Chương 4
Tuần thứ mười tám, phòng khám có khách không mời.
Tôi đến lúc tám giờ như thường, nhưng qua ô kính thấy bên trong đã có người. Không phải bệnh nhân vì không có thú cưng. Là một người phụ nữ, đứng giữa phòng chờ, mặc áo dài trắng kiểu thanh lịch, tóc buộc nửa lên, người hướng về phía trong nơi anh Trần đang đứng.
Tôi dừng tay lại chưa gõ cửa.
Giọng người phụ nữ truyền ra qua khe cửa chưa đóng kỹ:
“Anh, em nói thật lòng. Em biết lần trước em sai. Nhưng anh cũng hiểu em mà, lúc đó em áp lực quá.”
Giọng anh Trần:
“Linh.”
“Anh nghe em nói hết đã.” Giọng cô ta ngắt lời, mềm và cố tình. “Ba năm, anh. Ba năm mình ở bên nhau. Không phải vì một lần hiểu nhầm mà bỏ nhau được.”
“Không phải hiểu nhầm.”
“Anh…”
“Linh. Anh đã nói rồi.”
Tôi đứng ngoài cửa, tay vẫn giơ lên sắp gõ. Nguyệt Bạch trong giỏ cựa quậy.
Tôi bước lui một bước. Rồi hai bước.
Tôi không nên ở đây.
Tôi đang định quay đi thì cửa mở.
Anh Trần nhìn thấy tôi ngay.
Một giây bất ngờ thoáng qua mắt anh, rồi anh mở cửa rộng ra hơn.
“Nghi. Vào đi.”
Phía sau anh, người phụ nữ tên Linh quay sang nhìn tôi. Đôi mắt cô ta đánh giá từ đầu đến chân trong vòng nửa giây.
“Đây là ai vậy anh?”
“Bệnh nhân,” anh Trần nói, bước sang một bên hoàn toàn bình thản. “Linh, chúng ta nói chuyện xong rồi. Em ra trước đi.”
Cô ta không đi ngay. Nhìn anh, nhìn tôi, rồi cười nhẹ theo kiểu mà người ta cười khi muốn nói “tôi không tin đâu”.
“Bệnh nhân à,” cô ta lặp lại. “Được rồi.”
Cô ta cầm túi, đi ra. Khi đi ngang qua tôi, cô ta dừng lại đúng một nhịp, nhìn thẳng vào mặt tôi, mỉm cười.
Nụ cười đó không ấm.
Cửa đóng lại sau lưng cô ta.
Phòng khám im lặng.
Tôi đứng ở giữa phòng chờ, ôm giỏ đựng Nguyệt Bạch, không biết nên nói gì.
Anh Trần đi về phía bàn khám, như thể không có gì xảy ra.
“Đặt Nguyệt Bạch lên đây đi.”
Tôi đặt giỏ lên bàn, mở khoá.
“Anh… không sao chứ?”
“Không sao.”
Tôi nhìn anh. Anh đang chuẩn bị ống nghe, không nhìn tôi, nhưng hàm anh siết lại theo cái cách người ta siết khi đang cố không để chuyện gì lộ ra.
“Người đó…”
“Người cũ,” anh nói, ngắn gọn. “Không liên quan đến hiện tại.”
Tôi không hỏi thêm. Buổi khám diễn ra bình thường.
Nhưng đến khi xong, khi tôi đang khoá giỏ lại, anh Trần mới nói:
“Cô ta xuất hiện đột xuất. Anh không biết trước.”
“Em biết.”
“Anh muốn em biết là…”
“Anh Trần.” Tôi nhìn lên. “Em không cần anh giải thích.”
Anh nhìn tôi một lúc.
“Nghi.”
“Dạ?”
“Thứ Tư tuần sau, anh muốn nói chuyện. Không phải về mèo.”
Tim tôi đập khựng một cái.
“Về gì?”
Anh cầm tập hồ sơ, đặt xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Về em. Về anh. Về cái chìa khoá anh đưa tuần thứ mười ba.”
Tôi đứng im.
“Được không?”
Tôi gật đầu.
Anh gật đầu lại.
Và tôi đi về với cảm giác rằng tuần này có lẽ là tuần dài nhất từ trước đến nay.
Thứ Tư tuần đó đến chậm hơn mọi thứ Tư trước.
Tôi đến đúng tám giờ, lần này Nguyệt Bạch không nôn và tôi cũng không đứng đầu phố chờ. Tôi gõ cửa, anh mở.
Lần này trong phòng chờ có thêm một bình hoa nhỏ trên bàn. Hoa cúc trắng, cắm trong lọ thuỷ tinh đơn giản.
Tôi nhìn lọ hoa.
“Anh cắm hoa à?”
“Hoa ngoài chợ tối qua còn. Bỏ đi uổng.”
Anh nói thế, mặt hoàn toàn bình thản. Nhưng hoa được cắm gọn gàng, không phải kiểu người cắm vội.
Tôi không nói gì. Ngồi xuống ghế quen thuộc.
Anh khám Nguyệt Bạch nhanh hơn thường lệ. Ghi hồ sơ, đặt bút xuống.
Rồi anh kéo ghế ngồi đối diện với tôi, không phải ghế bác sĩ. Lần thứ hai anh ngồi ngang hàng với tôi như vậy.
“Anh nói nhé.”
“Dạ.”
Anh không nhìn đi chỗ khác. Nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Cái chìa khoá anh đưa, không đơn thuần vì Nguyệt Bạch. Anh nghĩ em cũng biết vậy.”
Tôi im lặng.
“Ba tháng qua,” anh tiếp tục, giọng vẫn bình thản nhưng chậm hơn bình thường, như người chọn từng chữ cẩn thận, “mỗi thứ Tư anh đóng cửa sớm không phải vì không có bệnh nhân. Là vì anh muốn đóng cửa sớm.”
“Anh biết tuần thứ hai tay em lạnh. Anh biết em hay quên ăn tối khi lo lắng. Anh biết em không thích im lặng kiểu người ta im lặng để kết thúc câu chuyện, nhưng lại thích im lặng kiểu người ta im lặng vì không cần phải nói thêm.”
Tôi nhìn anh.
“Anh để ý nhiều vậy?”
“Anh không cố ý.” Khóe môi anh nhích lên nhẹ. “Nó tự nhiên vậy.”
Tôi nhìn xuống bàn tay mình, đang đặt trong lòng.
“Còn người kia?” tôi hỏi nhỏ. “Cô Linh.”
“Chia tay hai năm trước,” anh nói thẳng. “Lý do cô ấy nói là anh không lãng mạn, không biết thể hiện tình cảm, chỉ biết công việc. Lý do thật thì…” Anh dừng lại. “Anh không đủ thứ cô ấy muốn. Và cô ấy không phải thứ anh cần.”
“Cô ấy muốn quay lại?”
“Cô ấy muốn thứ gì đó anh không rõ. Nhưng anh biết rõ là anh không muốn.”
Tôi ngước lên nhìn anh.
“Tại sao hôm nay anh nói chuyện này?”
Anh nhìn tôi một lúc. Rất lâu. Theo cái kiểu anh nhìn khi đang đo lường một điều gì đó.
“Vì anh không muốn em hiểu nhầm. Không muốn em đứng ngoài cửa và quay đi.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Anh thấy tôi định quay đi.
“Nghi.”
“Dạ.”
“Anh không giỏi nói những thứ này.” Giọng anh chậm lại, như người bước trên đất lạ nhưng vẫn bước. “Nhưng mỗi thứ Tư từ tuần thứ hai đến giờ, anh thấy hôm đó có gì đó để mong.”
Tôi nhận ra mình đã nói y câu đó với anh tuần trước.
Anh nghe. Anh nhớ.
Và bây giờ anh nói lại với tôi.
Tôi cầm chiếc chìa khoá ra khỏi túi, đặt lên bàn giữa hai người.
Anh Trần nhìn xuống chiếc chìa khoá.
“Em vẫn giữ.”
“Em vẫn giữ,” tôi xác nhận. “Và em muốn tiếp tục giữ.”
Lần này anh Trần cười. Thật sự cười, không phải khóe môi nhích lên. Là nụ cười mà tôi thấy lần đầu khi kể chuyện giấu mèo dưới gầm giường, ấm và bất ngờ và đẹp theo cái cách mà người ta không biết là mình đẹp.
“Được,” anh nói.
Một chữ. Nhưng lần này nó nặng hơn mọi lần trước rất nhiều.