Chương 1

  1. Home
  2. Ảnh Xà Trở Về
  3. Chương 1
Next

Cánh cửa đại sảnh khách sạn Ánh Kim bật mở đúng lúc MC xướng tên: “Xin mời tiểu thư Thẩm Nhược My và thiếu gia Đường Dịch Phong trao nhẫn đính hôn!”

Một bóng người mặc áo choàng đen bước vào giữa ánh đèn chói lòa. Tóc ngắn, gương mặt lạnh, bước chân không chút do dự. Bảo vệ lập tức lao tới chặn lại.

“Xin lỗi, đây là tiệc riêng, mời cô ra ngoài.”

“Ta có thiệp mời.” Cô ngẩng đầu, giọng bình thản như nước. “Thẩm gia.”

Câu nói vừa dứt, cả sảnh khách sạn như đóng băng.

Trên sân khấu, người phụ nữ trung niên sang trọng đang cầm micro chợt sững lại, tay run lên. Bà là Lâm Tuyết Nhi, mẹ kế của Vãn Thanh, hiện là phu nhân của Thẩm gia. Bà nhìn chằm chằm vào bóng người vừa bước vào, mặt trắng bệch.

“Không thể nào,” bà lẩm bẩm. “Con bé đó đã chết năm năm trước rồi.”

Thẩm Vãn Thanh khẽ nhếch môi. Năm năm trước, cô từng là con gái cả của Thẩm gia, đồng thời là đặc công số một của đội Hắc Diễm, biệt danh “Ảnh Xà” trong giới tình báo. Một nhiệm vụ ở biên giới Tây Bắc, cô bị chính người cha ruột của mình, chủ tịch tập đoàn Thẩm thị Thẩm Chính Hoài, đẩy vào một chuyến đi không đường lui. Đội trưởng phản bội bán đứng cô cho phe địch. Xe bọc thép rơi xuống vực trong đêm mưa tầm tã, không một tín hiệu cứu hộ nào được gửi đi. Ba ngày sau, cả nhà Thẩm tổ chức lễ tang, tuyên bố cô đã hy sinh vì “tai nạn công tác”.

Không ai biết, cô đã sống sót. Bò ra khỏi đống sắt vụn với ba xương sườn gãy, một bên phổi thủng, cô tự cắn răng lết mình qua ba mươi cây số rừng núi để tìm đường sống. Suốt nửa năm sau đó cô nằm trong một bệnh viện dã chiến vô danh ở biên giới, không thân nhân, không giấy tờ, chỉ có một băng gạc quấn kín mặt và một cơn ác mộng lặp đi lặp lại mỗi đêm, cảnh cha mình đứng ký tên vào bản báo cáo nhiệm vụ, ánh mắt không hề do dự. Cô từng tự hỏi, phải chăng ông đã biết trước nhiệm vụ đó là một cái bẫy, chỉ là ông chọn im lặng. Câu hỏi ấy theo cô suốt năm năm, biến thành động lực để cô sống, để cô luyện lại từng cơ bắp đã mất, để cô âm thầm dựng lại toàn bộ mạng lưới quan hệ dưới một cái tên khác.

Trong suốt năm năm sau đó, cô không hề trở về, chỉ lặng lẽ điều tra xem ai đã ra tay hại mình, ai đã bán đứng đội của cô, và vì sao gia đình mình lại vội vàng tuyên bố cô đã chết đến thế, nhanh đến mức còn chưa kịp tìm thấy thi thể.

Giờ đây cô trở về. Đúng vào đêm em gái nuôi của mình, Thẩm Nhược My, chuẩn bị đeo nhẫn đính hôn với chính vị hôn phu cũ của cô.

“Cô là ai?” Thẩm Nhược My từ trên sân khấu bước xuống, giọng lanh lảnh, ánh mắt sắc như dao. “Dám mạo danh chị tôi? Chị Vãn Thanh đã mất từ năm năm trước, cô không biết xấu hổ à?”

Đám khách mời bắt đầu xì xào. Có người rút điện thoại ra quay. Có người thì thầm bàn tán “chắc lại kẻ điên nào muốn nổi tiếng”. Có người khác lại nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên thái dương cô, thì thào hỏi nhau liệu có phải một vụ dàn dựng truyền thông trước thềm cổ phiếu Thẩm thị chuẩn bị lên sàn hay không.

Vãn Thanh không vội đáp. Ánh mắt cô lướt qua đám đông, dừng lại ở người đàn ông đứng cạnh Nhược My. Đường Dịch Phong. Năm năm trước là vị hôn phu chưa cưới của cô, người từng thề sẽ đợi cô trở về dù có phải chờ đến bạc đầu. Giờ anh đứng đó, vest đen chỉnh tề, tay khoác lên vai một người con gái khác, ánh mắt nhìn cô đầy hoang mang, như đang cố nhớ lại một khuôn mặt đã bị thời gian xóa nhòa.

Cô còn nhớ rõ, đêm trước ngày lên đường làm nhiệm vụ, anh từng nắm tay cô trước cổng sân bay quân sự, nói rằng dù cô có biến mất bao lâu, anh cũng sẽ chờ. Vậy mà năm năm sau, người đứng chờ lại là một cô gái khác đội chiếc vương miện lẽ ra thuộc về cô.

“Dịch Phong,” cô khẽ gọi.

Anh sững người. “Vãn… Vãn Thanh?”

“Không thể nào!” Nhược My hét lên, giọng chói tai đến mức cả sảnh giật mình. “Chị ấy đã chết rồi! Xác chị ấy đã được ba xác nhận, mộ phần cũng đã lập rồi, cô đừng có giả danh người chết để phá đám cưới của tôi!”

“Đám cưới?” Vãn Thanh cười nhạt, bước thêm vài bước vào giữa sảnh, ánh đèn chiếu thẳng vào gương mặt cô, để lộ một vết sẹo mờ chạy dọc thái dương, dấu tích của lần rơi xuống vực năm nào. “Chỉ mới đính hôn thôi mà, sao đã vội gọi là đám cưới, Nhược My?”

Cái cách cô gọi tên, tự nhiên, thân thuộc, như thể vẫn còn là người chị đang trêu chọc em gái ngày xưa, khiến Nhược My chợt khựng lại, có gì đó bất an dâng lên trong lòng. Cô ta lùi nửa bước, bàn tay đang cầm ly rượu sâm banh khẽ run, giọt rượu sóng sánh tràn qua mép ly mà không hay biết.

Ngay lúc đó, một người đàn ông lớn tuổi từ hàng ghế đầu đứng dậy, bước tới. Ông là Thẩm Chính Hoài, chủ tịch tập đoàn Thẩm thị, cha ruột của Vãn Thanh. Gương mặt ông tối sầm, ánh mắt lóe lên một tia gì đó rất khó gọi tên, không phải vui mừng, cũng chẳng phải đau xót, mà là một sự cảnh giác lạnh lùng.

“Cô là ai mà dám đến đây gây rối?” Ông cất giọng, đanh thép. “Con gái tôi đã chết năm năm trước. Bảo vệ đâu, đưa người này ra ngoài.”

Vãn Thanh nhìn thẳng vào mắt cha mình. Không một chút cảm xúc nào gợn lên trên gương mặt ông, không ngỡ ngàng, không xót xa, chỉ có sự phòng bị của một kẻ đang sợ bị vạch trần. Cô từng tưởng tượng ra hàng trăm cách người cha này sẽ phản ứng khi thấy cô còn sống, có thể là bàng hoàng, có thể là mừng rỡ ôm chầm lấy cô mà khóc. Nhưng cô chưa từng nghĩ tới cảnh này, một ánh mắt lạnh lùng đo lường xem cô còn sống sẽ gây ra thiệt hại gì cho ông.

Cô hiểu ra. Ông không hề bất ngờ vì cô còn sống. Ông chỉ sợ.

“Ba không nhận ra con sao?” Cô cố tình nhấn giọng ở chữ “ba”, nhìn thẳng vào ông, “Hay là ba đã biết trước con còn sống, nên giờ mới sợ hãi đến thế?”

Cả sảnh chấn động. Tiếng xì xào rộ lên như ong vỡ tổ. Có vài phóng viên trà trộn trong đám khách mời lập tức ghé sát máy quay, cảm nhận được đây sẽ là một tin tức chấn động giới tài phiệt thành phố.

“Câm miệng!” Thẩm Chính Hoài quát lớn, giọng lạc đi vì tức giận, hoặc có lẽ vì hoảng loạn. “Bảo vệ! Đưa con điên này ra khỏi đây ngay!”

Hai bảo vệ to lớn lập tức xông tới, định túm lấy tay cô. Vãn Thanh không né tránh. Chỉ trong một cái chớp mắt, cô xoay người, dùng đúng một động tác gọn gàng đã hất văng cả hai người xuống sàn, không hề tốn chút sức lực nào. Tiếng “bịch bịch” vang lên, cả sảnh im bặt.

Đó là kỹ thuật cận chiến chuẩn quân đội. Không phải ai cũng làm được.

Đường Dịch Phong đứng chết lặng, mắt mở to. Chỉ có một người từng dạy anh những động tác y hệt thế này, năm năm trước, trong phòng tập gym riêng của gia tộc Thẩm, vào những buổi chiều muộn khi cả hai còn trẻ dại, còn tin rằng tương lai của họ đã được định sẵn.

“Là em thật sao?” Anh bước tới, giọng run rẩy. “Vãn Thanh, thật sự là em?”

“Đừng lại gần cô ta!” Nhược My hoảng loạn kéo tay anh lại, quay sang nhìn Thẩm Chính Hoài, giọng gào lên đầy sợ hãi. “Ba, ba mau nói gì đi chứ! Nếu cô ta thật sự là chị Vãn Thanh, vậy… vậy vị trí phó chủ tịch của con, cổ phần của con, tất cả…”

Cô ta bỗng nín bặt, nhận ra mình vừa lỡ lời.

Vãn Thanh nhếch mép cười, nụ cười không chút hơi ấm. “Vị trí phó chủ tịch? Cổ phần? Nhược My, muội nói xem, những thứ đó vốn dĩ là của ai?”

Nhược My tái mặt, lùi lại một bước. “Chị… chị đừng có nói bậy! Ba đã chính thức chuyển nhượng toàn bộ cổ phần thừa kế của chị cho em từ ba năm trước, có giấy tờ pháp lý đàng hoàng, chị không thể…”

“Ồ?” Vãn Thanh nhướng mày. “Chuyển nhượng cổ phần của một người đã chết? Thú vị đấy. Muội có biết, theo luật, muốn tuyên bố một người đã chết để phân chia tài sản thừa kế, cần bao nhiêu thủ tục pháp lý không? Cần cả xác nhận ADN, xác nhận của tòa án, đúng không, ba?”

Bà đặt câu hỏi cuối cùng thẳng vào mặt Thẩm Chính Hoài. Ông không trả lời, chỉ siết chặt nắm tay, những đường gân trên trán nổi rõ.

Từ phía sau đám đông, một bà lão mặc áo dài xám lặng lẽ chen lên, đôi mắt nhòe lệ. Đó là vú Tô, người từng bế bồng Vãn Thanh từ nhỏ, sau này bị Lâm Tuyết Nhi tìm cớ đuổi khỏi Thẩm gia ngay sau lễ tang. Bà run rẩy đưa tay lên che miệng.

“Tiểu thư… tiểu thư thật sự là Vãn Thanh sao? Trên cổ, trên cổ tiểu thư có phải vẫn còn cái bớt hình cánh bướm nhỏ, ngay dưới tai trái không?”

Vãn Thanh khẽ kéo cổ áo, để lộ một khoảng da nơi có vết bớt mờ hình cánh bướm. Vú Tô bật khóc thành tiếng, quỳ sụp xuống giữa sảnh tiệc, không còn quan tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai xung quanh.

“Trời ơi, đúng là tiểu thư rồi. Bà đã nói mà, bà đã nói tiểu thư không thể chết như thế được…”

Tiếng khóc của vú Tô như một nhát dao cứa vào không khí vốn đã căng thẳng đến cực điểm. Thẩm Chính Hoài trừng mắt nhìn bà, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Ngay lúc bầu không khí căng như dây đàn sắp đứt, một tiếng chuông điện thoại vang lên đâu đó trong đám đông. Một người đàn ông mặc vest xám đứng ở góc khuất gần cửa, lặng lẽ rút điện thoại, quay lưng lại, thì thầm vào máy chỉ vài câu ngắn gọn:

“Đúng là cô ta. Cô ta còn sống. Cô ta đã về.”

Rồi hắn cúp máy, biến mất vào bóng tối ngoài cửa, không ai trong sảnh tiệc để ý.

Vãn Thanh đứng giữa đại sảnh, ánh đèn chùm pha lê chiếu lên gương mặt lạnh lùng của cô. Cô nhìn cha, nhìn em gái nuôi, nhìn người đàn ông từng là vị hôn phu, từng người, từng người một.

“Ta trở về,” cô nói, chậm rãi nhưng từng chữ như dao cắt vào không khí, “không phải để xin các người thừa nhận. Ta về, để lấy lại từng thứ một, những gì vốn dĩ thuộc về ta.”

Nói xong, cô quay người bước đi, để lại sau lưng một đại sảnh chết lặng và một câu hỏi treo lơ lửng trong đầu tất cả mọi người: Rốt cuộc, ai mới là kẻ đã đẩy cô vào chỗ chết năm năm trước?

Và trong bóng tối ngoài kia, chiếc điện thoại vừa gọi đi đã kết nối tới một số máy lạ, một giọng nói trầm thấp vang lên đầy đe dọa: “Cô ta về rồi à? Vậy thì, lần này, đừng để cô ta sống sót nữa.”

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal