Chương 6: Theo Dõi
Anh đứng rất gần, hơi thở của anh khiến tôi căng thẳng.
“Áo khoác của cô.”
Anh đưa tay ra.
Tim tôi đập dồn.
Tôi lùi một bước, giữ giọng bình thản.
“Anh muốn khám người vợ mình giữa khu lưu trữ sao, chủ tịch Lăng?”
Anh dừng tay.
Có một khoảng lặng.
“Cô hiểu lầm rồi.”
Anh hạ tay xuống, ánh mắt vẫn không rời tôi.
“Tôi chỉ thấy cô có vẻ… vội.”
“Tôi vội vì sắp hết giờ làm việc của bảo vệ tầng này. Tôi không muốn bị hiểu lầm là lén lút.”
Câu trả lời trơn tru đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
Anh nhìn tôi thêm một lúc, rồi gật đầu, bước qua người tôi, đến bên tủ hồ sơ tôi vừa đóng lại.
Anh kéo ngăn tủ ra, lướt qua vài tập hồ sơ.
Tôi đứng im, cố giữ hơi thở đều.
“Hồ sơ cũ. Toàn việc của mười mấy năm trước.”
Anh đóng ngăn tủ lại.
“Không có gì đáng để cô mất thời gian, cô Tô.”
“Tôi chỉ tò mò về lịch sử tập đoàn mình vừa gia nhập.”
“Tò mò là tốt.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu không đáy.
“Nhưng đôi khi, tò mò quá mức lại không tốt cho sức khỏe.”
Câu nói đó vừa như một lời khuyên, vừa như một lời cảnh báo.
Tôi không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ.
Anh đi trước, tôi theo sau, ra khỏi khu lưu trữ.
Đèn tự động tắt sau lưng chúng tôi.
Trong bóng tối hành lang, tôi nắm chặt tập hồ sơ giấu trong áo khoác.
Tôi không biết Lăng Tử Kình có nghi ngờ gì không.
Nhưng tôi biết, từ đêm nay, mỗi hành động của tôi sẽ bị anh chú ý hơn.
Trong phòng làm việc riêng, sau khi tôi đã đi, Lăng Tử Kình đứng trước tủ hồ sơ, nhìn theo hướng cửa kính.
Anh rút điện thoại, gọi cho trợ lý mới.
“Từ hôm nay, theo dõi mọi lịch trình của cô Tô. Báo cáo trực tiếp cho tôi.”
Anh cụp điện thoại, nhìn ra ngoài trời đêm.
“Tô Diệc Nhiên…”
Anh lặp lại cái tên, như đang cố nhớ ra điều gì.