Chương 4: Mỗi Người Một Phòng
Biệt thự Lăng gia về đêm rộng lớn và lạnh lẽo.
Người quản gia dẫn tôi lên tầng hai, mở cửa một phòng ngủ rộng, trang trí tinh tế.
“Đây là phòng của thiếu phu nhân.”
Bà cúi đầu, rồi chỉ sang cánh cửa đối diện.
“Phòng của thiếu gia ở bên đó.”
Tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Đây đúng như những gì hợp đồng đã ghi.
Mỗi người một phòng.
Tôi bước vào, đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa, thở ra một hơi dài.
Một ngày dài đã qua.
Lễ đính hôn của Bạch Vy Vy.
Tuyên bố kết hôn đột ngột.
Hợp đồng ba năm.
Lễ cưới gấp gáp.
Tất cả diễn ra chỉ trong ba ngày.
Tôi ngồi xuống bàn trang điểm, nhìn mình trong gương.
Cô gái trong gương mặc váy cưới trắng, trang điểm tinh tế, trông như một tiểu thư danh giá.
Không ai nhìn ra cô gái đó từng là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ vào lòng tốt của người khác suốt mười hai năm.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi đứng dậy, mở cửa.
Lăng Tử Kình đứng đó, đã thay đồ ngủ, tay cầm một chiếc hộp nhỏ.
“Của cô.”
Anh đưa hộp cho tôi, không nhìn vào mắt tôi.
Tôi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn cưới đơn giản, không có viên đá nào quá lớn, không phô trương.
“Đeo khi ra ngoài. Trong nhà thì tùy cô.”
“Cảm ơn.”
Tôi đeo nhẫn vào tay, ánh đèn phòng phản chiếu lên mặt kim loại sáng lấp lánh.
Anh nhìn tay tôi một lúc, rồi quay người định đi.
“Anh Lăng.”
Anh dừng lại.
“Tôi có một câu hỏi.”
“Hỏi.”
“Hôm nay, tại sao anh chọn tôi?”
Anh quay đầu, nhìn tôi qua khung cửa.
Trong ánh đèn vàng nhạt, gương mặt anh lần đầu lộ ra một chút mệt mỏi.
“Vì cô là người duy nhất, trong tập đoàn này, không sợ tôi.”
Anh nói, rồi bước đi, cánh cửa phòng đối diện khép lại.
Tôi đứng đó một lúc lâu, nhìn theo cánh cửa đã đóng.
Câu trả lời đó, tôi không tin hoàn toàn.
Nhưng tôi cũng không có thời gian để tin hay không tin.
Tôi đóng cửa phòng mình, lấy từ trong vali ra một cuốn sổ nhỏ, bọc da cũ, các góc đã sờn.
Bên trong là những ghi chép, những cái tên, những ngày tháng.
Tất cả những gì tôi biết về vụ phá sản của gia tộc Tô, mười hai năm trước.
Tôi mở trang cuối, nơi có một dòng chữ viết tay của chính tôi, từ rất lâu trước.
“Tìm lại công bằng cho cha mẹ. Bằng mọi giá.”
Tôi gấp sổ lại, tắt đèn.
Đêm tân hôn của tôi, không có ai bên cạnh.
Chỉ có tôi, và lời thề đó.