Chương 3: Tiệc Cưới
Lễ cưới được tổ chức tại đại sảnh khách sạn Lăng Các, nơi ba ngày trước từng diễn ra lễ đính hôn của Bạch Vy Vy.
Tôi mặc váy cưới trắng, đứng cạnh Lăng Tử Kình trước hàng trăm ống kính.
Anh khoác tay tôi, nụ cười hoàn hảo, đúng chuẩn một vị chủ tịch tập đoàn.
Không ai biết, dưới lớp vải lụa, tay tôi siết chặt đến trắng bệch.
Tiếng pháo giấy rơi xuống.
Tiếng chúc mừng vang lên khắp sảnh.
Giữa dòng người, Bạch Vy Vy xuất hiện.
Cô mặc váy đỏ, nổi bật giữa biển người mặc trang phục dạ hội.
Cô bước thẳng đến trước mặt tôi, nâng ly rượu.
“Chúc mừng cô Tô.”
Giọng cô ngọt ngào, nhưng ánh mắt sắc như dao.
“Từ trợ lý lên phu nhân chủ tịch, đúng là một bước nhảy đáng nể.”
Tôi nâng ly, cười nhẹ.
“Cảm ơn cô Bạch. Tôi cũng nghe nói cô vừa hủy hôn.”
Sảnh tiệc thoáng im lặng.
Mặt Bạch Vy Vy cứng lại.
“Cô…”
“Đám cưới của tôi và anh Lăng diễn ra gấp quá, chắc làm ảnh hưởng đến lễ đính hôn của cô. Tôi xin lỗi.”
Tôi cụng ly với cô, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang nói chuyện thời tiết.
Bạch Vy Vy nhìn tôi, rồi nhìn Lăng Tử Kình đang đứng cạnh tôi.
“Tử Kình, anh thật sự định sống với một con người như vậy cả đời?”
“Cô Tô là vợ tôi.”
Anh nói, giọng không lay động.
“Cách cô nói chuyện với vợ tôi, tôi sẽ nhớ.”
Bạch Vy Vy trợn mắt, môi mím chặt.
Cô đặt ly rượu xuống bàn mạnh đến mức suýt vỡ, rồi quay người rời đi giữa ánh mắt của cả sảnh tiệc.
Tôi nhìn theo bóng cô, lòng không có chút cảm giác đắc thắng nào.
Tôi biết, người như Bạch Vy Vy không bao giờ chịu thua dễ dàng.
Đêm đó, tiệc cưới kết thúc muộn.
Khi xe đưa chúng tôi về biệt thự, Lăng Tử Kình ngồi cạnh tôi, không nói gì.
Một lúc sau, anh lên tiếng.
“Câu trả lời cô Bạch lúc nãy, ai dạy cô?”
“Không ai dạy. Tôi chỉ nói sự thật.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Cô không sợ cô ấy trả thù?”
“Tôi sợ nhiều thứ hơn một cô gái bị hủy hôn, anh Lăng.”
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, không nói thêm.
Trong lòng tôi, câu nói đó không chỉ là một câu trả lời.
Đó là một lời tuyên bố.
Với chính tôi.