Chương 8: Điệu Nhảy
Buổi gala kỷ niệm thành lập tập đoàn Lăng thị diễn ra tại khách sạn năm sao.
Đây là lần đầu tiên tôi xuất hiện chính thức với vai trò phu nhân chủ tịch.
Lăng Tử Kình đưa tôi vào sảnh, tay anh đặt nhẹ trên lưng tôi, đúng chuẩn một người chồng ân cần.
“Cười.”
Anh nói nhỏ, chỉ đủ tôi nghe.
“Có người đang nhìn.”
Tôi mỉm cười, tự nhiên như đã luyện tập từ lâu.
Suốt buổi tiệc, chúng tôi di chuyển từ bàn này sang bàn khác, chào hỏi các đối tác, cổ đông lớn.
Tôi quan sát, ghi nhớ từng cái tên, từng mối quan hệ.
Đây chính là cơ hội để tôi hiểu rõ hơn cấu trúc quyền lực trong tập đoàn.
Đến phần khiêu vũ, Lăng Tử Kình đưa tay ra.
“Một điệu, vì hình ảnh.”
Tôi đặt tay vào tay anh, bước theo nhịp nhạc.
Anh dẫn rất tốt, mỗi bước đều chuẩn xác.
“Cô học khiêu vũ ở đâu?”
Anh hỏi, giọng nhỏ.
“Tự học. Qua video.”
“Tự học mà đến mức này?”
“Tôi học nhanh.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó khác với mọi khi.
“Tôi tin.”
Nhạc chuyển sang một bản chậm hơn.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần lại một chút.
Tôi cảm nhận được nhịp tim của chính mình đang nhanh hơn bình thường.
“Cô Tô.”
Anh gọi, giọng trầm.
“Trong ba năm này, nếu cô cần gì, cứ nói với tôi.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh, ngạc nhiên.
“Tại sao anh nói vậy?”
“Vì…”
Anh ngừng lại, như đang tìm từ.
“Vì hôm nay, cô làm tốt hơn tôi tưởng.”
Bản nhạc kết thúc.
Chúng tôi buông tay nhau, nhưng ánh mắt vẫn còn vướng lại một giây.
Từ xa, tôi thấy Bạch Vy Vy đứng trong góc phòng, nhìn chúng tôi, ly rượu trong tay không động đến.
Và xa hơn nữa, một người đàn ông trẻ tuổi, mặc vest đen, mỉm cười nhìn về phía tôi.
Tôi không biết người đó là ai.
Nhưng nụ cười đó, không hiểu sao, khiến tôi rùng mình.