Chương 3
Đoạn video vẫn phát lặp lại trên màn hình lớn nhất, hình ảnh mờ nhòe, góc quay lén, cho thấy một người phụ nữ tóc ngắn giống tôi đang ngồi đối diện với một người đàn ông nước ngoài trong quán cà phê, trao đổi một chiếc phong bì. Lượt xem đã vượt qua ba trăm nghìn chỉ trong vòng chưa đầy hai tiếng.
“Đây là giả.” Tôi nói chắc nịch, mắt không rời màn hình.
“Tôi biết.” Tưởng Bách Xuyên đứng sau lưng tôi, giọng bình tĩnh. “Nhưng công chúng không biết. Và vào lúc này, sự nghi ngờ đủ để hủy hoại toàn bộ uy tín của cô trước khi vụ kiện thân phận được tòa xử lý.”
Tôi nhìn kỹ đoạn video một lần nữa, dựng lại từng khung hình chậm rãi trên màn hình. Góc mặt nghiêng, dáng đi, cách cầm ly cà phê, tất cả đều được sao chép tỉ mỉ, gần như hoàn hảo. Nhưng có một chi tiết khiến tôi khựng lại.
“Người phụ nữ trong video thuận tay trái.”
Tưởng Bách Xuyên nhíu mày. “Cô thuận tay phải.”
“Chính xác.” Tôi quay sang nhìn hắn, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén. “Đây là kỹ xảo deepfake, hoặc diễn viên đóng thế được dựng hình chồng lên. Chỉ cần một chuyên gia phân tích hình ảnh pháp y, họ có thể chứng minh video này là giả trong vòng một ngày.”
“Vậy chúng ta cần một chuyên gia, và cần công bố điều đó trước khi dư luận kịp định hình quan điểm sai lệch.” Hắn đã cầm điện thoại lên, bắt đầu gọi.
Tôi ngăn hắn lại. “Không. Nếu chúng ta chỉ phản bác video, họ sẽ tung ra một chứng cứ giả khác. Đây là trò chơi họ chọn, không phải tôi. Nhưng tôi có thể chọn cách kết thúc nó.”
“Cô định làm gì?”
Tôi nhìn đồng hồ. Mười một giờ đêm. “Triệu tập họp báo. Ngay bây giờ.”
Hai giờ sau, tại sảnh chính của tòa nhà Dạ Khúc Capital, dưới danh nghĩa một quỹ đầu tư ẩn danh mời truyền thông đến “công bố thông tin quan trọng liên quan đến vụ việc Thẩm gia”, hàng chục phóng viên đã có mặt, ngơ ngác không hiểu vì sao một quỹ đầu tư xa lạ lại triệu tập họp báo về chuyện của một gia tộc khác.
Tôi bước ra sân khấu nhỏ được dựng tạm, không trang điểm cầu kỳ, chỉ mặc một bộ vest đen giản dị. Ống kính máy quay lập tức đổ dồn về phía tôi.
“Xin chào.” Tôi cầm micro, giọng vang rõ khắp sảnh. “Tôi là Thẩm Vãn Thanh. Và tôi cũng là người sáng lập Dạ Khúc Capital, dưới bí danh Tô Dạ, trong suốt năm năm qua.”
Cả sảnh họp báo rúng động. Tiếng bàn tán nổi lên như sóng biển.
“Tối qua, một đoạn video được lan truyền, cáo buộc tôi bán đứng thông tin tình báo quốc gia năm năm trước. Tôi muốn nói rõ, đây là một đoạn video giả mạo, được dựng bằng kỹ thuật deepfake. Tôi đã mời chuyên gia phân tích pháp y độc lập từ ba tổ chức khác nhau để giám định, kết quả sẽ được công bố công khai trong bốn mươi tám giờ tới.”
Tôi ngừng lại, ánh mắt quét qua đám đông phóng viên, cố tình dừng lại một chút ở góc phòng nơi tôi biết có người của Thẩm gia đang cài cắm để theo dõi.
“Nhưng điều tôi muốn nói hôm nay không chỉ là để phủ nhận một lời vu khống. Tôi muốn công bố rằng, Dạ Khúc Capital, thông qua công ty con Lam Nguyệt Holdings, hiện đang nắm giữ hai mươi ba phần trăm cổ phần của Tập đoàn Thẩm thị, trở thành cổ đông lớn thứ hai sau chính chủ tịch đương nhiệm.”
Một phóng viên giơ tay. “Vậy có nghĩa là, bà đã âm thầm mua lại cổ phần công ty của chính gia đình mình trong suốt năm năm qua, dưới danh tính giả?”
“Đúng vậy.” Tôi gật đầu. “Bởi vì tôi tin rằng, một ngày nào đó, tôi sẽ cần chứng minh mình xứng đáng đứng ở vị trí đó, không phải bằng danh phận thừa kế, mà bằng năng lực thật sự.”
Một phóng viên khác giơ tay hỏi tiếp. “Vậy còn đoạn video cáo buộc bà bán đứng thông tin tình báo? Bà nói đó là giả mạo, nhưng nhiều người trên mạng xã hội vẫn đang tin vào nó.”
“Tôi hiểu sự hoài nghi của công chúng.” Tôi đáp, giọng điềm tĩnh. “Nhưng tôi xin nhắc lại, tôi từng là đặc công của lực lượng Hắc Diễm, phục vụ đất nước bằng cả mạng sống của mình. Danh dự đó, tôi sẽ không để bất kỳ đoạn video cắt ghép nào tước đoạt. Ba ngày tới, kết quả giám định pháp y sẽ chứng minh mọi thứ.”
Một phóng viên khác đứng lên, giọng sắc bén. “Có tin đồn cho rằng cái chết của bà năm năm trước có liên quan đến một âm mưu nội bộ trong chính gia tộc Thẩm. Bà có thể xác nhận điều này không?”
Tôi im lặng một lúc, nhìn thẳng vào ống kính. “Tôi chưa thể xác nhận bất cứ điều gì vào lúc này, vì tôi tôn trọng quy trình pháp lý và không muốn đưa ra cáo buộc vô căn cứ. Nhưng tôi có thể hứa với các bạn một điều.” Tôi ngừng lại, giọng trở nên lạnh lẽo. “Sự thật, dù bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được đưa ra ánh sáng. Và tôi sẽ là người đưa nó ra.”
Một nhà báo kỳ cựu ngồi hàng ghế đầu chậm rãi đứng dậy, gấp cuốn sổ tay lại. “Bà Thẩm Vãn Thanh, tôi đã theo dõi giới tài phiệt thành phố này hai mươi năm. Chưa từng có ai dám công khai thân phận ẩn danh của mình theo cách này. Bà không sợ việc lộ diện sẽ khiến các đối thủ cạnh tranh nhắm vào Dạ Khúc Capital sao?”
“Tôi sợ.” Tôi thành thật đáp, khiến cả sảnh im lặng trong giây lát. “Nhưng tôi sợ việc im lặng chịu đựng bất công còn hơn. Tôi đã im lặng đủ lâu rồi.”
Buổi họp báo kết thúc trong tiếng nhấp máy ảnh liên hồi. Ngay khi bước xuống sân khấu, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn từ số máy lạ.
“Con làm tốt lắm, Vãn Thanh. Nhưng con quên mất một điều, người tạo ra trò chơi này, luôn biết cách thay đổi luật chơi khi cần thiết.”
Tôi đứng sững lại giữa hành lang, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn. Không cần xác minh, tôi cũng biết ai vừa gửi nó.
Tưởng Bách Xuyên bước tới bên cạnh, nhìn thấy biểu cảm của tôi liền hỏi. “Chuyện gì vậy?”
Tôi đưa điện thoại cho hắn xem, không nói gì. Hắn đọc xong, gương mặt tối sầm lại.
“Ông ta biết chúng ta sẽ công bố cổ phần Lam Nguyệt Holdings trước khi cô nói ra.”
“Có nghĩa là,” tôi từ từ nói, cảm giác lạnh sống lưng dâng lên, “trong nội bộ chúng ta, có người đang rò rỉ thông tin ra ngoài.”
Chúng tôi đứng lặng trong hành lang một lúc lâu, tiếng bước chân của các phóng viên đang rời đi vọng lại từ xa. Tôi nhìn quanh, cố nhớ lại chính xác ai đã biết trước nội dung buổi họp báo tối nay. Danh sách đó không dài, nhưng mỗi cái tên trong đó đều khiến tôi phải cân nhắc.
“Có lẽ tôi đã quá tự tin.” Tôi tự trách mình, giọng trầm xuống. “Tôi nghĩ rằng sau năm năm xây dựng cẩn trọng, tôi đã tạo ra một hệ thống không thể bị xâm nhập. Nhưng con người luôn là mắt xích yếu nhất trong bất kỳ hệ thống nào, dù nó kín kẽ đến đâu.”
“Đừng tự trách mình.” Tưởng Bách Xuyên đặt tay lên vai tôi, cử chỉ hiếm hoi và ấm áp giữa đêm lạnh. “Kẻ phản bội luôn tồn tại, vấn đề chỉ là chúng ta phát hiện ra sớm hay muộn. Ít nhất, lần này chúng ta đã phát hiện ra trước khi thiệt hại trở nên không thể cứu vãn.”
“Chỉ có bốn người biết trước toàn bộ nội dung tôi sẽ công bố tối nay.” Tôi nói, giọng chậm rãi. “Anh, tôi, trợ lý Lâm Chí Kiệt, và trưởng phòng truyền thông của Dạ Khúc, người soạn thảo thông cáo báo chí.”
“Tôi sẽ cho kiểm tra lịch sử cuộc gọi và tin nhắn của cả hai người đó trong bốn mươi tám giờ qua.” Tưởng Bách Xuyên rút điện thoại ra. “Nếu có rò rỉ, chúng ta cần biết trước khi họ kịp gây thêm thiệt hại.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi nặng trĩu. Suốt năm năm xây dựng lại từ đầu, tôi luôn tin rằng mình đã kiểm soát được vòng tròn người tin tưởng quanh mình một cách chặt chẽ. Giờ đây, phát hiện có một kẽ hở ngay trong chính đội ngũ do mình gây dựng khiến tôi cảm thấy như bị phản bội lần nữa, dù chưa biết kẻ phản bội là ai.
Ngay lúc đó, một trợ lý hớt hải chạy tới, gương mặt trắng bệch. “Chị Vãn Thanh, có chuyện rồi. Vú Tô, bà ấy vừa bị người của Thẩm gia bắt đi ngay trước cổng nhà riêng.”
Tim tôi như ngừng đập trong một khắc. Chỉ vài giờ trước, tôi còn đứng trên sân khấu tuyên bố sẽ đưa sự thật ra ánh sáng, và giờ đây, cái giá đầu tiên của lời tuyên bố ấy đã ập đến, nhắm thẳng vào người phụ nữ già yếu duy nhất từng thương yêu tôi vô điều kiện suốt tuổi thơ.
Tôi lao ra khỏi tòa nhà, không kịp đợi thang máy, chạy bộ xuống bốn tầng cầu thang bộ. Tưởng Bách Xuyên theo sát phía sau, vừa chạy vừa gọi điện cho đội an ninh riêng của Dạ Khúc Capital.
“Địa chỉ nhà vú Tô ở đâu?” Hắn hỏi, giọng gấp gáp.
“Đường Lạc Hồng, khu chung cư cũ gần công viên trung tâm.” Tôi đáp, lên xe, giọng run lên vì lo lắng lẫn giận dữ. “Tôi đã sắp xếp để bà ở đó, nghĩ rằng nơi đó đủ kín đáo.”
“Ai biết địa chỉ này ngoài cô?”
Tôi khựng lại. Câu hỏi đó như một mũi kim đâm thẳng vào chỗ đau nhất. Ngoài tôi, chỉ có ba người biết địa chỉ thật của vú Tô, Tưởng Bách Xuyên, trợ lý riêng của tôi tên Lâm Chí Kiệt, và người quản lý an ninh phụ trách hộ tống bà mỗi ngày.
“Không thể là anh,” tôi nói, nhìn hắn. “Nếu anh muốn hại tôi, anh đã có hàng trăm cơ hội trong năm năm qua.”
“Cảm ơn vì sự tin tưởng.” Hắn nhấn ga, giọng nghiêm túc. “Nhưng điều đó cũng có nghĩa là kẻ nội gián nằm trong số hai người còn lại.”
Xe dừng trước khu chung cư cũ, cửa căn hộ vú Tô mở toang, đồ đạc trong nhà bị lật tung, nhưng không có dấu hiệu giằng co dữ dội. Trên bàn, một mảnh giấy được để lại, viết vội bằng nét chữ nguệch ngoạc.
“Muốn gặp lại bà già này, tự mình đến biệt thự Thẩm gia. Đừng báo cảnh sát, nếu không, đừng trách ta không nói trước.”
Tôi nắm chặt mảnh giấy trong tay, cảm giác giận dữ dâng lên đến tận cổ họng. Nhưng tôi hít một hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh lại. Nóng vội lúc này chỉ khiến tôi rơi vào bẫy của họ.
“Đây không phải phong cách của cha tôi.” Tôi nói, nhìn Tưởng Bách Xuyên. “Ông ấy luôn hành động trong khuôn khổ pháp lý, dù là gian dối. Bắt cóc trắng trợn thế này không giống ông ấy.”
“Vậy là Chu Kiến Minh hành động một mình, không thông qua ông ta?”
“Có thể.” Tôi gấp mảnh giấy lại, cất vào túi áo. “Hoặc có thể, đây chính là cách để đẩy tôi vào thế phải phạm sai lầm, hành động ngoài vòng pháp luật, để họ có cớ bôi nhọ tôi lần nữa.”
Tôi nhìn quanh căn hộ bị lục soát, cố tìm thêm manh mối. Trên sàn nhà, gần chân bàn, một chiếc khuy áo vest nhỏ màu bạc lăn lóc, kiểu dáng đắt tiền, không phải thứ vú Tô có thể sở hữu. Tôi nhặt lên, cẩn thận bọc trong khăn giấy.
“Đây có thể là manh mối.” Tôi đưa cho Tưởng Bách Xuyên xem. “Kiểu khuy áo này chỉ có ở những bộ vest may đo riêng, thường của các thương hiệu cao cấp. Không nhiều người ở thành phố này đủ khả năng đặt may loại vest như vậy.”
“Tôi sẽ cho người kiểm tra ngay.” Hắn cẩn thận cất chiếc khuy áo vào một túi chứng cứ nhỏ luôn mang theo trong xe. “Nếu may mắn, chúng ta có thể lần ra được ai đã trực tiếp có mặt ở đây.”
Tôi gọi điện ngay cho một số máy khác, giọng bình tĩnh lạ thường. “Cảnh sát khu vực, đội điều tra kinh tế trọng án. Tôi cần báo cáo một vụ bắt cóc, có liên quan trực tiếp đến vụ việc Thẩm gia đang được điều tra.”
Tưởng Bách Xuyên nhìn tôi ngạc nhiên. “Cô báo cảnh sát? Họ đã dặn không được báo mà.”
“Chính vì họ dặn vậy, tôi càng phải làm ngược lại.” Tôi cúp máy, ánh mắt kiên định. “Nếu tôi lặng lẽ đến biệt thự Thẩm gia một mình để cứu vú Tô, tôi sẽ rơi vào đúng kịch bản họ dựng sẵn, một cuộc đối đầu riêng tư không nhân chứng, nơi họ có thể làm bất cứ điều gì và đổ lỗi ngược lại cho tôi. Nhưng nếu có cảnh sát, có nhân chứng, có hồ sơ chính thức, họ sẽ phải cẩn trọng hơn.”
Hai mươi phút sau, một đoàn xe gồm cảnh sát khu vực và đội an ninh riêng của Dạ Khúc Capital tiến thẳng tới biệt thự Thẩm gia. Tôi ngồi trong xe dẫn đầu, tay siết chặt, tim đập dồn dập nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy.
Cổng biệt thự Thẩm gia mở sẵn, như thể họ đã biết trước tôi sẽ đến với đoàn người này. Thẩm Chính Hoài đứng ở sảnh trước, gương mặt sững sờ khi thấy xe cảnh sát.
“Chuyện này là sao?” Ông ta bước tới, giọng gằn lên. “Vãn Thanh, con định làm gì đây?”
“Ba nên hỏi vú Tô đang ở đâu thì đúng hơn.” Tôi bước xuống xe, đối mặt trực tiếp với ông. “Bà bị bắt cóc ngay trước nhà, và mảnh giấy để lại yêu cầu tôi phải đến biệt thự này.”
Gương mặt Thẩm Chính Hoài biến sắc thật sự, không phải diễn kịch. “Ba không biết gì về chuyện này cả.”
Ngay lúc đó, từ phía sau vườn, một tiếng la hét vang lên. Cảnh sát lập tức lao tới. Trong nhà kho cũ phía sau biệt thự, vú Tô bị trói tay chân, miệng bị bịt kín, nhưng vẫn còn sống, chỉ hoảng loạn tột độ.
Chu Kiến Minh đứng cạnh đó, tay cầm điện thoại, gương mặt bình thản đến lạnh người khi thấy cảnh sát ập vào.
“Ồ, đến sớm hơn tôi tưởng.” Hắn nhếch mép cười, không hề tỏ ra sợ hãi.
“Chu Kiến Minh, anh bị bắt vì tội bắt cóc và giam giữ người trái phép.” Viên cảnh sát trưởng bước tới, còng tay hắn lại.
Trước khi bị dẫn đi, Chu Kiến Minh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh. “Cô nghĩ bắt được ta là xong sao? Ta chỉ là một con tốt. Người thật sự đứng sau tất cả chuyện này, cô còn lâu mới chạm tới được.”
Tôi nhìn hắn bị dẫn đi, lòng không hề nhẹ nhõm chút nào. Câu nói cuối cùng của hắn như một lời cảnh báo lạnh người.
Tưởng Bách Xuyên bước tới bên tôi, quan sát biểu cảm hoảng loạn thật sự của Thẩm Chính Hoài đang đứng gần đó. “Cô tin lời ông ta nói là không biết gì không?”
Tôi nhìn cha mình một lúc lâu. Lần đầu tiên kể từ khi trở về, tôi thấy trong mắt ông không chỉ có sự phòng bị, mà còn có cả một nỗi sợ hãi thật sự, như thể chính ông cũng đang bị ai đó điều khiển từ phía sau.
“Tôi không chắc.” Tôi khẽ đáp. “Nhưng tôi bắt đầu nghĩ rằng, có lẽ ông ấy không phải là người duy nhất tôi cần đối mặt.”
Lâm Tuyết Nhi đứng nép sau chồng, gương mặt trắng bệch, còn Nhược My thì đứng chết trân ở bậc thềm, không nói được lời nào. Cảnh sát tiếp tục lấy lời khai tại chỗ, ghi chép cẩn thận từng chi tiết. Tôi đứng nhìn cảnh tượng ấy, cảm giác vừa hả hê vừa trống rỗng xen lẫn nhau. Bắt được một con tốt không có nghĩa là ván cờ đã kết thúc.
Tôi tới bên vú Tô khi bà được đưa ra khỏi nhà kho, hai tay run rẩy nắm chặt lấy tay tôi. “Tiểu thư, tiểu thư đừng mạo hiểm vì bà nữa. Bà già rồi, sống chết cũng không sao, nhưng tiểu thư còn cả một chặng đường phía trước.”
“Vú đừng nói vậy.” Tôi siết chặt tay bà, giọng nghẹn lại hiếm hoi. “Con đã mất mát quá nhiều người rồi. Con sẽ không để mất thêm một ai nữa.”
Xe cứu thương đưa vú Tô đi trong tiếng còi hụ vang khắp con phố yên tĩnh. Tôi đứng nhìn theo cho tới khi ánh đèn đỏ khuất hẳn sau góc đường, rồi mới quay lại đối diện với Thẩm Chính Hoài, người vẫn đứng bất động ngay trước cổng biệt thự.
“Ba nên nhớ kỹ điều này.” Tôi nhìn thẳng vào ông, giọng lạnh như băng. “Dù ai đứng sau chuyện hôm nay, ba là chủ nhân của căn biệt thự này, là người đứng đầu Thẩm gia. Trách nhiệm cuối cùng, không thể chối bỏ.”
Ông không đáp, chỉ quay người bước vào trong, dáng lưng còng xuống trông già nua hơn hẳn so với vẻ uy nghi mọi khi.
Vú Tô được đưa đi cấp cứu an toàn, chỉ bị hoảng loạn nhẹ và vài vết xây xước. Nhưng ngay tối hôm đó, khi tôi trở về văn phòng Dạ Khúc Capital, một cuộc gọi từ số máy lạ vang lên trên điện thoại bàn, số máy chỉ nội bộ công ty mới có thể biết được.
Tôi nhấc máy, chưa kịp nói gì, một giọng nói quen thuộc vang lên đầu dây bên kia, khiến toàn thân tôi lạnh toát.
“Ảnh Xà, lâu lắm rồi không nghe giọng em.”
Đó là giọng nói của đội trưởng cũ, người đã trực tiếp ra lệnh bỏ rơi tôi giữa vực sâu năm năm trước, người mà tất cả hồ sơ chính thức đều ghi nhận đã tử trận cùng ngày với tôi.
Tôi đứng chết lặng, các ngón tay siết chặt ống nghe đến trắng bệch. Trong đầu tôi, hình ảnh người đàn ông từng là chỉ huy trực tiếp, từng dạy tôi cách bắn tỉa trong đêm tối, từng cùng tôi vượt qua hàng chục nhiệm vụ sinh tử, hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
“Đội trưởng Hàn?” Giọng tôi khàn đặc. “Ông vẫn còn sống?”
“Sống hay chết, quan trọng gì đâu.” Giọng nói bên kia đầu dây trầm xuống, mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn người. “Quan trọng là, em đã quay về, và em đang khuấy động những thứ lẽ ra nên được chôn vùi mãi mãi. Ta gọi cho em, chỉ để nhắc nhở một điều duy nhất. Có những bí mật, một khi bị lật lại, sẽ không có ai sống sót để kể chuyện, kể cả em.”
Đường dây điện thoại đột ngột im bặt. Tôi đứng lặng người giữa văn phòng vắng, ánh đèn màn hình laptop vẫn sáng lên phía sau, chiếu một vệt sáng dài lên gương mặt tôi, nơi biểu cảm bình thản thường ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một sự cảnh giác tột độ.
