Chương 30: Hai Cuộc Điều Tra
Trong khi đó, tại biệt thự Lăng gia, Lăng Tử Kình đọc lá thư tôi để lại, đứng lặng rất lâu.
Anh không đi tìm tôi ngay, như tôi đã yêu cầu.
Nhưng anh cũng không thể ngồi yên.
Anh bắt đầu tự mình điều tra, dựa trên những gì tôi đã chỉ ra, về Lăng Tử Phong.
Anh truy cập vào hệ thống lưu trữ nội bộ, với quyền hạn cao nhất của một chủ tịch, tìm lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến vụ việc của Tô thị tập đoàn mười hai năm trước.
Anh phát hiện, một số tài liệu quan trọng, đã từng bị truy cập và sao chép, vào đúng thời điểm gần đây, bởi một tài khoản có quyền hạn của bộ phận an ninh nội bộ.
Tài khoản đó, thuộc về Lăng Tử Phong.
Anh tiếp tục lần theo, phát hiện, Tử Phong còn có một tài khoản ngân hàng riêng, không thuộc hệ thống tài chính của tập đoàn, nhận được những khoản tiền lớn, bất thường, vào đúng thời điểm mười hai năm trước, ngay sau vụ cháy của Tô thị tập đoàn.
Nguồn tiền đó, được chuyển từ một quỹ đầu tư, mà sau đó, quỹ này đã mua lại phần lớn cổ phần của Tô thị tập đoàn với giá rẻ.
Người đứng sau quỹ đầu tư đó, là một cái tên Lăng Tử Kình không hề ngờ tới.
Không phải cha anh.
Mà chính là Lăng Tử Phong, thông qua một công ty bình phong, được lập ra chỉ vài tháng trước vụ cháy.
Một thiếu niên mười tám tuổi, không thể tự mình lập công ty bình phong, vận hành quỹ đầu tư, và thực hiện một âm mưu lớn như vậy.
Phải có người hậu thuẫn.
Anh tiếp tục tìm, và phát hiện, người ký giấy ủy quyền thành lập công ty bình phong đó, là một luật sư riêng, người từng làm việc cho mẹ kế của Lăng Tử Kình, trước khi bà qua đời.
Mọi mảnh ghép, dần dần, chỉ về một hướng.
Lăng Tử Phong, ngay từ khi còn rất trẻ, đã được mẹ mình hậu thuẫn, lập kế hoạch để chiếm đoạt tài sản của Tô thị tập đoàn, dưới danh nghĩa của tập đoàn Lăng, nhưng thực chất, lợi ích cuối cùng lại đổ về một nhánh khác trong gia tộc.
Cha của Lăng Tử Kình, có thể chỉ là người vô tình bị cuốn vào, hoặc bị lợi dụng danh tiếng để hợp thức hóa giao dịch, và dòng chữ “không phải tai nạn” ông để lại, chính là dấu hiệu cho thấy, ông đã nhận ra sự thật, nhưng có thể, đã không kịp hành động, hoặc đã bị ngăn cản.
Lăng Tử Kình ngồi lặng trước màn hình, tay siết chặt thành ghế đến trắng bệch.
Người em trai cùng cha khác mẹ, mà anh luôn cố gắng bảo vệ, đối xử tốt, hóa ra, từ rất lâu, đã là kẻ thù lớn nhất, không chỉ của gia tộc Tô, mà còn của chính gia tộc Lăng.
Anh nhìn vào màn hình, nơi hiển thị địa điểm một bất động sản đứng tên công ty bình phong của Tử Phong, một nhà kho cũ ở ngoại thành, ít người biết đến.
Anh đứng dậy, cầm áo khoác, rồi dừng lại, nhìn vào điện thoại.
Một tin nhắn vừa đến, từ một số lạ.
“Nếu muốn cứu Hứa Doanh, và bảo vệ vợ anh, đến nhà kho ở đường Tân Phú, một giờ sáng. Một mình. Đừng báo cảnh sát.”
Người gửi, không ký tên.
Nhưng Lăng Tử Kình biết, chỉ có một người, biết cả hai cái tên này, và đang cố dẫn anh vào một cái bẫy, hoặc, một cơ hội cuối cùng để cứu tất cả.