Chương 6
Rời khỏi biệt thự Thẩm gia giữa cơn mưa nặng hạt, tôi ngồi trong xe, không nói một lời nào suốt quãng đường về. Tưởng Bách Xuyên lái xe im lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi qua khóe mắt, không thúc giục tôi phải chia sẻ điều gì.
“Ông ấy thừa nhận đã biết trước và chọn im lặng.” Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng khàn đặc. “Không trực tiếp ra lệnh, nhưng cũng chẳng khác gì đồng lõa.”
Tưởng Bách Xuyên không đáp ngay, chỉ nhẹ nhàng đưa cho tôi một chiếc khăn giấy khi nhận ra khóe mắt tôi vẫn còn ươn ướt. “Cô có ổn không?”
“Tôi không biết.” Tôi thành thật đáp, một sự yếu đuối hiếm hoi mà tôi hiếm khi để lộ ra trước mặt bất kỳ ai. “Suốt năm năm qua, tôi luôn tưởng tượng ra khoảnh khắc đối chất với ông ấy, luôn nghĩ mình sẽ đủ mạnh mẽ để không bị lay động. Nhưng khi thực sự nghe ông ấy thừa nhận, tôi vẫn cảm thấy đau đớn như lần đầu tiên biết sự thật.”
Xe dừng trước một quán cà phê nhỏ ven đường, đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa kính giữa cơn mưa. Tưởng Bách Xuyên tắt máy, quay sang nhìn tôi.
“Vào uống chút gì nóng đi. Không cần phải luôn mạnh mẽ mọi lúc, Vãn Thanh.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên tôi mà không kèm theo chức danh hay biệt danh nào, một sự thân mật nhỏ bé nhưng khiến lòng tôi chợt ấm lại giữa cơn mưa lạnh.
Chúng tôi ngồi trong góc quán vắng người, hai tách trà gừng nóng bốc khói nghi ngút trên bàn. Tôi kể cho hắn nghe, lần đầu tiên kể chi tiết, về đêm mưa năm năm trước, khi xe bọc thép rơi xuống vực.
“Tôi nhớ rõ từng giây phút.” Tôi nhìn vào tách trà, giọng xa xăm. “Tiếng động cơ gầm rú, tiếng đội trưởng Hàn hét lên ra lệnh rút lui khẩn cấp, nhưng lại là hướng ngược lại với đường thoát hiểm thực sự. Lúc đó tôi còn nghĩ ông ấy nhầm đường, cho đến khi xe lao thẳng xuống vực.”
“Cô có nghi ngờ gì ngay lúc đó không?”
“Có.” Tôi gật đầu. “Nhưng lúc đó tôi không có thời gian để nghi ngờ, chỉ có thời gian để cố gắng sống sót. Sau này, khi nằm trong bệnh viện dã chiến, tôi mới bắt đầu ghép nối lại từng chi tiết, và nhận ra, mọi thứ đều được sắp đặt quá hoàn hảo để là một tai nạn ngẫu nhiên.”
Tưởng Bách Xuyên im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi gương mặt tôi trong suốt câu chuyện. Khi tôi kể xong, hắn khẽ nắm lấy tay tôi trên bàn, một cử chỉ an ủi giản đơn nhưng chân thành.
“Cô đã sống sót qua tất cả những điều đó, một mình, không một ai bên cạnh.” Giọng hắn trầm xuống, chứa đựng một sự xót xa khó giấu. “Tôi ước gì mình có thể tìm thấy cô sớm hơn.”
Tôi ngước lên nhìn hắn, nhận ra trong ánh mắt sâu thẳm ấy có một điều gì đó vượt xa tình đồng đội hay lòng trắc ẩn thông thường. Nhưng tôi vội cúi đầu xuống, chưa sẵn sàng đối diện với cảm xúc đó, khi vết thương lòng vẫn còn quá mới.
“Cảm ơn anh.” Tôi nhẹ nhàng rút tay lại, không phải vì khó chịu, mà vì chưa biết cách đối diện. “Vì đã lắng nghe.”
Hắn hiểu ý, không ép buộc, chỉ khẽ gật đầu, chuyển chủ đề sang những việc cần làm tiếp theo. “Chúng ta cần tìm ra tung tích của Vương Đại Thành trước khi hắn ta có thể gây thêm nguy hiểm. Tôi sẽ huy động đội điều tra riêng để lần theo dấu vết tài chính của hắn.”
“Cha tôi đã đồng ý hợp tác với ủy ban kiểm toán.” Tôi kể lại cuộc trò chuyện tối nay. “Ông ấy sẽ giao nộp toàn bộ bằng chứng liên quan đến Vương Đại Thành và Tân Phát Holdings.”
Tưởng Bách Xuyên nhướng mày, không giấu nổi sự ngạc nhiên. “Ông ấy chấp nhận tự đưa mình vào vòng lao lý sao? Tôi không ngờ ông ấy lại có đủ can đảm đó.”
“Tôi nghĩ, đó không hẳn là can đảm.” Tôi khẽ lắc đầu. “Đó là sự kiệt sức, sau nhiều năm sống trong sợ hãi và tội lỗi. Có lẽ ông ấy cũng muốn được giải thoát, dù cái giá phải trả là rất đắt.”
“Vậy còn Nhược My và Lâm Tuyết Nhi? Cô định xử lý họ như thế nào?” Tưởng Bách Xuyên hỏi, ánh mắt dò xét phản ứng của tôi.
Tôi trầm ngâm một lúc trước khi trả lời. “Tôi chưa biết chắc mức độ liên quan của họ đến toàn bộ âm mưu này. Nhưng tôi sẽ không để tình cảm cá nhân, dù là căm ghét hay từng có quan hệ máu mủ, ảnh hưởng đến việc thực thi công lý một cách công bằng.”
“Đó là một lập trường đáng ngưỡng mộ.” Hắn nhìn tôi với ánh mắt trân trọng. “Không nhiều người có thể giữ được sự công tâm như vậy khi chính người thân của mình là kẻ thù.”
Tôi cười nhạt, một nụ cười pha lẫn mệt mỏi. “Tôi học được điều đó từ chính công việc cũ của mình. Một đặc công giỏi, không bao giờ để cảm xúc cá nhân chi phối nhiệm vụ. Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi liệu mình có đang quá lạnh lùng với chính gia đình ruột thịt của mình hay không.”
“Cô không lạnh lùng.” Tưởng Bách Xuyên đáp ngay, không chút do dự. “Cô chỉ đang làm điều đúng đắn, trong hoàn cảnh mà không có lựa chọn nào là dễ dàng cả.”
Tôi gật đầu, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. “Còn về đội trưởng Hàn, người đã gọi điện đe dọa tôi tối hôm trước, tôi nghĩ ông ta và Vương Đại Thành có liên hệ với nhau. Có thể chính Vương Đại Thành đã trả tiền để đội trưởng Hàn dàn dựng cái chết giả của mình và tiếp tục hoạt động ngầm.”
“Một mạng lưới phức tạp hơn tôi nghĩ.” Tưởng Bách Xuyên trầm ngâm. “Chu Kiến Minh chỉ là một mắt xích nhỏ trong đó. Nếu chúng ta không cẩn thận, việc bịt miệng hắn giữa buổi thăm gặp hôm nay cho thấy, họ sẵn sàng hành động quyết liệt để bảo vệ bí mật này.”
Ngoài cửa kính quán cà phê, cơn mưa vẫn rơi không ngớt. Tôi nhìn ra màn mưa trắng xóa, lòng vừa nặng trĩu vì sự thật vừa được hé lộ, vừa le lói một tia hy vọng mong manh khi nhận ra, ít nhất trong hành trình đầy chông gai này, tôi không còn phải bước đi một mình nữa.
Điện thoại tôi bất ngờ đổ chuông, phá vỡ sự tĩnh lặng. Là số của kế toán trưởng Hà Vĩnh Khang, người tôi từng liên hệ bí mật để xác minh các giao dịch tài chính bất thường của công ty.
“Cô Vãn Thanh,” giọng ông ta run rẩy qua điện thoại, “tôi tìm thấy thứ cô cần, toàn bộ hồ sơ gốc về các giao dịch với Tân Phát Holdings, kèm theo chữ ký gốc của những người liên quan. Nhưng tôi nghĩ có người đang theo dõi tôi. Tôi cần gặp cô ngay, càng sớm càng tốt.”
Chúng tôi lập tức lên đường đến địa chỉ của Hà Vĩnh Khang, kế toán trưởng đã âm thầm giúp tôi thu thập chứng cứ suốt nhiều tuần qua. Trên đường đi, tôi cố gọi lại cho ông nhiều lần nhưng không ai bắt máy, cảm giác bất an mỗi lúc một tăng lên.
“Ông ấy sống một mình từ khi ly hôn.” Tôi nói với Tưởng Bách Xuyên, giọng gấp gáp. “Không có ai để nhờ giúp đỡ nếu có chuyện xảy ra.”
Xe vừa dừng trước chung cư nơi Hà Vĩnh Khang sinh sống, tôi đã thấy cửa căn hộ tầng một hé mở, ánh đèn bên trong nhấp nháy bất thường. Tim tôi thắt lại.
Chúng tôi lao vào trong, căn hộ trống không, đồ đạc bị lục soát nhưng không đến mức hỗn loạn như nhà vú Tô trước đây, cho thấy kẻ đột nhập có phần chuyên nghiệp và cẩn trọng hơn. Trên bàn làm việc, máy tính đã bị lấy đi, chỉ còn lại một chiếc USB nhỏ dán băng dính dưới ngăn kéo bàn, như thể được giấu vội trong khoảnh khắc cuối cùng.
“Ông ấy đã đoán trước nguy hiểm.” Tôi cẩn thận gỡ chiếc USB ra, tay hơi run. “Và đã kịp giấu bản sao dữ liệu trước khi bị bắt đi.”
Tưởng Bách Xuyên lập tức gọi cho cảnh sát, báo cáo một vụ mất tích khả nghi có liên quan đến vụ án đang điều tra. “Chúng ta cần bảo vệ chiếc USB này bằng mọi giá. Đây có thể là bằng chứng cuối cùng và quan trọng nhất.”
Trở về văn phòng Dạ Khúc Capital, chúng tôi kiểm tra nội dung USB trong phòng bảo mật cao nhất của công ty, tách biệt hoàn toàn khỏi mạng internet để tránh bị xâm nhập từ xa.
Nội dung bên trong khiến cả hai chúng tôi lặng người. Không chỉ là hồ sơ giao dịch với Tân Phát Holdings, mà còn có cả một loạt email nội bộ, trong đó Thẩm Chính Hoài trao đổi trực tiếp với một địa chỉ email ẩn danh, bàn bạc về việc “giải quyết vấn đề Vãn Thanh” trước ngày tôi lên đường làm nhiệm vụ.
“Đây…” Tôi đọc từng dòng email, cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể. “Đây không phải là im lặng làm ngơ như ba tôi từng thừa nhận. Đây là chủ động bàn bạc kế hoạch.”
Tưởng Bách Xuyên đọc kỹ lại email, gương mặt căng thẳng. “Địa chỉ email ẩn danh này, tôi có thể lần ra IP truy cập gần đây nhất. Nếu may mắn, chúng ta có thể xác định được người đang sử dụng nó.”
Trong lúc hắn bắt tay vào việc, tôi ngồi lặng người, đọc đi đọc lại dòng email cuối cùng cha tôi gửi, ngày tháng trùng khớp chính xác với thời điểm ba ngày trước khi tôi nhận nhiệm vụ định mệnh.
“Đảm bảo con bé không có đường trở về. Số tiền sẽ được chuyển ngay khi có xác nhận.”
Nước mắt tôi rơi xuống không kiểm soát được, không phải vì đau khổ, mà vì một sự phẫn nộ tột cùng đã bị kìm nén quá lâu, giờ bùng phát dữ dội. Cha tôi không chỉ im lặng làm ngơ. Ông đã chủ động trả tiền để đảm bảo tôi không thể sống sót trở về.
“Vãn Thanh.” Tưởng Bách Xuyên đặt tay lên vai tôi, giọng trầm ấm an ủi. “Tôi biết điều này rất đau đớn. Nhưng chính xác vì vậy, chúng ta càng cần giữ vững lý trí. Đây là bằng chứng then chốt để đưa ông ấy ra trước pháp luật.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Anh nói đúng. Cảm xúc không giúp tôi tìm ra Hà Vĩnh Khang đang ở đâu, cũng không giúp tôi đưa công lý đến gần hơn.”
Ngay lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông, số máy lạ. Tôi mở loa ngoài để Tưởng Bách Xuyên cùng nghe.
“Cô Vãn Thanh.” Một giọng nói run rẩy, hoảng loạn vang lên. Là Hà Vĩnh Khang. “Tôi… tôi đang bị giam giữ. Họ nói nếu cô không dừng cuộc điều tra ngay lập tức, họ sẽ…”
Tiếng ông đột ngột bị cắt ngang bởi một giọng nói khác, trầm thấp và lạnh lùng. “Cô Vãn Thanh, tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện trực tiếp. Ông kế toán này đang ở chỗ tôi, an toàn, tạm thời. Số phận của ông ta phụ thuộc vào việc cô có đủ khôn ngoan để dừng lại đúng lúc hay không.”
Tôi siết chặt điện thoại, giọng lạnh như băng. “Ông là ai?”
“Cứ gọi ta là người bảo vệ những bí mật cần được giữ kín.” Giọng nói cười khẽ, đầy vẻ khinh miệt. “Ta cho cô hai mươi bốn giờ để rút toàn bộ đơn kiện, rút lui khỏi ủy ban kiểm toán, và biến mất khỏi thành phố này. Nếu không, ông kế toán trung thành của cô sẽ phải trả giá.”
Cuộc gọi kết thúc, để lại tiếng tút tút đơn điệu vang lên trong căn phòng im lặng. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, hai tay siết chặt đến trắng bệch, cảm giác một cơn giận dữ lạnh lùng dâng lên thay thế cho nỗi sợ hãi ban đầu.
“Cô định làm gì?” Tưởng Bách Xuyên hỏi, quan sát biểu cảm của tôi với vẻ lo lắng.
“Tôi sẽ không đầu hàng.” Tôi đáp, giọng cứng rắn. “Nhưng tôi cũng không thể mạo hiểm tính mạng của ông Khang. Chúng ta cần tìm ra hắn trước khi hết hạn hai mươi bốn giờ.”
Hắn gật đầu, lập tức bắt tay vào việc, mở bản đồ số trên laptop, đánh dấu những khu vực có khả năng liên quan đến mạng lưới của Tân Phát Holdings. “Tôi sẽ huy động toàn bộ nguồn lực có thể, kể cả những mối quan hệ cũ trong ngành an ninh mà tôi ít khi sử dụng đến.”
Đêm đó, văn phòng Dạ Khúc Capital sáng đèn xuyên suốt, một đội ngũ nhỏ gồm những người tôi tin tưởng nhất làm việc không ngừng nghỉ, rà soát từng manh mối nhỏ nhất để tìm ra nơi giam giữ Hà Vĩnh Khang trước khi quá muộn.
