn thảo và ký các giấy tờ chuyển nhượng cổ phần cho ta, với sự chứng kiến của một luật sư riêng mà bà ấy tin tưởng.” Nhược My lau nước mắt, giọng vẫn còn run rẩy. “Ta chỉ ký vào những gì được đưa cho ta ký, không hề đọc kỹ nội dung.”
Tôi trầm ngâm suy nghĩ. Nếu lời khai của Nhược My là thật, có nghĩa là Lâm Tuyết Nhi đóng vai trò tích cực hơn nhiều so với những gì tôi từng nghĩ, không chỉ là một người mẹ kế thờ ơ, mà có thể là một mắt xích quan trọng trong toàn bộ kế hoạch.
“Muội sẵn sàng làm chứng về những gì mình biết không?” Tôi hỏi thẳng, ánh mắt nghiêm nghị.
Nhược My do dự một lúc lâu, đấu tranh nội tâm hiện rõ trên gương mặt. “Nếu ta làm chứng, mẹ ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ta. Nhưng nếu ta không làm gì, ta sẽ phải sống suốt đời với cảm giác tội lỗi, và có thể phải chịu trách nhiệm hình sự vì đã nhận tài sản bất minh.”
“Đây là cơ hội để muội chuộc lại phần nào lỗi lầm, dù muội không cố ý gây ra nó.” Tôi nói, giọng chân thành hiếm hoi dành cho cô em gái nuôi từng là kẻ thù không đội trời chung. “Ta không hứa sẽ tha thứ hoàn toàn cho những gì muội đã làm, nhưng ta hứa sẽ đảm bảo muội được đối xử công bằng trước pháp luật nếu muội hợp tác.”
Nhược My nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt phức tạp xen lẫn hy vọng và sợ hãi. Cuối cùng, cô ta khẽ gật đầu. “Được. Ta sẽ làm chứng.”
Trước khi rời khỏi căn hộ, tôi dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn cô em gái nuôi đang ngồi co ro trên sofa, gương mặt vẫn còn vương nước mắt. “Nhược My, còn một điều nữa ta muốn hỏi. Muội có bao giờ hối hận vì đã chiếm lấy vị trí và những gì thuộc về ta không?”
Nhược My cúi đầu, im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm. “Có. Nhưng lúc đó ta còn quá nhỏ để hiểu rằng, hạnh phúc xây dựng trên nền tảng dối trá, sớm muộn cũng sẽ sụp đổ. Ta đã sống năm năm qua trong sự giàu sang, nhưng chưa từng một ngày cảm thấy thực sự bình yên.”
Tôi gật đầu, không nói thêm gì, rồi rời khỏi căn hộ, để lại cô em gái nuôi một mình đối diện với những lựa chọn khó khăn phía trước. Trên đường về, tôi gọi điện báo cáo lại toàn bộ cuộc trò chuyện cho Tưởng Bách Xuyên, cả hai cùng thống nhất kế hoạch tiếp theo, tập trung điều tra sâu hơn vào vai trò của Lâm Tuyết Nhi trong toàn bộ vụ việc.
