Chương 28: Rút Lui
Tối đó, tôi quyết định.
Tôi không thể tiếp tục ở lại biệt thự Lăng gia, không phải vì sợ, mà vì tôi cần không gian để hành động mà không kéo Lăng Tử Kình vào thêm.
Tôi viết một lá thư ngắn, để trên bàn làm việc của anh.
“Tôi sẽ tạm thời rời khỏi đây, để Hội đồng quản trị và cổ đông yên tâm hơn. Đừng tìm tôi. Tôi cần thời gian để giải quyết một số việc của riêng mình.”
Tôi không ký tên “vợ anh” như những lần trước.
Tôi thu dọn một vài món đồ cần thiết, trong đó có cuốn sổ da cũ và tập tài liệu từ két sắt, rồi rời khỏi biệt thự vào lúc nửa đêm, qua cổng sau, nơi camera an ninh có một khoảng mù mà tôi đã để ý từ lâu.
Tôi đến một căn hộ nhỏ, nơi Hứa Doanh từng thuê để theo dõi tình hình từ xa.
Nhưng khi đến đó, cửa căn hộ đã bị phá, bên trong trống trơn, đồ đạc bị lật tung.
Trên bàn, có một mảnh giấy nhỏ, viết tay, nét chữ quen thuộc của Hứa Doanh, nhưng nội dung khiến tôi lạnh người.
“Nhiên, nếu em đọc được mảnh giấy này, có nghĩa là chị đã không kịp. Đừng tìm chị. Hãy tự bảo vệ mình. Bằng chứng còn lại, chị đã giấu ở…”
Dòng chữ bị cắt ngang, như người viết bị gián đoạn giữa lúc viết.
Tim tôi đập loạn.
Hứa Doanh, đã gặp chuyện.
Tôi đứng giữa căn hộ trống, cảm giác như mọi thứ mình đã xây dựng trong mười hai năm, đang sụp đổ từng mảng.
Tôi không còn vị trí trong tập đoàn.
Tôi không còn nơi ở an toàn.
Người duy nhất có thể giúp tôi, đã mất liên lạc, có thể đang gặp nguy hiểm.
Và bằng chứng cuối cùng, mảnh ghép quan trọng nhất, đang ở một nơi tôi không biết.
Tôi ngồi xuống sàn nhà, lấy điện thoại ra, định gọi cho ai đó.
Nhưng tay tôi dừng lại trên một cái tên duy nhất trong danh bạ.
Lăng Tử Kình.
Tôi nhìn cái tên đó rất lâu.
Tôi đã nói với anh, đừng tìm tôi.
Nhưng nếu Hứa Doanh gặp nguy hiểm vì tôi, vì kế hoạch của tôi, thì có lẽ, đây không còn là lúc để tôi tự mình gánh tất cả nữa.
Tôi cất điện thoại vào túi, không gọi.
Chưa phải lúc.
Trước tiên, tôi cần tìm ra, Hứa Doanh đã giấu bằng chứng ở đâu, và ai đã bắt cô.