Chương 17: Che Chở
Sau cuộc họp Hội đồng quản trị, không khí trong biệt thự trở nên căng thẳng hơn.
Tôi cảm nhận được, có nhiều cặp mắt đang theo dõi mình hơn trước.
Một buổi chiều, tôi đang làm việc trong văn phòng, một nhân viên bộ phận nhân sự gõ cửa, mang theo một tập hồ sơ.
“Phu nhân, đây là hồ sơ xác minh thân phận của các thành viên Hội đồng quản trị mới, theo yêu cầu của bộ phận pháp lý. Cần phu nhân ký xác nhận thông tin cá nhân.”
Tôi cầm tập hồ sơ, mở ra.
Trong đó, có một mục yêu cầu cung cấp giấy khai sinh gốc và lý lịch ba đời.
Tay tôi hơi cứng lại.
Giấy khai sinh tôi đang dùng, là giấy tờ được làm lại sau khi tôi đổi tên, mười hai năm trước.
Nếu bị xác minh kỹ, sự khác biệt có thể bị phát hiện.
“Khi nào cần nộp?”
“Cuối tuần này, thưa phu nhân.”
Tôi gật đầu, nhân viên rời đi.
Tôi ngồi nhìn tập hồ sơ, đầu óc rối bời.
Đây chắc chắn là một bước nữa trong kế hoạch của Lăng Tử Phong.
Anh ta đang ép tôi vào tình huống phải lộ thân phận, hoặc phải tìm cách trốn tránh, điều sẽ khiến tôi bị nghi ngờ nhiều hơn.
Tối đó, Lăng Tử Kình về nhà, thấy tôi vẫn ngồi trong phòng làm việc, vẻ mặt căng thẳng.
“Có chuyện gì?”
“Không có gì.”
“Cô đang cầm cái gì?”
Anh nhìn thấy tập hồ sơ trên bàn, cầm lên xem.
Anh đọc qua, nhíu mày.
“Xác minh lý lịch ba đời? Ai yêu cầu việc này?”
“Bộ phận pháp lý, theo quy trình mới cho thành viên Hội đồng quản trị.”
“Quy trình mới?”
Anh lật đến trang cuối, nơi có chữ ký phê duyệt.
Tôi nhìn theo, thấy chữ ký đó là của Lăng Tử Phong.
“Tử Phong phê duyệt việc này?”
Giọng anh trở nên lạnh.
Anh xé tập hồ sơ làm đôi, đặt xuống bàn.
“Quy trình này không cần áp dụng cho cô.”
“Nhưng nếu bộ phận pháp lý…”
“Tôi là chủ tịch tập đoàn này. Quy trình do tôi quyết định, không phải Tử Phong.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Cô đang giấu điều gì, đúng không?”
Tim tôi đập mạnh.
“Tôi…”
“Tôi không hỏi cô là gì.”
Anh ngắt lời tôi, giọng nhẹ hơn.
“Tôi chỉ muốn cô biết, trong nhà này, cô không cần phải chứng minh bất cứ điều gì với bất kỳ ai, ngoại trừ tôi. Và tôi, hiện tại, không cần cô chứng minh gì cả.”
Anh quay người, định ra khỏi phòng, rồi dừng lại.
“Nhưng nếu có ngày cô cần nói với tôi điều gì, tôi sẽ nghe.”
Anh rời đi, để tôi ngồi lại với tập hồ sơ đã bị xé làm đôi.
Tôi nhìn theo bóng anh, lòng ngổn ngang.
Anh đang che chở tôi, mà không biết, người anh đang che chở, có thể chính là kẻ đang tìm cách lật đổ gia tộc anh.