Chương 7
Thứ Sáu hôm đó, anh Trần đến đón tôi ở cửa nhà.
Tôi không ngờ. Tưởng chúng tôi sẽ gặp nhau ở nhà hàng. Nhưng anh nhắn lúc sáu giờ rưỡi:
“Anh đến đón lúc bảy giờ. Em gửi địa chỉ.”
Tôi gửi địa chỉ, rồi đứng nhìn tủ quần áo mười lăm phút.
Cuối cùng tôi mặc cái váy midi xanh rêu mà bạn cùng phòng cũ bảo tôi trông như người lớn trong đó. Đi giày thấp. Để tóc xuống.
Anh đứng ở cửa chung cư lúc đúng bảy giờ. Áo sơ mi đen đơn giản, quần tối màu, không đeo kính.
Tôi dừng lại ở cuối cầu thang.
“Anh không đeo kính?”
“Kính mắt để ở nhà.” Anh nhìn lên. “Em mặc váy.”
Câu đó không phải là khen. Nhưng không phải là không khen.
“Em hay mặc,” tôi nói.
“Anh biết. Nhưng chưa thấy.”
Chúng tôi đi bộ ra phố, anh không nói nhà hàng nào. Chỉ dẫn tôi đi. Qua hai con phố, rẽ vào một con hẻm nhỏ tôi chưa từng để ý, và dừng trước một cái cửa gỗ cũ.
Bên trong là một quán ăn nhỏ, chỉ có khoảng tám bàn, ánh đèn vàng ấm, nhạc nhẹ.
“Anh hay đến đây?” tôi hỏi khi ngồi xuống.
“Đôi khi. Yên tĩnh.”
Tôi nhìn quanh. Quán không sang trọng nhưng có cái gì đó ấm cúng theo kiểu riêng của nó. Bàn gỗ, ghế mây, hoa tươi nhỏ trong lọ thủy tinh.
“Anh Trần thích những chỗ như vậy.”
“Em cũng thích?”
“Thích.”
Anh gật đầu, nhẹ nhàng, như thể điều đó quan trọng với anh.
Bữa tối kéo dài hai tiếng. Tôi không đếm vì không muốn đếm. Chúng tôi ăn cá kho tộ và rau muống xào tỏi và canh chua cá lóc, nói đủ thứ chuyện từ sách tôi đang biên tập đến ca khó nhất anh từng gặp, từ Đà Lạt đến quê anh ở miền Trung, từ Nguyệt Bạch đến con Vện ngày xưa.
Về cuối bữa, anh hỏi:
“Em có kế hoạch gì không? Trong tương lai gần.”
Tôi suy nghĩ.
“Tiếp tục biên tập. Có một bản thảo triển vọng em đang nhận. Và…”
“Và?”
“Tiếp tục đến thứ Tư.”
Anh nhìn tôi.
“Chỉ vậy thôi?”
Tôi hiểu anh hỏi gì.
“Thì… đi ăn tối thứ Sáu nữa.”
Khóe môi anh nhích lên.
“Mỗi tuần?”
“Nếu anh muốn.”
“Anh muốn.”
Chúng tôi về khi quán gần đóng cửa. Anh tiễn tôi đến tận cầu thang chung cư.
Đứng ở đó, tôi ngước nhìn anh. Anh nhìn xuống tôi.
Không có gì xảy ra ngoại trừ một khoảng im lặng ấm áp và tiếng xe cộ xa xa.
Rồi anh giơ tay lên, chỉ là nắm nhẹ bàn tay tôi trong lòng bàn tay anh, một giây, rồi buông.
“Về nghỉ đi. Nguyệt Bạch ngày mai còn cần thuốc buổi sáng.”
Tôi gật đầu.
Lên đến tầng ba, tôi quay đầu nhìn xuống.
Anh vẫn đứng dưới đó, nhìn lên.
Tôi vẫy tay.
Anh gật đầu.
Tôi vào nhà, tựa lưng vào cửa, ôm điện thoại, cười như người điên.
Nguyệt Bạch từ góc sofa nhìn sang.
“Câm đi,” tôi nói với nó trước khi nó kịp ngáp.
Cô Linh xuất hiện lần hai vào một chiều thứ Ba.
Tôi biết vì anh Trần nhắn cho tôi.
Không phải nhắn để báo cáo. Là nhắn vì anh muốn tôi biết.
“Cô Linh vừa đến phòng khám. Anh đã nói chuyện xong. Em đừng bận tâm.”
Tôi ngồi với tin nhắn đó một lúc.
Rồi tôi gõ lại: “Anh ổn không?”
“Ổn. Chỉ mỏi.”
Tôi nhìn giờ. Hai giờ chiều. Phòng khám còn mở đến sáu giờ.
Tôi gõ: “Tối nay em mang cơm sang được không?”
Một khoảng lặng ngắn hơn thường lệ.
“Không cần Nghi ơi.”
“Em biết là không cần. Em hỏi là có được không.”
Lần này anh không trả lời ngay. Tôi chờ, nhìn vào màn hình điện thoại.
Rồi: “Được.”
Sáu giờ rưỡi tôi đến phòng khám với hộp cơm và một chai nước ép cam. Bệnh nhân cuối đã về. Anh Trần đang dọn dẹp bàn khám, dáng người mang theo cái mệt mỏi không lộ ra mặt nhưng hiện ở vai.
Anh nhìn tôi, rồi nhìn hộp cơm.
“Em nấu?”
“Mua. Nhà hàng cơm gia đình ở đầu phố.”
Chúng tôi ăn ở cái bàn nhỏ phía sau. Anh ăn nhiều hơn tôi nghĩ, không nói chuyện nhiều, nhưng không phải vì buồn. Là vì đói thật sự.
Khi anh đặt đũa xuống, tôi mới hỏi:
“Cô ấy nói gì?”
Anh nhìn tôi một giây, như cân nhắc xem có nên kể không.
“Cô ấy nói anh thay đổi. Khác trước.”
“Khác thế nào?”
“Cô ấy nói anh trông… vui hơn.” Anh ngập ngừng một chút. “Và hỏi vì sao.”
“Anh nói gì?”
“Anh nói không liên quan đến cô ấy.”
Tôi nhìn anh.
“Rồi cô ấy nói gì nữa?”
“Nói anh tìm người mới rồi. Nói người đó không hiểu anh bằng cô ấy.” Anh cầm ly nước lên. “Nói ba năm không phải thứ dễ xóa bỏ.”
“Anh nghĩ sao?”
Anh đặt ly xuống. Nhìn tôi.
“Anh nghĩ ba năm đó anh mệt nhiều hơn vui. Và cô ấy nhớ cái phiên bản của anh khi anh còn cố gắng để phù hợp với thứ cô ấy muốn.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ anh không phải cố.”
Tôi hiểu anh đang nói gì. Không cần giải thích thêm.
“Cô ấy biết về em không?” tôi hỏi nhỏ.
“Biết em là bệnh nhân. Không biết nhiều hơn.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi. “Anh chưa nói vì chưa đến lúc nói với cô ấy. Nhưng em cần biết, anh không coi em là bí mật.”
Tôi im lặng.
“Em là điều anh không cần giải thích với ai ngoài em.”
Câu đó anh nói bình thản, không kịch tính, không hoa mỹ.
Nhưng tôi ngồi với nó một lúc lâu.
Rồi tôi cười nhẹ.
“Anh nói hay đấy chứ.”
“Anh nói thật.”
“Em biết.”
Anh nhìn tôi, khóe môi anh nhích lên.
“Nghi.”
“Dạ?”
“Cảm ơn em mang cơm sang.”
Tôi đứng dậy thu dọn hộp cơm.
“Lần sau em nấu cho anh ăn thử.”
Anh ngẩng đầu.
“Em biết nấu ăn?”
“Biết chứ. Không ngon bằng anh nhưng ăn được.”
Anh nhìn tôi với vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó nghiêm túc.
“Thứ Sáu tuần sau em sang đây nấu được không?”
Tôi dừng tay lại.
“Ở phòng khám?”
“Bếp phía sau được dùng.”
Tôi nhìn anh.
“Anh mời em nấu cơm ở nhà anh ấy hả?”
“Đây là phòng khám.”
“Anh sống ở đây mà.”
Anh im lặng một giây. Tai anh hơi đỏ lên.
“Nếu em không muốn thì thôi.”
“Em muốn,” tôi nói ngay. Rồi nhìn đi chỗ khác vì sợ anh thấy tôi cũng đỏ mặt. “Em sẽ nấu canh bí đỏ của bà ngoại.”
Anh không nói gì nữa.
Nhưng khi tôi về, anh tiễn ra tận cửa và đứng nhìn theo lâu hơn mọi khi.
Thứ Sáu, tôi mang theo túi thực phẩm đến phòng khám.
Bí đỏ, thịt bầm, hành, gừng, và một gói bún tươi vì tôi đột nhiên quyết định làm thêm bún bò Huế kiểu đơn giản bà ngoại hay làm khi trời lạnh.
Anh Trần mở cửa, nhìn cái túi to, rồi nhìn tôi.
“Em mang nhiều vậy?”
“Nấu thêm phần cho ngày mai anh ăn sáng.”
Anh đứng sang một bên không nói gì, nhưng có gì đó trên mặt anh mà tôi không đọc được hẳn, chỉ biết là không phải không vừa lòng.
Căn bếp nhỏ sau phòng khám trở nên sinh động hơn bao giờ hết. Tôi chiếm cái bếp điện, anh Trần ngồi ở cái ghế nhỏ cạnh đó, ôm cái cốc trà, xem tôi nấu.
Không giúp. Chỉ xem.
“Anh không giúp à?”
“Em biết mình muốn làm gì. Anh vào thì lộn xộn.”
Tôi phì cười.
“Anh tự biết điểm yếu của mình nhỉ.”
“Bếp núc là điểm yếu cố hữu.” Anh uống một ngụm trà. “Anh giỏi chuyện khác.”
“Chuyện gì?”
“Ăn.”
Tôi bật ra cười to, quay lại nhìn anh. Anh đang nhìn tôi cười với cái vẻ bình thản quen thuộc, nhưng mắt anh ấm.
Bữa tối hôm đó ăn ngay ở cái bàn nhỏ trong bếp. Canh bí đỏ thịt bầm bà ngoại, bún bò kiểu đơn giản chỉ có bún và nước dùng và thịt bò thái mỏng.
Anh ăn im lặng.
Tôi lo.
“Không ngon à?”
Anh ngẩng đầu. Có gì đó trên mặt anh tôi không đọc được.
“Ngon.”
“Nhưng anh không nói gì…”
“Anh đang ăn.”
Tôi nhìn anh ăn thêm một chén canh, thêm một chén bún, không nói gì nữa.
Khi ăn xong, anh đặt đũa xuống, nhìn tôi.
“Bà ngoại em dạy.”
“Dạ. Mỗi hè tôi về Đà Lạt, bà dạy một món.”
“Bà thế nào rồi?”
“Bà khoẻ. Năm nay bảy mươi tám. Vẫn tự nấu ăn.”
Anh gật đầu.
“Hôm nào em về thăm bà, anh đi cùng được không?”
Tôi dừng tay lại.
Nhìn lên.
Anh Trần đang nhìn tôi, biểu cảm bình thản nhưng mắt anh đang chờ.
Đây không phải câu hỏi thông thường. Anh biết vậy và tôi cũng biết vậy. Muốn đi gặp bà ngoại của người mình đang… của tôi.
“Anh muốn gặp bà ngoại em?” tôi hỏi, chắc chắn.
“Anh muốn gặp người quan trọng của em.”
Tôi nhìn anh lâu.
Rồi tôi gật đầu, từ từ.
“Tháng sau em có kế hoạch về thăm bà. Anh thu xếp được không?”
“Được.”
“Phòng khám ai trông?”
“Có đồng nghiệp trước đây hay đổi ca giúp nhau.”
Anh đã nghĩ đến chuyện đó rồi.
Tôi ngồi đó, nhìn người đàn ông bình thản đang cầm cái cốc trà, người vừa nói muốn đi gặp bà ngoại tôi như thể đó là chuyện hoàn toàn tự nhiên, và cảm giác có gì đó trong ngực mình ấm lên theo cách mà không từ nào đủ để mô tả.
“Anh Trần,” tôi nói.
“Dạ.”
“Anh thật ra cũng biết nói những thứ này mà. Không phải không giỏi đâu.”
Anh nhìn tôi, khóe miệng nhích lên.
“Với em thì được.”