Chương 27: Liên Minh
Trong những ngày sau đó, Lăng Tử Kình bận tối mặt với việc xử lý khủng hoảng truyền thông và trấn an cổ đông.
Anh hầu như không về nhà, ở lại văn phòng qua đêm.
Tôi cũng tránh mặt anh, một phần vì bận tìm cách liên lạc với Hứa Doanh, một phần vì không biết phải đối mặt với anh thế nào sau cuộc nói chuyện đó.
Trong khoảng trống đó, Bạch Vy Vy xuất hiện.
Cô đến văn phòng Lăng Tử Kình, với lý do “thảo luận về việc hợp tác giữa hai công ty sau khi hôn ước của cô và Tưởng Khải Văn tan vỡ”.
Vì đúng vậy, sau khi đoạn ghi âm cô chia sẻ bài viết bị lan truyền, kèm theo những lời lẽ ác ý cô từng nói về tôi trước đó cũng bị khui ra, Tưởng Khải Văn đã chính thức tuyên bố hủy hôn với cô.
“Tử Kình, tôi biết, đây không phải lúc thích hợp.”
Bạch Vy Vy nói, giọng nhẹ nhàng, ngồi đối diện anh trong phòng làm việc.
“Nhưng tôi nghĩ, công ty tôi có thể giúp tập đoàn Lăng ổn định lại tình hình cổ đông. Chúng ta từng có nền tảng hợp tác tốt.”
“Cảm ơn lời đề nghị. Tôi sẽ để bộ phận kinh doanh xem xét.”
Anh trả lời, giọng công việc, không có chút thân mật nào.
“Tử Kình…”
Cô nhìn anh, ánh mắt mềm lại.
“Tôi biết gần đây anh gặp nhiều khó khăn. Về phía… cô Tô.”
“Đó không phải vấn đề cô cần quan tâm.”
“Tôi chỉ muốn nói, nếu cuối cùng, mọi thứ giữa anh và cô ấy không thể tiếp tục…”
Cô ngừng lại, như đang chọn từ.
“Tôi vẫn ở đây. Như trước kia.”
Lăng Tử Kình nhìn cô, một lúc lâu, rồi đứng dậy, đi đến cửa, mở ra.
“Cô Bạch, tôi nghĩ cuộc gặp này đến đây là đủ.”
“Tử Kình, anh…”
“Bất kể chuyện gì xảy ra giữa tôi và Diệc Nhiên, đó là chuyện của chúng tôi. Không liên quan đến cô, và sẽ không bao giờ liên quan đến cô.”
Giọng anh lạnh, nhưng rõ ràng, không để lại bất cứ khoảng trống nào cho hy vọng.
Bạch Vy Vy đứng dậy, mặt tái đi, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu hãnh, bước ra khỏi phòng.
Khi cô đi ngang qua hành lang, một người đàn ông mặc vest đen đứng đợi, mỉm cười với cô.
Lăng Tử Phong.
“Không thành công?”
Anh ta hỏi, giọng đầy hàm ý.
“Anh ấy vẫn còn nghĩ đến con đàn bà đó.”
Bạch Vy Vy nói, giọng đầy căm hận.
“Vậy thì…”
Tử Phong khoác tay cô, dẫn cô đi.
“Có lẽ, chúng ta cần một cú đẩy mạnh hơn, để con đàn bà đó tự rời khỏi đây, hoặc biến mất hoàn toàn.”