Chương 5

  1. Home
  2. Ảnh Xà Trở Về
  3. Chương 5
Prev
Next

Hai tuần sau, tòa án đưa ra phán quyết tạm thời, chính thức khôi phục thân phận pháp lý cho tôi, công nhận Thẩm Vãn Thanh còn sống và có đầy đủ quyền công dân, bao gồm quyền yêu cầu xem xét lại các giao dịch tài sản liên quan.

Tin tức lan truyền như cơn bão trên khắp các mặt báo. Tôi đứng trước cổng tòa án, đối mặt với hàng chục ống kính máy quay, phát biểu ngắn gọn.

“Hôm nay, pháp luật đã trả lại cho tôi một điều cơ bản nhất, quyền được công nhận là chính mình. Nhưng đây mới chỉ là bước đầu tiên. Tôi sẽ tiếp tục theo đuổi đến cùng để làm rõ mọi khuất tất liên quan đến vụ việc năm năm trước.”

Vú Tô đứng lẫn trong đám đông theo dõi, khi tôi phát biểu xong liền chạy tới ôm chầm lấy tôi, nước mắt giàn giụa. “Tiểu thư, cuối cùng cũng có ngày này. Bà đã đợi ngày này lâu lắm rồi.”

Tôi ôm lấy bà, cảm giác ấm áp hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng liên tiếp. “Con cũng cảm ơn vú, vì đã luôn tin con còn sống, ngay cả khi cả thế giới đều nghĩ ngược lại.”

Rời khỏi tòa án, tôi lên xe cùng Tưởng Bách Xuyên, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm sau nhiều tuần căng thẳng.

“Chúng ta đã thắng bước đầu.” Hắn nói, khởi động xe. “Nhưng tôi e rằng, đây chính là lúc họ sẽ trở nên nguy hiểm nhất, khi bị dồn vào chân tường.”

Đúng như dự đoán của hắn, khi xe dừng đèn đỏ tại một ngã tư đông đúc, một chiếc xe máy áp sát cửa kính bên phía tôi ngồi. Người lái xe đội mũ bảo hiểm kín mặt, gõ nhẹ vào cửa kính.

Tưởng Bách Xuyên lập tức cảnh giác, tay đặt lên vô lăng sẵn sàng phản ứng. Nhưng người đó chỉ nhét một mảnh giấy gấp nhỏ qua khe cửa kính hé mở, rồi phóng xe đi mất trước khi đèn đỏ kịp chuyển sang xanh.

Tôi mở mảnh giấy ra, nét chữ quen thuộc của Chu Kiến Minh, dù hắn đang bị tạm giam chờ xét xử vì tội bắt cóc.

“Cô nghĩ thắng một trận nhỏ là xong sao? Ta còn nhiều thứ để nói, nếu cô sẵn lòng đến gặp ta ở trại tạm giam. Nhưng nhớ, đến một mình.”

Tôi đưa mảnh giấy cho Tưởng Bách Xuyên xem. Hắn đọc xong, nhíu mày. “Đây có thể là một cái bẫy khác.”

“Có thể.” Tôi gật đầu. “Nhưng cũng có thể, đây là cơ hội duy nhất để moi được thông tin thật từ hắn. Một kẻ đang đối mặt với án tù dài hạn, đôi khi sẽ sẵn sàng khai ra sự thật để đổi lấy một điều kiện giảm nhẹ nào đó.”

“Tôi sẽ đi cùng cô.”

“Không.” Tôi lắc đầu. “Hắn yêu cầu tôi đến một mình. Nếu tôi phá vỡ điều kiện đó, hắn sẽ không nói gì cả. Nhưng anh có thể chờ bên ngoài, và tôi sẽ đeo thiết bị ghi âm.”

Ba ngày sau, tôi có mặt tại trại tạm giam, ngồi đối diện Chu Kiến Minh qua lớp kính chống đạn trong phòng thăm gặp. Hắn trông tiều tụy hơn nhiều so với lần cuối tôi gặp, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ ranh mãnh cố hữu.

“Ảnh Xà, lâu quá không gặp mặt trực tiếp.” Hắn cười nhạt qua ống nghe điện thoại nội bộ.

“Ông muốn nói gì với tôi?” Tôi đi thẳng vào vấn đề, không muốn phí thời gian với những lời sáo rỗng.

“Ta muốn một thỏa thuận.” Hắn nghiêng người về phía trước. “Ta khai ra toàn bộ sự thật về những gì xảy ra năm năm trước, kể cả ai đã ra lệnh cho ta bán đứng đội, đổi lại, cô dùng ảnh hưởng của mình để giúp ta được giảm án.”

Tôi nhìn hắn, cố gắng đọc vị xem hắn đang nói thật hay chỉ đang giăng thêm một cái bẫy khác. “Tại sao tôi phải tin ông sau tất cả những gì ông đã làm?”

“Vì ta không còn gì để mất nữa.” Giọng hắn trở nên nghiêm túc bất thường. “Người mà ta từng phục vụ, giờ đã bỏ rơi ta, để ta một mình đối mặt với tội danh bắt cóc, trong khi những tội danh nghiêm trọng hơn, họ vẫn ung dung ngoài kia. Ta không cam tâm làm vật hy sinh một mình.”

Tôi im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng. “Tôi không thể hứa hẹn gì về mức án của ông. Đó là thẩm quyền của tòa án, không phải của tôi. Nhưng tôi có thể hứa, nếu lời khai của ông giúp làm rõ sự thật, tôi sẽ đề nghị công tố xem xét tình tiết giảm nhẹ vì hợp tác điều tra.”

Chu Kiến Minh gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán. “Được. Vậy ta sẽ nói. Năm năm trước, người ra lệnh cho ta phản bội đội, không phải là Thẩm Chính Hoài trực tiếp.”

Tôi khựng lại, tim đập nhanh hơn. “Vậy là ai?”

Ngay khi hắn chuẩn bị nói ra cái tên, cánh cửa phòng thăm gặp phía bên hắn đột ngột bật mở. Hai người mặc thường phục bước vào, một trong số đó ghé sát tai hắn thì thầm điều gì đó. Gương mặt Chu Kiến Minh lập tức tái nhợt.

“Ta… ta xin lỗi. Ta không thể nói thêm gì nữa.” Hắn vội vàng đặt ống nghe xuống, đứng dậy, bị hai người kia áp giải rời khỏi phòng ngay lập tức, bất chấp tôi cố gắng gọi với theo.

Tôi lao ra khỏi phòng thăm gặp, tìm đến quầy lễ tân của trại giam, giọng gấp gáp. “Hai người vừa vào phòng thăm gặp số ba là ai? Tôi cần biết danh tính của họ ngay lập tức.”

Nhân viên lễ tân tra cứu hệ thống, gương mặt lộ vẻ bối rối. “Thưa cô, theo hồ sơ, không có ai được cấp phép vào khu vực phòng thăm gặp trong khung giờ này ngoài cô. Camera an ninh khu vực đó cũng báo lỗi kỹ thuật đúng vào thời điểm cô đang thăm gặp.”

Tôi và Tưởng Bách Xuyên nhìn nhau, cả hai đều hiểu rõ, đây không phải là sự cố ngẫu nhiên. Ai đó có đủ quyền lực để vô hiệu hóa camera an ninh của một trại tạm giam, và đủ táo bạo để giả danh nhân viên công vụ ngay giữa ban ngày.

“Chúng ta cần yêu cầu chuyển Chu Kiến Minh sang một cơ sở giam giữ khác, an toàn hơn, trước khi hắn gặp nguy hiểm thật sự.” Tưởng Bách Xuyên rút điện thoại ra, gọi ngay cho một người quen trong ngành tư pháp. “Nếu kẻ đứng sau tất cả chuyện này sẵn sàng bịt miệng hắn bằng vũ lực, tính mạng của hắn đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng.”

Trên đường trở về, tôi im lặng nhìn ra ngoài cửa kính, lòng nặng trĩu. Cái tên mà Chu Kiến Minh sắp thốt ra, chỉ còn cách một âm tiết nữa là được nói ra, giờ lại một lần nữa chìm vào bóng tối. Nhưng ít nhất, tôi đã biết chắc một điều, người ra lệnh cho hắn phản bội tôi năm năm trước, không phải là cha tôi.

Suốt đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt được, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải. Ai đứng sau lệnh áp giải bí ẩn kia? Người đó rốt cuộc có quan hệ gì với Vương Đại Thành, với đội trưởng Hàn, và với cả chính cha tôi?

Tối hôm sau, tôi quyết định thực hiện một bước đi mạo hiểm. Tôi hẹn gặp riêng cha tại chính căn phòng làm việc cũ của ông trong biệt thự Thẩm gia, nơi tôi từng ngồi làm bài tập những buổi chiều thơ ấu.

Thẩm Chính Hoài ngồi sau bàn làm việc gỗ gụ, gương mặt mệt mỏi hơn hẳn so với lần gặp trước. “Con muốn nói gì?”

Tôi ngồi xuống đối diện ông, không vòng vo. “Con muốn cho ba biết một sự thật, trước khi ba nghe được nó từ người khác theo một cách tồi tệ hơn.”

Ông nhíu mày, ánh mắt đầy cảnh giác. “Sự thật gì?”

“Tô Dạ, người sáng lập Dạ Khúc Capital, cổ đông lớn thứ hai của Thẩm thị, chính là con.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, không chớp mắt. “Suốt năm năm qua, con đã âm thầm gom mua từng phần trăm cổ phần công ty, dưới một cái tên khác, chờ đợi ngày hôm nay.”

Gương mặt Thẩm Chính Hoài trắng bệch, đôi tay đặt trên bàn khẽ run lên. “Không thể nào. Tô Dạ đã đàm phán với ban lãnh đạo công ty nhiều lần trong năm năm qua, luôn thông qua đại diện, chưa từng lộ diện.”

“Vì con biết, nếu con lộ diện quá sớm, ba sẽ tìm cách ngăn cản, hoặc tệ hơn, sẽ tìm cách khiến con biến mất lần thứ hai.” Tôi đáp, giọng không hề dao động. “Con đã học được bài học đó từ chính ba, năm năm trước.”

Ông đứng dậy, bước tới cửa sổ, dáng lưng còng xuống trông già nua hơn tuổi thật rất nhiều. “Con muốn gì? Muốn nhìn ba sụp đổ hoàn toàn mới hài lòng sao?”

“Con muốn sự thật.” Tôi cũng đứng dậy, giọng nghiêm nghị. “Con muốn biết, tại sao ba lại đẩy con vào chỗ chết. Có phải vì khoản nợ với Vương Đại Thành không?”

Cái tên đó vừa thốt ra, Thẩm Chính Hoài quay phắt lại, gương mặt kinh hoàng thực sự lần đầu tiên kể từ khi tôi trở về. “Con… con biết về Vương Đại Thành?”

“Con biết nhiều hơn ba nghĩ.” Tôi bước tới gần ông hơn. “Con biết về khoản nợ, về công ty Tân Phát Holdings, về dòng tiền biển thủ từ công ty để trả nợ giang hồ. Điều con chưa biết, là liệu ba có trực tiếp ra lệnh đẩy con vào nhiệm vụ tử địa đó hay không, hay chỉ đơn giản là làm ngơ khi biết trước nguy hiểm.”

Ông ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, một cử chỉ yếu đuối mà tôi chưa từng thấy ở người cha luôn tỏ ra uy nghiêm, quyền lực suốt cả cuộc đời mình.

“Ba không trực tiếp ra lệnh.” Giọng ông run rẩy, gần như thì thầm. “Nhưng ba đã biết trước, nhiệm vụ đó nguy hiểm bất thường, và ba đã chọn im lặng, vì Vương Đại Thành đã hứa, nếu con biến mất, khoản nợ của ba sẽ được xóa bỏ.”

Tôi đứng chết lặng, dù đã đoán trước phần nào sự thật, nhưng khi nghe chính miệng cha mình thừa nhận, cảm giác đau đớn vẫn xuyên thấu tim tôi như một nhát dao.

“Tại sao?” Tôi hỏi, giọng nghẹn lại. “Tại sao ba lại chọn mạng sống của con để đổi lấy một khoản nợ?”

“Vì lúc đó, ba tin rằng con có đủ khả năng sống sót trở về.” Ông ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe. “Con luôn là đứa con giỏi giang nhất, mạnh mẽ nhất trong nhà. Ba đã đánh cược vào chính năng lực của con, một canh bạc điên rồ mà ba không bao giờ có thể tha thứ cho chính mình.”

“Đó không phải là lý do, ba.” Tôi lắc đầu, nước mắt bất giác trào ra dù tôi cố kìm nén. “Đó chỉ là cách ba tự lừa dối lương tâm mình để có thể sống tiếp sau khi phản bội chính con ruột.”

Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp, như một bản nhạc buồn đệm cho cuộc đối thoại đầy đau đớn giữa hai cha con.

“Vương Đại Thành hiện ở đâu?” Tôi hỏi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, quay về với mục tiêu ban đầu.

“Ba không biết chính xác.” Thẩm Chính Hoài lắc đầu. “Sau khi nhận được tin con đã tử nạn, hắn biến mất, không liên lạc lại. Nhưng gần đây, ba nhận được tin nhắn nặc danh, cảnh báo ba phải kiểm soát tốt tình hình, nếu không hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với việc mất công ty.”

Tôi nhíu mày. “Vậy có nghĩa là ông ta vẫn đang theo dõi mọi diễn biến, và vẫn còn nắm thóp ba đến tận bây giờ.”

Ông gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực. “Ba sợ, nếu sự thật này được đưa ra ánh sáng hoàn toàn, không chỉ ba, mà cả con, cả gia đình này, sẽ gặp nguy hiểm thực sự.”

“Vậy ba định tiếp tục im lặng, tiếp tục sống trong sợ hãi đến bao giờ?” Tôi hỏi, giọng đanh lại. “Ba đã im lặng năm năm trước, và cái giá phải trả là mạng sống của con. Ba định im lặng thêm bao nhiêu năm nữa, để cái giá tiếp theo là mạng sống của ai?”

Ông không trả lời được, chỉ cúi đầu, hai vai run lên trong nỗi ân hận muộn màng. Tôi đứng nhìn ông một lúc lâu, cảm xúc trong lòng rối bời giữa căm hận và một chút thương xót không mong muốn, cho một người đàn ông từng quyền uy giờ chỉ còn lại sự sợ hãi và tội lỗi.

“Con sẽ không để ba tiếp tục sống trong sợ hãi nữa.” Tôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng kiên quyết. “Nhưng cách duy nhất để thoát khỏi nỗi sợ đó, không phải là tiếp tục che giấu, mà là đối mặt trực diện với nó. Con cần ba hợp tác, cung cấp toàn bộ bằng chứng ba có về Vương Đại Thành và giao dịch với Tân Phát Holdings, cho ủy ban kiểm toán độc lập.”

Thẩm Chính Hoài ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy mâu thuẫn. “Nếu ba làm vậy, ba sẽ phải đối mặt với truy tố hình sự. Con hiểu điều đó chứ?”

“Con hiểu.” Tôi gật đầu, không hề né tránh. “Nhưng đó là con đường duy nhất để chấm dứt vòng luẩn quẩn này. Nếu ba tiếp tục che giấu, Vương Đại Thành sẽ còn nắm thóp ba mãi mãi, và gia đình này sẽ không bao giờ thực sự được an toàn.”

Ông im lặng hồi lâu, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi cơn mưa đang mỗi lúc một nặng hạt hơn. Cuối cùng, ông khẽ gật đầu, một cái gật đầu nặng nề như trút bỏ gánh nặng đè lên vai suốt nhiều năm ròng.

“Được. Ba sẽ hợp tác.” Giọng ông khàn đặc. “Nhưng con phải hứa với ba một điều, bảo vệ Nhược My và mẹ nó. Chúng nó không biết gì về chuyện này cả.”

Tôi nhìn ông, không hứa hẹn điều gì chắc chắn. “Con sẽ đảm bảo công lý được thực thi công bằng, không nhắm vào những người vô tội. Nhưng nếu họ có liên quan, con sẽ không bao che.”

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal