Chương 31: Gặp Lại
Tôi đến đường Tân Phú trước, từ chín giờ tối, lặng lẽ quan sát khu nhà kho từ xa.
Tôi đã dành cả ngày, lần theo những manh mối ít hoi, cuối cùng cũng tìm ra, công ty bình phong đứng tên khu đất này, có dấu vết liên quan đến Lăng Tử Phong.
Tôi không biết Hứa Doanh có còn ở đó không, nhưng đây là cơ hội duy nhất tôi có.
Gần một giờ sáng, một chiếc xe đen dừng lại cách khu nhà kho một đoạn.
Lăng Tử Kình bước xuống, một mình, đúng như tin nhắn yêu cầu.
Tôi bước ra từ trong bóng tối, đứng chặn trước mặt anh.
Anh sững lại.
“Diệc Nhiên.”
“Anh nhận được tin nhắn?”
“Cô gửi?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Nhưng tôi cũng nhận được một tin nhắn tương tự, dẫn tôi đến đây.”
Chúng tôi nhìn nhau trong ánh đèn đường mờ nhạt.
Sau tất cả những gì đã xảy ra, sau cuộc nói chuyện về ly hôn, sau lá thư tôi để lại, đây là lần đầu tiên chúng tôi đối mặt nhau.
“Tôi xin lỗi.”
Anh nói trước, giọng khản đặc.
“Về việc ly hôn. Tôi không nên nói điều đó trong lúc cô đang cần một người ở bên.”
“Anh không sai. Lúc đó, tôi cũng không biết phải đối mặt với anh thế nào.”
“Tôi đã điều tra.”
Anh nói nhanh, như sợ không còn thời gian.
“Tôi tìm ra, Tử Phong, từ mười hai năm trước, đã được mẹ kế của tôi hậu thuẫn, lập kế hoạch chiếm đoạt tài sản của gia tộc Tô. Cha tôi, có thể chỉ là người bị lợi dụng, hoặc bị ngăn cản không cho hành động kịp thời.”
Tôi nhìn anh, trong lòng có một cảm giác nhẹ nhõm lẫn đau đớn.
“Vậy là, không phải cha anh.”
“Không phải. Nhưng dù vậy, gia tộc tôi vẫn có lỗi, vì đã không phát hiện ra sớm hơn, để Tử Phong có thời gian gây ra tất cả những điều này.”
Anh nhìn vào khu nhà kho phía trước.
“Hứa Doanh, có thể đang ở trong đó.”
“Tôi biết.”
Tôi nói, rút từ trong áo ra một con dao nhỏ, loại tôi luôn mang theo từ khi bắt đầu kế hoạch này.
“Chúng ta vào cùng nhau, hay anh muốn tôi đi trước?”
Anh nhìn tôi, một lúc lâu, rồi nắm lấy tay tôi.
“Cùng nhau. Từ giờ, mọi thứ, chúng ta làm cùng nhau.”
Tôi không rút tay lại.
Lần đầu tiên, sau bao nhiêu ngày, tôi cảm thấy mình không còn đơn độc.
Hai chúng tôi, tiến về phía khu nhà kho tối om, không biết phía trước là một cái bẫy, hay một cơ hội.