Chương 4
Tôi không biết chính xác Lý Kiến Đông phát hiện ra sự phản bội của con trai mình như thế nào cho đến khi Lý Anh Quân gọi điện cho tôi lúc mười giờ đêm, giọng run rẩy.
– “Cha tôi vừa gọi. Ông ấy biết rồi.”
– “Biết thế nào?” tôi hỏi.
– “Hệ thống công ty đối tác nơi tôi làm việc gửi cảnh báo truy cập bất thường vào máy chủ lưu trữ cũ, và ông ấy vẫn còn vài mối quan hệ trong bộ phận IT ở đó. Ông ấy lần ra là tôi.”
Tôi có thể tưởng tượng được cảnh trong căn biệt thự của gia đình Lý Kiến Đông đêm đó, dù không có mặt ở đó.
Sau này, chính Lý Anh Quân kể lại cho tôi nghe, giọng vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Lý Kiến Đông đứng giữa phòng khách, tay cầm điện thoại đập xuống bàn kính khiến nó nứt một đường dài.
– “Mày biết mày vừa làm gì không?” ông ta hét lên. “Mày vừa đâm sau lưng chính cha mày!”
– “Con chỉ đang làm điều đúng,” Lý Anh Quân đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay run.
– “Đúng?” Lý Kiến Đông cười khan, tiếng cười của một người đang đứng trên bờ vực. “Mày nghĩ cái công ty này, căn nhà này, học phí đại học của mày ở nước ngoài, từ đâu mà có? Từ sự “đúng đắn” à?”
– “Con không cần những thứ đó nếu đổi lại là sự im lặng trước một gia đình bị hại oan,” Lý Anh Quân nói. “Cha đã cướp đi mười lăm năm cuộc đời của ông Trần Vĩnh Phát và con trai ông ấy. Con không thể giả vờ không biết mãi được.”
Lý Kiến Đông tiến lại gần, giọng hạ thấp, nguy hiểm hơn cả tiếng hét.
– “Từ hôm nay, mày không phải con tao nữa. Cút khỏi nhà này.”
Lý Anh Quân không cãi lại. Anh quay người, xách chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn từ trước phòng trường hợp này xảy ra, và bước ra khỏi căn biệt thự nơi anh lớn lên, không ngoái đầu nhìn lại.
Mẹ anh, bà Lệ, đứng nép ở cầu thang suốt cuộc cãi vã, không nói một lời, nhưng khi Lý Anh Quân đi ngang qua, bà nắm lấy tay anh một giây, siết chặt, ánh mắt vừa đau lòng vừa như muốn nói lời xin lỗi mà bà chưa từng có can đảm nói ra trong suốt hai mươi năm chung sống với người đàn ông đó.
Đêm đó, Lý Anh Quân đến gõ cửa nhà tôi, không còn nơi nào khác để đi.
Tôi mở cửa, nhìn anh đứng đó, ướt sũng vì cơn mưa bất chợt, tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại từ cuộc đời cũ.
– “Tôi không còn nhà để về,” anh nói, cố cười nhưng không thành.
Tôi kéo anh vào trong, đưa cho anh một chiếc khăn.
– “Anh có nhà,” tôi nói. “Chỉ là không phải căn nhà đó nữa thôi.”
Không phải ai cũng đứng về phía tôi dễ dàng như chị Hương hay Lý Anh Quân.
Bà Kim Chi, bảy mươi tuổi, cổ đông lâu năm nhất còn lại của công ty, người đã ngồi trong hội đồng quản trị từ thời cha tôi còn tại vị, triệu tập một cuộc họp cổ đông khẩn cấp, viện lý do cần làm rõ tính hợp pháp của việc chuyển nhượng cổ phần chi phối cho tôi.
– “Cậu Mục,” bà nói trong phòng họp, giọng không gay gắt nhưng đầy cảnh giác của người đã chứng kiến quá nhiều biến động trong ngành. “Tôi không nghi ngờ câu chuyện gia đình cậu. Nhưng tôi cần biết, việc mua bán cổ phần qua công ty trung gian ở Singapore có thực sự minh bạch, hay đó chỉ là một cách khác để giấu danh tính người mua, giống hệt những gì người ta đang cáo buộc?”
Câu hỏi của bà không sai. Đó chính là điều tôi lo sợ nhất: rằng phương pháp tôi dùng để tự bảo vệ mình khỏi bị Lý Kiến Đông phát hiện sớm, giờ đây lại trở thành vũ khí để nghi ngờ chính tôi.
– “Tôi hiểu lo ngại của bà,” tôi nói. “Toàn bộ hồ sơ chuyển nhượng đã được đăng ký đầy đủ với Ủy ban Chứng khoán, có xác nhận nguồn gốc vốn hợp pháp từ hoạt động đầu tư cá nhân của tôi trong tám năm qua. Tôi sẵn sàng công khai toàn bộ hồ sơ này cho bất kỳ cổ đông nào yêu cầu, không giữ lại bất kỳ điều gì.”
– “Vậy tại sao lại phải qua trung gian Singapore, thay vì mua trực tiếp dưới tên mình?” bà hỏi tiếp, không nhượng bộ.
– “Vì nếu Lý Kiến Đông biết trước con trai của Trần Vĩnh Phát đang thu gom cổ phần, ông ta sẽ có đủ thời gian để tẩu tán tài sản, xóa dấu vết, hoặc tệ hơn, tìm cách hãm hại tôi trước khi tôi kịp thu thập đủ bằng chứng,” tôi nói thẳng. “Bà đã chứng kiến ông ta làm gì với cha tôi mười lăm năm trước. Tôi không có xa xỉ để mạo hiểm lặp lại sai lầm đó.”
Bà Kim Chi im lặng một lúc lâu, ánh mắt dò xét tôi từ đầu đến chân, như đang cân đo từng lời tôi vừa nói.
– “Tôi đã ngồi ở hội đồng này khi cha cậu bị hại,” bà nói cuối cùng, giọng chậm lại. “Tôi đã im lặng khi đó, vì tôi sợ, và vì tôi không có bằng chứng để lên tiếng. Đó là điều tôi hối hận nhất trong sự nghiệp của mình.”
Bà nhìn thẳng vào tôi.
– “Tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó lần thứ hai. Nhưng tôi cũng sẽ không mù quáng tin tưởng chỉ vì cậu mang một câu chuyện đáng thương. Cho tôi xem hồ sơ. Tất cả. Nếu mọi thứ đúng như cậu nói, tôi sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ cậu trước những cổ đông khác đang dao động.”
– “Công bằng,” tôi nói, đẩy tập hồ sơ đầy đủ qua bàn.
Bà Kim Chi mất ba ngày để rà soát từng trang, với sự hỗ trợ của một kiểm toán viên độc lập do chính bà thuê, không phải người của tôi.
Ngày thứ tư, bà xuất hiện trong cuộc họp cổ đông tiếp theo, đứng lên trước khi tôi kịp mở lời.
– “Tôi đã kiểm tra kỹ,” bà nói với các cổ đông khác. “Thương vụ này minh bạch, hợp pháp. Người cần bị điều tra không phải Trần Mục.”
Bà nhìn về phía chiếc ghế trống, nơi Lý Kiến Đông lẽ ra phải ngồi nếu ông ta chưa bị đình chỉ quyền tham dự.
– “Là Lý Kiến Đông.”
Nếu bà Kim Chi là một nghi ngờ có thể hóa giải bằng sự thật, thì Bạch Quốc Vinh là một vấn đề khác hẳn.
Ông ta xuất hiện không báo trước tại văn phòng tôi một buổi sáng, mặc bộ vest may đo hoàn hảo, đi cùng hai luật sư riêng, tự giới thiệu là một nhà đầu tư từng nhắm đến Sáng Việt Holdings từ trước khi tôi ra tay.
– “Anh Mục,” ông ta nói, giọng lịch sự đến mức khó chịu. “Tôi đại diện cho một nhóm quỹ đầu tư từng đàm phán mua cổ phần Sáng Việt Holdings cách đây bốn tháng, trước khi công ty trung gian của anh nhảy vào chớp lấy cơ hội với mức giá mà chúng tôi cho là có dấu hiệu thao túng thị trường.”
Tôi giữ vẻ mặt bình thản.
– “Tôi không biết về bất kỳ cuộc đàm phán nào như vậy,” tôi nói. “Và tôi tin hồ sơ chuyển nhượng của tôi đã được Ủy ban Chứng khoán xác nhận đầy đủ.”
– “Xác nhận về mặt thủ tục, đúng,” Bạch Quốc Vinh nói, mỉm cười mỏng. “Nhưng chúng tôi đã nộp đơn khiếu nại lên Ủy ban, yêu cầu xem xét lại tính hợp lệ của giao dịch, với lý do công ty trung gian tại Singapore của anh không công khai đầy đủ danh tính chủ sở hữu hưởng lợi cuối cùng tại thời điểm giao dịch, một vi phạm nghiêm trọng về minh bạch sở hữu.”
Đây chính là điểm yếu tôi luôn biết mình phải đối mặt một ngày nào đó. Việc giữ kín danh tính để bảo vệ kế hoạch khỏi Lý Kiến Đông, giờ lại trở thành cái cớ để một bên thứ ba thách thức tính hợp pháp của toàn bộ thương vụ.
– “Ông muốn gì?” tôi hỏi thẳng.
– “Đơn giản thôi,” Bạch Quốc Vinh nói. “Nếu Ủy ban ra phán quyết giao dịch của anh có sai phạm về công bố thông tin, toàn bộ số cổ phần anh nắm giữ có thể bị tạm đình chỉ quyền biểu quyết trong lúc chờ xử lý, thậm chí bị buộc phải thoái vốn. Khi đó, nhóm của tôi sẽ là bên sẵn sàng mua lại với mức giá phù hợp.”
Ông ta đứng dậy, cài lại nút áo vest.
– “Tôi không có ý xấu với câu chuyện gia đình của anh,” ông ta nói, giọng vẫn lịch sự đến lạnh lùng. “Nhưng kinh doanh là kinh doanh. Anh có ba tuần để chuẩn bị giải trình trước Ủy ban.”
Sau khi ông ta rời đi, Phạm Tuấn ngồi phịch xuống ghế, xoa trán.
– “Đây là vấn đề thật sự,” anh nói. “Quy định về công bố chủ sở hữu hưởng lợi cuối cùng khá nghiêm ngặt. Nếu Ủy ban thấy công ty trung gian của mình chậm trễ công bố, dù không có ý đồ xấu, họ vẫn có thể áp dụng biện pháp tạm thời.”
Tôi ngồi im một lúc, nhìn ra cửa sổ.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu kế hoạch, tôi cảm thấy nền đất dưới chân mình không còn vững chắc như trước.
– “Chuẩn bị hồ sơ giải trình đầy đủ,” tôi nói cuối cùng. “Chúng ta công bố tự nguyện toàn bộ thông tin chủ sở hữu ngay hôm nay, trước khi Ủy ban yêu cầu. Chủ động luôn tốt hơn bị động.”
– “Còn Bạch Quốc Vinh?” Phạm Tuấn hỏi.
– “Ông ta không sai về mặt thủ tục,” tôi nói. “Nhưng ông ta cũng không phải không có động cơ riêng. Tìm hiểu xem quỹ đầu tư của ông ta có liên hệ gì với Lý Kiến Đông trong quá khứ không. Không có gì là trùng hợp trong lúc này cả.”
