Chương 32: Giải Cứu
Khu nhà kho tối, chỉ có một vài ánh đèn yếu ở phía sâu bên trong.
Chúng tôi tiến vào cẩn trọng, theo hướng ánh đèn.
Đến gần, tôi nhìn thấy Hứa Doanh, vẫn bị trói trên ghế, đầu gục xuống, có vẻ đã kiệt sức.
Không thấy Lăng Tử Phong hay bất kỳ ai khác.
“Đây có thể là bẫy.”
Tôi nói nhỏ.
“Tôi biết.”
Lăng Tử Kình đáp, ánh mắt cảnh giác quan sát xung quanh.
“Nhưng chúng ta không có lựa chọn khác.”
Chúng tôi tiến đến, tôi cắt dây trói cho Hứa Doanh.
Cô tỉnh lại, nhận ra tôi, mắt mở to.
“Nhiên… em đến rồi.”
“Chị ổn không? Tử Phong còn ở đây không?”
“Hắn… hắn rời đi từ chiều. Nói sẽ quay lại.”
Hứa Doanh nói, giọng yếu, nhưng vẫn cố tỉnh táo.
“Bằng chứng… chị giấu ở…”
Đúng lúc đó, đèn trong nhà kho bật sáng toàn bộ.
Lăng Tử Phong xuất hiện ở cửa ra vào, phía sau là vài người mặc đồ đen.
“Anh trai, em không nghĩ, anh sẽ thật sự đến đây.”
Tử Phong nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này, không còn vẻ giả tạo nữa.
“Và cả chị dâu nữa. Tiện quá.”
“Tử Phong, dừng lại.”
Lăng Tử Kình bước lên trước, đứng giữa Tử Phong và chúng tôi.
“Mọi thứ, anh đã biết hết rồi. Đừng làm nó tệ hơn.”
“Biết hết?”
Tử Phong cười lớn.
“Vậy thì, anh nên hiểu, hôm nay, không ai trong số ba người có thể ra khỏi đây, với những gì đã biết.”
Anh ta phất tay, những người mặc đồ đen tiến lại.
Lăng Tử Kình đứng chắn trước tôi và Hứa Doanh, ánh mắt lạnh, không hề nao núng.
“Tử Phong, anh quên rằng, tôi đã gọi cảnh sát trước khi đến đây, dù tin nhắn yêu cầu không báo.”
Anh nói, giọng bình thản.
“Trong vòng mười phút, họ sẽ có mặt. Anh còn bao nhiêu thời gian, để quyết định, mình muốn là kẻ bị bắt vì bắt giữ người trái pháp luật, hay là kẻ bị bắt vì giết người?”
Tử Phong khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản.
“Anh nghĩ, cảnh sát có thể đến đây nhanh vậy?”
“Không cần nhanh.”
Một giọng nói khác vang lên từ phía cửa.
Ánh đèn pin của cảnh sát chiếu vào, cùng với tiếng còi xe vang lên từ xa.
“Vì chúng tôi, đã ở đây từ trước.”
Tưởng Khải Văn bước ra từ trong bóng tối phía sau đám người mặc đồ đen, cùng với vài cảnh sát.
“Tôi đã theo dõi Tử Phong từ sau lần gặp cô Tô. Hôm nay, anh ta di chuyển đến đây, tôi báo cảnh sát ngay.”
Tử Phong nhìn quanh, nhận ra mình đã bị bao vây, sắc mặt lần đầu tiên biến đổi, không còn nụ cười nhẹ nhàng quen thuộc.
“Không thể nào…”