Chương 15: Con Sâu Sót Lại
Bạch Vy Vy không từ bỏ dễ dàng.
Sau vụ bê bối truyền thông thất bại, cô chuyển sang một cách khác, âm thầm hơn.
Cô có một người bạn làm trong bộ phận lưu trữ của tập đoàn Lăng, người đã báo cho cô biết về lần tôi xuất hiện ở khu lưu trữ hồ sơ tối hôm đó.
“Cô Tô tra hồ sơ của Tô thị tập đoàn?”
Bạch Vy Vy ngồi trong văn phòng riêng, nhíu mày khi nghe báo cáo.
“Tô thị tập đoàn… cái tên đó, hình như có liên quan đến vụ việc năm xưa của nhà Lăng.”
Cô mở máy tính, tìm kiếm thông tin cũ.
Những bài báo về vụ cháy nhà máy Tô thị mười hai năm trước hiện ra, đã cũ và ít người còn nhớ.
“Tô Diệc Nhiên…”
Cô gõ tên tôi vào, đối chiếu với danh sách nhân sự cũ của gia tộc Tô.
Không có kết quả trùng khớp hoàn toàn, nhưng có một cái tên khiến cô chú ý.
“Tô Diệc Hi.”
Con gái duy nhất của gia tộc Tô, được cho là đã chết cùng cha mẹ trong vụ cháy, nhưng không có hài cốt được xác nhận.
Bạch Vy Vy ngồi thẳng người lên, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Cô nhấc điện thoại, gọi cho một số đã lưu sẵn.
“Tử Phong à, là tôi.”
“Chị Bạch?”
Giọng Lăng Tử Phong vang lên đầu dây, vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
“Tôi nghĩ, tôi có một thông tin có thể anh sẽ rất quan tâm.”
“Về?”
“Về chị dâu mới của anh.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
“Nói tiếp.”
“Cô ta đã lục hồ sơ của Tô thị tập đoàn. Vụ năm xưa, anh còn nhớ không?”
Một khoảng lặng dài hơn.
“Tôi nhớ.”
Giọng Lăng Tử Phong trở nên lạnh hơn, không còn vẻ nhẹ nhàng thường thấy.
“Cảm ơn chị, chị Bạch. Tôi sẽ tự điều tra thêm.”
Cuộc gọi kết thúc.
Lăng Tử Phong đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, nơi có thể thấy tòa nhà chính của tập đoàn Lăng phía xa.
“Tô Diệc Hi.”
Anh ta lặp lại cái tên, môi cong lên thành một nụ cười không có chút ấm áp nào.
“Không ngờ, con sâu sót lại vẫn còn sống.”
Anh ta mở một ngăn kéo, lấy ra một tấm ảnh cũ, ảnh chụp nhà máy Tô thị đang bốc cháy giữa đêm.
Trong ảnh, có một bóng người đang đứng nhìn từ xa, gương mặt không rõ, nhưng dáng vẻ rất quen.
“Lần này, sẽ không để sót lại gì nữa.”