Chương 2
Tôi rời khách sạn Ánh Kim khi kim đồng hồ chỉ mười một giờ đêm. Không quay đầu nhìn lại, nhưng tôi biết, sau lưng mình, có ít nhất ba cặp mắt đang dõi theo từng bước chân.
Chiếc xe đen không biển số đợi sẵn ở góc phố. Cửa xe bật mở, một giọng nam trầm thấp cất lên từ trong bóng tối.
“Lên xe. Ở đây không an toàn.”
Tôi liếc nhìn hắn một cái. Tưởng Bách Xuyên, luật sư trưởng của Dạ Khúc Capital, cũng là người duy nhất ngoài tôi biết toàn bộ kế hoạch trở về đêm nay. Năm năm trước, hắn là chỉ huy đội cứu hộ dân sự biên phòng, người đầu tiên tìm thấy tôi nằm thoi thóp dưới khe núi, mang tôi đi suốt ba mươi cây số trong đêm mưa mà không hỏi tôi là ai.
“Anh theo dõi tôi cả buổi tối à?” Tôi bước lên xe, đóng cửa lại.
“Tôi theo dõi Chu Kiến Minh.” Hắn nổ máy, giọng không chút cảm xúc. “Hắn có mặt trong sảnh tiệc, đứng ở góc khuất gần cửa ra vào. Ngay sau khi cô rời sân khấu, hắn gọi điện cho ai đó.”
Tôi khẽ nhíu mày. “Chu Kiến Minh sao lại xuất hiện ở đó?”
“Vì hắn hiện là cố vấn an ninh riêng của Thẩm Chính Hoài.” Tưởng Bách Xuyên liếc tôi qua gương chiếu hậu. “Cô không biết à?”
Tôi im lặng. Kẻ từng bán đứng cả đội của tôi, kẻ đẩy tôi vào cái bẫy chết người ở biên giới Tây Bắc, giờ lại trở thành cánh tay phải của chính cha ruột tôi. Nếu là trùng hợp, thế giới này quá nhỏ. Nhưng tôi không tin vào trùng hợp.
“Cuộc gọi vừa rồi, anh nghe được gì không?”
“Không đủ rõ để xác định người nhận, nhưng đủ để nghe một câu.” Hắn dừng đèn đỏ, quay sang nhìn tôi lần đầu tiên từ lúc lên xe. “Đừng để cô ta sống sót nữa.”
Không khí trong xe lạnh đi vài độ. Tôi không sợ, chỉ thấy trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc, cảm giác của năm năm trước, đêm trước khi xe bọc thép rơi xuống vực.
“Vậy càng hay.” Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố lướt qua như những vệt sáng đứt đoạn. “Nếu họ đã ra tay một lần, tôi muốn xem lần này họ dám ra tay theo cách nào.”
Xe dừng trước một tòa nhà văn phòng cao tầng, tầng thượng vẫn còn sáng đèn dù đã gần nửa đêm. Đây là trụ sở của Dạ Khúc Capital, quỹ đầu tư mà không một ai trong giới tài phiệt thành phố biết người sáng lập thật sự là ai. Suốt năm năm, tôi dùng bí danh Tô Dạ để điều hành nó từ trong bóng tối, gom mua từng phần trăm cổ phần của Thẩm thị thông qua hàng chục công ty trung gian, cho đến khi Lam Nguyệt Holdings, công ty con lớn nhất của Dạ Khúc, âm thầm trở thành cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn mà cha tôi đang nắm giữ.
Tưởng Bách Xuyên dẫn tôi vào phòng họp riêng ở tầng ba mươi, nơi một chiếc bàn kính dài đã bày sẵn tập hồ sơ dày cộp.
“Đây là toàn bộ những gì tôi thu thập được trong năm năm qua.” Hắn đẩy tập hồ sơ về phía tôi. “Dòng tiền bất thường từ tài khoản công ty Thẩm thị chảy vào một công ty vỏ bọc tên Tân Phát Holdings, bắt đầu từ sáu năm trước, đúng bảy tháng trước khi cô nhận nhiệm vụ ở biên giới Tây Bắc.”
Tôi lật từng trang, tay khẽ siết lại. Những con số nhảy múa trước mắt tôi như một bản đồ tội ác được vẽ ra tỉ mỉ, từng đường link tài khoản, từng chữ ký giả mạo.
“Tân Phát Holdings đứng tên ai?”
“Trên giấy tờ, chủ sở hữu là một công ty ở nước ngoài, không thể truy ngược trực tiếp. Nhưng dòng tiền cuối cùng đều chảy về một cái tên.” Hắn dừng lại một nhịp. “Vương Đại Thành.”
Cái tên đó xa lạ với tôi. “Ai vậy?”
“Một chủ nợ giang hồ đội lốt doanh nhân đầu tư mạo hiểm. Tôi điều tra được, năm năm trước, cha cô từng vay của hắn một khoản tiền khổng lồ để đầu tư vào một dự án chứng khoán thất bại. Khoản nợ đó đến hạn đúng vào thời điểm cô chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ.”
Tôi ngồi lặng đi một lúc lâu. Từng mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau. Nếu cha tôi thiếu nợ Vương Đại Thành, và nếu ông ta phát hiện tôi, với tư cách đặc công của Hắc Diễm, đang điều tra một đường dây rửa tiền có liên quan đến chính công ty ông đang biển thủ, thì việc đẩy tôi vào một nhiệm vụ tử địa không còn là tai nạn nữa. Đó là một sự sắp đặt.
“Vậy có nghĩa là,” tôi nói chậm rãi, “ông ấy không chỉ đơn giản là bỏ mặc tôi chết. Ông ấy chủ động tạo ra cơ hội để tôi chết.”
Tưởng Bách Xuyên không trả lời ngay. Hắn nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. “Tôi không dám khẳng định điều đó cho đến khi có đủ bằng chứng trực tiếp. Nhưng những gì tôi thu thập được, đủ để mở một cuộc điều tra chính thức, nếu cô sẵn sàng đối mặt.”
“Tôi sẵn sàng từ năm năm trước rồi.” Tôi gấp tập hồ sơ lại, đứng dậy, bước tới cửa sổ nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. “Nhưng tôi cần làm đúng cách. Không phải bằng một cú đấm, mà bằng một bản án.”
“Vậy cô định bắt đầu từ đâu?”
“Từ danh phận.” Tôi quay lại nhìn hắn. “Trước khi tôi có thể kiện bất cứ ai, tôi cần được pháp luật công nhận là tôi vẫn còn sống. Ngày mai, tôi sẽ nộp đơn yêu cầu tòa án hủy bỏ giấy chứng tử của tôi.”
“Cha cô sẽ không để yên chuyện đó dễ dàng. Ông ta sẽ tìm cách trì hoãn, hoặc tệ hơn, giả mạo kết quả xét nghiệm để chứng minh cô không phải Thẩm Vãn Thanh thật.”
Tôi khẽ cười, nụ cười lạnh nhạt. “Vậy thì hãy để ông ấy thử.”
Tưởng Bách Xuyên nhìn tôi một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, mở laptop, bắt đầu soạn thảo đơn kiến nghị. Tôi ngồi xuống bên cạnh, ánh đèn màn hình chiếu lên gương mặt cả hai trong căn phòng vắng lặng giữa đêm khuya.
“Còn một điều nữa,” hắn nói, không ngẩng đầu lên. “Chu Kiến Minh không đơn giản chỉ theo dõi cô tối nay. Tôi nhận được tin, ba ngày trước, hắn đã thuê một nhóm người theo dõi văn phòng luật của tôi. Có lẽ họ đã biết tôi là người đứng sau việc điều tra.”
Tôi ngẩng lên nhìn hắn. “Vậy nghĩa là họ biết Dạ Khúc Capital có liên quan đến tôi?”
“Chưa chắc. Nhưng nếu họ lần ra được mối liên hệ giữa tôi và cô, họ sẽ lần ra được Tô Dạ.” Hắn ngừng gõ phím, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi. “Và nếu điều đó xảy ra trước khi chúng ta hoàn tất vụ kiện, toàn bộ kế hoạch năm năm của cô sẽ đổ sông đổ biển.”
Ngoài cửa sổ, một chiếc xe màu đen đậu bên kia đường đã đứng yên suốt nửa tiếng đồng hồ, đèn pha tắt, không một dấu hiệu di chuyển. Tôi nhìn xuống, ánh mắt dừng lại trên biển số xe mờ trong bóng tối.
“Bách Xuyên.” Tôi hạ giọng. “Nhìn xuống đường kia.”
Hắn bước tới bên tôi, nhìn theo hướng tay tôi chỉ. Gương mặt hắn tối sầm lại.
“Xe đó đã đậu ở đó từ trước khi chúng ta vào tòa nhà.”
Ngay lúc đó, đèn pha chiếc xe bất ngờ bật sáng, rồi tắt đi ngay sau đó, như một tín hiệu. Cửa xe phía sau hé mở, một bóng người bước xuống, đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt, ngẩng đầu nhìn thẳng lên cửa sổ tầng ba mươi, nơi tôi đang đứng.
Tôi nhận ra hắn ngay lập tức. Chu Kiến Minh.
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay lên, chậm rãi vẽ một đường ngang qua cổ mình, rồi quay người bước vào xe, biến mất trong bóng tối.
Tưởng Bách Xuyên lập tức rút điện thoại, gọi cho đội an ninh của tòa nhà. “Kiểm tra camera an ninh khu vực đường Lê Lợi, ghi lại toàn bộ biển số xe xuất hiện trong bán kính năm trăm mét quanh tòa nhà từ chín giờ tối. Gửi báo cáo cho tôi trong vòng một tiếng.”
Tôi vẫn đứng yên bên cửa sổ, ánh mắt dán chặt vào con đường vắng bên dưới, nơi chiếc xe đen vừa biến mất. “Anh nghĩ hắn đến đây để làm gì? Chỉ để dọa tôi thôi sao?”
“Không đơn giản vậy đâu.” Hắn bước tới đứng cạnh tôi, giọng trầm xuống. “Chu Kiến Minh là loại người không bao giờ hành động thừa thãi. Nếu hắn cố tình để cô thấy mặt, có nghĩa là hắn muốn cô biết, hắn đang theo dõi từng bước đi của cô. Đó là một lời cảnh cáo, không phải một sự đe dọa suông.”
Tôi quay lưng khỏi cửa sổ, ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau. “Năm năm trước, tôi từng tin tưởng hắn tuyệt đối. Hắn là người dạy tôi cách sinh tồn trong rừng sâu, cách đọc vị kẻ địch chỉ qua ánh mắt. Tôi chưa bao giờ nghĩ chính hắn lại là người kéo chốt an toàn, đẩy tôi vào chỗ chết.”
“Cô có biết vì sao hắn phản bội không?”
“Tiền.” Tôi đáp không chút do dự. “Trong ngành của chúng tôi, phản bội vì lý tưởng thì hiếm, phản bội vì tiền thì luôn có. Nhưng tôi chưa từng nghĩ ai đó lại trả giá cao đến mức khiến hắn sẵn sàng bán đứng cả đội mình từng chỉ huy.”
Tưởng Bách Xuyên im lặng một lúc, rồi mở một tệp tài liệu khác trên laptop. “Có một điều tôi chưa nói với cô. Sáu tháng sau khi cô được cho là đã hy sinh, Chu Kiến Minh đột ngột giải ngũ, không lý do rõ ràng. Ba tháng sau đó, hắn xuất hiện với tư cách cố vấn an ninh cho một công ty bất động sản nhỏ, công ty đó về sau sáp nhập vào hệ thống của Tân Phát Holdings.”
Tôi ngẩng phắt lên nhìn hắn. “Vậy có nghĩa là con đường của hắn và con đường tiền bạc của cha tôi giao nhau ngay từ đầu.”
“Đúng vậy. Và điều đó càng củng cố giả thuyết rằng, việc cô bị phản bội và việc công ty Thẩm thị bị rút ruột không phải hai sự việc tách biệt. Chúng là một chuỗi mắt xích duy nhất.”
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi ngồi trong phòng làm việc riêng tại căn hộ bí mật mà chỉ Tưởng Bách Xuyên biết địa chỉ, nhìn lại từng bức ảnh cũ được lưu trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, những bức ảnh chụp cùng đồng đội trước ngày lên đường làm nhiệm vụ. Trong ảnh, Chu Kiến Minh đứng cạnh tôi, cười rạng rỡ, tay vỗ vai tôi như một người anh cả thực sự.
Tôi gấp bức ảnh lại, cất vào ngăn kéo. Quá khứ đã qua, chỉ có sự thật phía trước mới đáng để tôi theo đuổi.
Sáng hôm sau, Thẩm Chính Hoài chủ động gọi điện, giọng nói qua điện thoại nghe nhã nhặn đến khó tin.
“Vãn Thanh, nếu con thật sự là con gái ba, ba không có lý do gì để chối bỏ con. Ba đã sắp xếp một cuộc xét nghiệm ADN tại Trung tâm giám định pháp y thành phố, ba giờ chiều nay. Nếu kết quả đúng là con, ba sẽ công khai thừa nhận trước truyền thông.”
Tôi cầm điện thoại, đứng bên cửa sổ văn phòng Dạ Khúc Capital, ánh mắt nhìn ra dòng xe cộ tấp nập bên dưới.
“Được. Ba giờ chiều, tôi sẽ có mặt.”
Tôi cúp máy, quay sang nhìn Tưởng Bách Xuyên đang đứng dựa vào bàn, hai tay khoanh trước ngực.
“Cô tin ông ta sẽ làm đúng quy trình?”
“Không.” Tôi lắc đầu. “Ông ấy sẽ tìm cách tráo mẫu, hoặc mua chuộc người giám định. Một người sẵn sàng đẩy con ruột vào chỗ chết sẽ không ngần ngại gian lận một kết quả xét nghiệm.”
“Vậy cô định làm gì?”
Tôi mở laptop, gọi cho một số máy đã lưu sẵn từ nhiều năm trước. “Gọi cho người tôi tin tưởng.”
Ba giờ chiều, tại Trung tâm giám định pháp y thành phố, sảnh chờ đông nghịt phóng viên. Tin tức về sự xuất hiện của Vãn Thanh tại lễ đính hôn tối qua đã lan truyền khắp các mặt báo, kèm theo hàng loạt suy đoán, có người tin, có người cho rằng đây chỉ là một vụ lừa đảo thừa kế trắng trợn.
Thẩm Chính Hoài xuất hiện cùng luật sư riêng, gương mặt điềm tĩnh đến đáng ngờ. Lâm Tuyết Nhi và Nhược My đứng cạnh, ánh mắt không giấu nổi sự căng thẳng.
“Vãn Thanh, mời con vào phòng lấy mẫu.” Thẩm Chính Hoài chỉ tay về phía cửa phòng xét nghiệm, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa trước ống kính báo chí.
Tôi bước vào, nhưng không đi một mình. Tưởng Bách Xuyên theo sát phía sau, cùng với một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, đeo thẻ nhân viên của một trung tâm giám định độc lập khác.
“Đây là ai?” Người giám định viên của Trung tâm thành phố ngạc nhiên hỏi.
“Chuyên viên giám định độc lập, do tôi mời tới để làm chứng cho quy trình lấy mẫu.” Tôi đáp, giọng bình thản. “Tôi tin vào sự công bằng của quý trung tâm, nhưng tôi càng tin hơn vào việc có thêm một cặp mắt giám sát.”
Gương mặt Thẩm Chính Hoài đứng ngoài cửa kính thoáng biến sắc, chỉ trong một khắc rồi lại trở về bình thản.
Quy trình lấy mẫu diễn ra suôn sẻ, có cả camera an ninh ghi lại, có cả chữ ký xác nhận của cả hai bên giám định viên. Mẫu tóc và mẫu máu của tôi được chia làm hai, một phần gửi đến Trung tâm thành phố, một phần được niêm phong mang đi bởi chuyên viên độc lập tôi mời.
“Ba ngày sau sẽ có kết quả.” Người giám định viên trung tâm thành phố thông báo.
Bước ra khỏi phòng xét nghiệm, tôi chạm mặt Nhược My đang đứng đợi ngoài hành lang, tay khoanh trước ngực, ánh mắt đầy khiêu khích.
“Chị nghĩ trò làm màu này sẽ giúp được gì? Cho dù kết quả có đúng là chị thật, luật pháp cũng không thể lật ngược mọi giao dịch tài sản đã hoàn tất suốt ba năm qua.”
“Muội chắc chắn về điều đó?” Tôi nhìn cô ta, giọng nhẹ nhàng nhưng từng chữ như có trọng lượng. “Luật thừa kế quy định rõ, nếu một người bị tuyên bố đã chết oan sai và còn sống trở về, mọi giao dịch tài sản dựa trên tuyên bố tử vong đó đều có thể bị xem xét lại, nếu chứng minh được có yếu tố gian dối hoặc cố ý trong việc tuyên bố tử vong.”
Nhược My tái mặt trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Chị nói như thể chị đã học luật vậy.”
“Ta học nhiều thứ trong năm năm qua, Nhược My. Học cách sống sót. Học cách chờ đợi. Và học cả cách lấy lại những gì thuộc về mình.” Tôi bước ngang qua cô ta, không dừng lại thêm.
Tối hôm đó, tại văn phòng Dạ Khúc Capital, Tưởng Bách Xuyên mang đến một tin tức bất ngờ.
“Tôi vừa nhận được báo cáo từ người của tôi cài trong Trung tâm giám định thành phố. Có người đã liên hệ với một kỹ thuật viên phòng xét nghiệm, đề nghị một khoản tiền lớn để tráo đổi kết quả.”
Tôi nhíu mày. “Ai liên hệ?”
“Chưa xác định được danh tính trực tiếp, nhưng số điện thoại dùng để liên lạc trùng khớp với một trong các số máy mà Chu Kiến Minh từng sử dụng.”
Tôi bật cười, nụ cười lạnh lẽo không chút vui vẻ. “Vậy là tôi đoán đúng.”
“Người kỹ thuật viên đó đã từ chối, và báo cáo lại với cấp trên. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là, họ sẽ tìm cách khác.” Tưởng Bách Xuyên ngồi xuống đối diện tôi, giọng trầm xuống. “Có thể là giả mạo hồ sơ ngay từ khâu lưu trữ, hoặc tệ hơn, gây áp lực buộc trung tâm hủy kết quả với lý do quy trình không hợp lệ.”
“Vậy chúng ta cần đảm bảo mẫu độc lập của tôi không thể bị can thiệp.”
“Đã lo rồi. Mẫu đó hiện đang ở một phòng xét nghiệm tại nước ngoài, ngoài tầm với của bất kỳ ai trong nước.” Hắn ngừng lại, nhìn tôi một lúc lâu. “Cô luôn đi trước một bước như vậy sao?”
“Không phải lúc nào cũng vậy.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt tôi. “Năm năm trước, tôi đã không đi trước một bước nào cả. Đó là lý do vì sao tôi suýt chết.”
Tưởng Bách Xuyên rót cho tôi một tách trà nóng, đặt xuống trước mặt tôi mà không nói gì thêm. Tôi nhìn làn khói mỏng bốc lên từ tách trà, lòng chợt dịu lại đôi chút giữa những ngày căng thẳng liên tiếp.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói khẽ. “Vì đã tin tôi ngay từ lần đầu tiên, khi tôi còn chưa có gì trong tay ngoài một cái tên giả và một cơ thể đầy thương tích.”
“Tôi không tin ai một cách vô cớ.” Hắn ngồi xuống đối diện, ánh mắt trở nên xa xăm. “Đêm đó, khi đội cứu hộ của tôi tìm thấy cô dưới khe núi, cô đã ngất đi, nhưng tay vẫn siết chặt một mảnh kim loại có khắc phù hiệu Hắc Diễm. Cô không buông nó ra dù đã mê man. Một người sẵn sàng giữ chặt danh dự đơn vị mình đến hơi thở cuối cùng, tôi tin người đó xứng đáng được sống, và xứng đáng được giúp đỡ.”
Tôi im lặng, không ngờ hắn còn nhớ rõ chi tiết ấy đến vậy. Có lẽ trong suốt năm năm qua, tôi chưa từng thật sự cảm ơn hắn đúng mức vì tất cả những gì hắn đã âm thầm làm cho tôi, không chỉ là cứu mạng, mà còn là dựng lại cả một cuộc đời mới từ đống tro tàn.
“Nghỉ ngơi một chút đi.” Hắn đứng dậy, thu dọn tài liệu trên bàn. “Ba ngày tới sẽ còn nhiều sóng gió hơn nữa. Cô cần giữ sức.”
Ba ngày sau, kết quả từ Trung tâm giám định thành phố được công bố, không phải theo cách Thẩm Chính Hoài mong đợi. Trước khi ông ta kịp tổ chức một cuộc họp báo riêng để công bố theo ý mình, kết quả từ cả hai phòng xét nghiệm, chính thức và độc lập, đã được luật sư của tôi trình lên tòa án cùng lúc, kèm theo đơn yêu cầu công nhận thân phận pháp lý khẩn cấp.
Điện thoại tôi reo lên giữa đêm. Là Tưởng Bách Xuyên.
“Cô cần xem tin tức ngay bây giờ.” Giọng hắn có gì đó lạ thường, không phải lo lắng, mà là một sự cảnh giác sâu sắc. “Có người vừa tung ra một đoạn video, cắt ghép, cho thấy cô đang thương lượng với một tổ chức nước ngoài, ngay trước ngày cô nhận nhiệm vụ năm năm trước.”
Tôi ngồi bật dậy. “Thương lượng chuyện gì?”
“Bán thông tin tình báo.” Hắn dừng lại một nhịp, để câu nói thấm vào tôi. “Vãn Thanh, họ đang dựng chuyện cô chính là kẻ phản bội.”
Tôi nắm chặt điện thoại, cảm giác căm phẫn dâng lên tận cổ họng. Suốt năm năm, tôi đã chịu đựng biết bao đau đớn thể xác lẫn tinh thần để chứng minh mình vô tội, để tìm ra sự thật. Giờ đây, chỉ trong một đêm, có kẻ đang cố biến tôi từ nạn nhân thành thủ phạm.
Tôi khoác vội áo choàng, lái xe thẳng tới văn phòng Dạ Khúc Capital dù đã gần nửa đêm. Trên đường đi, điện thoại tôi liên tục rung lên vì hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi từ số lạ, có người mắng chửi, có người dọa nạt, thậm chí có cả những lời đe dọa tính mạng.
Khi tôi đến nơi, Tưởng Bách Xuyên đã ngồi sẵn trong phòng họp, ba màn hình lớn chiếu cùng lúc đoạn video, các bài đăng mạng xã hội đang lan truyền, và một bản đồ theo dõi nguồn gốc của đoạn clip.
“Nguồn gốc video xuất phát từ một tài khoản ẩn danh, được tạo chỉ ba tiếng trước khi đăng tải.” Hắn chỉ vào màn hình. “Tài khoản đó không có lịch sử hoạt động nào trước đó, chứng tỏ nó được lập ra chỉ để phục vụ mục đích này.”
“Ai đủ khả năng dựng một đoạn deepfake tinh vi như vậy trong thời gian ngắn?” Tôi hỏi, ngồi xuống bên cạnh, mắt không rời màn hình.
“Không nhiều người. Đây là công nghệ đòi hỏi dữ liệu hình ảnh gốc chất lượng cao, và phải có ai đó nắm rất rõ dáng đi, cử chỉ của cô để dựng mô hình chuyển động chính xác đến vậy.” Hắn dừng lại, nhìn tôi. “Người đó phải từng ở rất gần cô.”
Tôi im lặng, trong đầu lướt qua danh sách những người từng đủ gần để quan sát tôi kỹ đến mức đó. Chu Kiến Minh là một cái tên, nhưng còn có thể là ai khác nữa trong chính gia tộc Thẩm.
“Chúng ta không có thời gian để suy đoán.” Tôi đứng dậy, giọng dứt khoát. “Phải hành động trước khi trời sáng, trước khi các trang báo lớn kịp chạy tít trên trang nhất.”
