Chương 26: Đặt Lên Bàn
Tin tức lan rộng với tốc độ không thể kiểm soát.
Đến trưa, cổ phiếu của tập đoàn Lăng giảm mạnh.
Báo chí vây kín cổng tòa nhà, ống kính chĩa về mọi hướng.
Lăng Tử Kình gọi tôi lên phòng làm việc, đóng cửa lại.
Trên màn hình máy tính, bài viết vẫn đang được chia sẻ, kèm thêm những bài phân tích “đào sâu” về thân phận tôi.
“Cô giải thích cho tôi nghe.”
Anh nói, giọng cố giữ bình tĩnh, nhưng tay anh siết chặt thành ghế.
“Những gì viết trong đó, là sự thật hay là bị bóp méo?”
“Một phần là sự thật. Một phần bị bóp méo.”
Tôi nói, không trốn tránh.
“Tôi là Tô Diệc Hi. Tôi đến với hôn nhân này, ban đầu, vì mục đích trả thù. Điều đó là sự thật.”
“Còn phần bóp méo?”
“Là cách họ mô tả những gì xảy ra giữa tôi và anh, sau này.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp đến mức tôi không đọc được.
“Vậy bây giờ, cô vẫn còn coi tôi là kẻ thù?”
“Tôi không biết.”
Tôi trả lời thật, dù biết câu trả lời đó sẽ làm anh tổn thương hơn.
“Tôi không biết phải phân biệt thế nào, giữa người chồng tôi đã dần có cảm giác, và con trai của một gia tộc có thể đã giết cha mẹ tôi.”
Phòng im lặng một lúc lâu.
“Có lẽ…”
Anh nói, giọng trầm xuống, gần như là một lời thì thầm.
“Có lẽ, chúng ta nên nghĩ đến việc ly hôn sớm hơn dự kiến.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
“Anh muốn vậy?”
“Tôi không muốn.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe, lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy.
“Nhưng nếu tiếp tục, cả cô và tôi, đều sẽ bị cuốn vào một cuộc chiến mà chúng ta không kiểm soát được. Hội đồng quản trị đang gây áp lực, yêu cầu tôi phải có quyết định trước cuối tuần này, để ổn định cổ phiếu.”
“Vậy thì, ly hôn sẽ giải quyết được điều đó?”
“Có thể không giải quyết được gì, nhưng nó cho cô một con đường rút lui, trước khi mọi thứ tệ hơn.”
Anh nói, từng chữ như đang tự ép mình.
“Tôi sẽ đảm bảo cô được an toàn, có đủ điều kiện để rời khỏi đây, không bị truy cứu gì thêm.”
Tôi nhìn anh, trong lòng vừa đau, vừa lạnh.
“Anh đang đuổi tôi đi, hay đang bảo vệ tôi?”
“Tôi không biết nữa.”
Anh nói, giọng vỡ ra.
“Tôi chỉ biết, tôi không muốn nhìn cô bị tổn thương thêm, vì một cuộc chiến không phải do cô gây ra từ đầu.”
Tôi đứng dậy, không nói gì thêm, bước ra khỏi phòng.
Trong lòng tôi, từ “ly hôn” vừa được nhắc đến, như một dấu chấm hết cho mọi thứ đã bắt đầu xây dựng giữa chúng tôi.
Nhưng tôi cũng hiểu, ngay lúc này, tôi không có quyền để cảm xúc cá nhân chen vào.
Tôi cần tìm Hứa Doanh, ngay lập tức.