Chương 16: Cái Bẫy
Vài ngày sau, Lăng Tử Phong đến tìm tôi tại văn phòng riêng, mang theo một tập tài liệu.
“Chị dâu, tôi nghe nói chị quan tâm đến lịch sử các đối tác cũ của tập đoàn.”
Anh ta đặt tập tài liệu lên bàn, nụ cười vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
“Tôi có một bộ hồ sơ tổng hợp về các công ty đối tác đã giải thể trong mười lăm năm qua. Có thể giúp chị hiểu rõ hơn về tập đoàn.”
Tôi nhìn tập tài liệu, trong lòng dấy lên cảnh giác.
Sau cuộc nói chuyện với Hứa Doanh, tôi đã cẩn trọng hơn rất nhiều.
“Cảm ơn Tử Phong. Nhưng sao em lại tốt với chị vậy?”
“Chị là chị dâu của em. Là người một nhà.”
Anh ta nói, ánh mắt không rời khỏi tôi.
“Hơn nữa, em nghe nói chị từng nói rất hay trước Bạch Vy Vy. Em thích những người phụ nữ thông minh.”
Tôi cười nhẹ, nhận lấy tập tài liệu, nhưng không mở ra ngay.
“Em quá khen.”
“Chị xem thử. Có lẽ chị sẽ tìm thấy điều gì thú vị.”
Anh ta đứng dậy, chuẩn bị ra khỏi phòng, rồi dừng lại ở cửa.
“À, một điều nữa. Tối nay, anh trai em có cuộc họp với các cổ đông lớn về vấn đề tái cơ cấu Hội đồng quản trị. Chị nên tham dự.”
“Tái cơ cấu?”
“Có vài ghế sẽ thay đổi. Chị là thành viên mới, có lẽ chị nên thể hiện một chút.”
Anh ta mỉm cười, rời khỏi phòng.
Tôi nhìn tập tài liệu trên bàn, không động vào.
Tối hôm đó, tôi đến cuộc họp Hội đồng quản trị, ngồi ở cuối bàn.
Giữa cuộc họp, một thành viên lớn tuổi bất ngờ đặt câu hỏi.
“Tôi nghe nói, cô Tô gần đây thường xuyên ra vào khu lưu trữ hồ sơ cổ đông cũ vào buổi tối. Không biết cô đang nghiên cứu gì đặc biệt?”
Cả phòng họp đổ dồn ánh nhìn về tôi.
Tôi nhận ra ngay, đây chính là cái bẫy.
Tập tài liệu Tử Phong đưa, có thể đã được gài thiết bị theo dõi, hoặc đơn giản là một phép thử, để xem tôi phản ứng thế nào trước câu hỏi này.
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, mỉm cười.
“Tôi là thành viên mới của Hội đồng quản trị. Tìm hiểu lịch sử tập đoàn là việc nên làm, đúng không, thưa các vị?”
“Nhưng nghe nói cô tập trung vào hồ sơ của một công ty đã giải thể từ lâu. Tô thị tập đoàn.”
Người đó nhấn mạnh cái tên, ánh mắt dò xét.
Tim tôi đập nhanh, nhưng tôi không để lộ ra ngoài.
“Tôi tình cờ thấy cái tên đó giống họ của mình, nên có chút tò mò cá nhân. Không có gì đặc biệt.”
Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng, như đang nói về một chuyện vô thưởng vô phạt.
Phòng họp im lặng một lúc.
Bất ngờ, Lăng Tử Kình lên tiếng, giọng lạnh.
“Cuộc họp này là về tái cơ cấu Hội đồng quản trị, không phải về sở thích cá nhân của vợ tôi. Chúng ta tiếp tục chương trình.”
Anh chuyển sang vấn đề khác, nhưng tôi nhận ra, anh đã cố ý đổi hướng cuộc họp, không để câu chuyện về tôi tiếp diễn.
Sau cuộc họp, khi mọi người đã ra ngoài, anh nhìn tôi.
“Tô thị tập đoàn?”
“Chỉ là trùng họ. Không có gì.”
Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu, không hỏi thêm.
Nhưng tôi biết, ánh mắt đó, không hoàn toàn tin tưởng.