Chương 11: Họp Báo
Tôi đứng nép vào góc hành lang tối, tim đập dồn, nghe tiếng bước chân của Lăng Tử Kình đi qua cửa phòng làm việc, dừng lại một giây, rồi tiếp tục đi lên phòng ngủ.
Anh không phát hiện ra.
Tôi thở phào, lặng lẽ trở về phòng mình, giấu phong bì vào trong cuốn sổ da cũ.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Những tấm ảnh, dòng chữ “không phải tai nạn”, tất cả cứ lặp lại trong đầu tôi.
Sáng hôm sau, một cơn bão khác lại nổ ra, theo một hướng tôi không ngờ tới.
Tôi vừa đến văn phòng, đã thấy trợ lý cũ của mình, Lệ Quân, mặt tái mét chạy đến.
“Phu nhân, chị xem báo chưa?”
Cô đưa điện thoại cho tôi.
Trên trang tin tức giải trí, một bài viết tiêu đề lớn:
“Phu nhân chủ tịch Lăng thị từng là trợ lý dùng thân thể để leo lên vị trí cao?”
Kèm theo là một bức ảnh đã qua chỉnh sửa, ghép tôi và Lăng Tử Kình trong tư thế thân mật tại văn phòng, thời điểm tôi còn là trợ lý.
Bài viết dẫn lời “một nguồn tin thân cận”, tố tôi quan hệ bất chính với chủ tịch từ trước khi anh chia tay Bạch Vy Vy.
Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống, giữ vẻ mặt bình thản.
“Ai đăng bài này?”
“Một trang tin nhỏ, nhưng đang được chia sẻ rất nhanh, có vẻ có người đứng sau đẩy.”
Tôi gật đầu, không nói gì thêm.
Tôi biết ngay ai đứng sau.
Đúng lúc đó, cửa văn phòng tôi mở ra.
Lăng Tử Kình bước vào, vẻ mặt lạnh hơn bao giờ hết, tay cầm điện thoại.
“Cô đã thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
“Cô có biết ai làm việc này?”
“Tôi có thể đoán.”
Anh nhìn tôi một lúc, rồi quay sang Lệ Quân.
“Gọi bộ phận pháp lý và truyền thông lên đây. Ngay.”
Anh quay lại nhìn tôi, giọng dứt khoát.
“Một giờ nữa, tôi sẽ tổ chức họp báo.”
“Anh không cần làm vậy.”
“Tôi cần.”
Anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng thường thấy.
“Cô là vợ tôi. Người ta xúc phạm cô, nghĩa là xúc phạm tôi và cả tập đoàn này.”
Anh quay người bước ra, dáng đi nhanh và dứt khoát.
Tôi nhìn theo bóng anh, lòng có một cảm giác lạ.
Đây là lần đầu tiên, có người đứng ra bảo vệ tôi như vậy, không vì hợp đồng, không vì hình ảnh.
Buổi họp báo diễn ra ngay sau đó.
Lăng Tử Kình đứng trước hàng chục ống kính, tuyên bố bài viết là vu khống, đã giao cho luật sư xử lý, và khẳng định cuộc hôn nhân của chúng tôi là tự nguyện, hợp pháp, không liên quan đến bất kỳ ai khác.
Anh nhìn thẳng vào ống kính, nói một câu khiến cả phòng họp báo im lặng.
“Ai dám xúc phạm vợ tôi, tôi sẽ không để yên, bất kể người đó là ai.”
Tôi đứng cạnh anh, nhìn anh từ bên cạnh.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi quên rằng đây chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng.