Chương 3
Chúng tôi họp vào buổi tối, trong chính văn phòng nhỏ của tôi, sau khi phần lớn nhân viên đã về. Phạm Tuấn mang theo hai chiếc laptop, chị Hương mang theo một ổ cứng di động mà chị đã âm thầm sao lưu trong ba năm, phòng trường hợp một ngày cần đến.
– “Đây là toàn bộ sổ phụ ngân hàng đối chiếu với hợp đồng Singapore,” chị Hương nói, mở file lên. “Nhưng để chứng minh cố ý gian lận, không chỉ sai sót kế toán, tôi cần thêm email phê duyệt gốc. Những email đó không nằm trong hệ thống lưu trữ chung, chỉ có trên máy chủ nội bộ mà chỉ ban giám đốc cũ mới có quyền truy cập.”
– “Ai còn quyền truy cập đó?” tôi hỏi.
– “Về lý thuyết, chỉ Lý Kiến Đông,” Phạm Tuấn nói. “Nhưng trên thực tế…”
Anh dừng lại, nhìn tôi.
– “Trên thực tế còn ai?” tôi hỏi lại.
– “Bộ phận công nghệ thông tin có bản sao lưu định kỳ. Người quản lý bản sao lưu đó là một nhân viên trẻ tên Ngọc Bích. Tôi đã tiếp cận thăm dò, cô ấy biết có gì đó bất thường trong log truy cập nhưng chưa dám nói ra vì sợ liên lụy.”
Tôi gật đầu.
– “Mời cô ấy đến đây, riêng tư, không qua kênh chính thức.”
Ngọc Bích đến vào tối hôm sau, một cô gái hai mươi lăm tuổi, tay run run khi cầm ly nước tôi đưa.
– “Em không muốn dính vào chuyện lớn,” cô nói trước khi tôi kịp hỏi gì. “Em chỉ là nhân viên IT thường thôi.”
– “Tôi hiểu,” tôi nói. “Và tôi sẽ không ép em làm bất cứ điều gì em không muốn. Nhưng tôi muốn em biết, những gì em có thể cung cấp không chỉ giúp tôi, nó có thể giúp cả những cổ đông nhỏ đã mất tiền oan suốt nhiều năm mà không biết vì sao.”
Cô im lặng một lúc lâu.
– “Có một lần,” cô nói chậm rãi, “em thấy log truy cập vào máy chủ email lúc hai giờ sáng, từ tài khoản của giám đốc điều hành, xóa một loạt thư mục ngay trước ngày kiểm toán thường niên. Em đã sao lưu tự động trước đó một ngày theo lịch hệ thống, nên bản gốc chưa bị xóa hoàn toàn, chỉ là không ai từng yêu cầu em khôi phục nó.”
Tôi và Phạm Tuấn nhìn nhau.
– “Em có thể khôi phục bản sao lưu đó không?” tôi hỏi.
– “Em có thể,” cô nói, giọng vẫn còn run, “nhưng em cần một văn bản chính thức yêu cầu việc này, để nếu có chuyện gì xảy ra, em không phải chịu trách nhiệm một mình.”
– “Công bằng,” tôi nói. “Phạm Tuấn sẽ soạn văn bản đó ngay đêm nay, có chữ ký của tôi với tư cách cổ đông chi phối yêu cầu rà soát nội bộ, đúng quy trình, đúng luật.”
Ngọc Bích gật đầu, lần đầu tiên ánh mắt cô bớt sợ hãi hơn một chút.
Khi cô ra về, chị Hương nhìn tôi.
– “Anh Mục, tôi để ý anh chưa từng ép ai làm gì cả. Anh luôn để họ tự quyết định.”
– “Vì Lý Kiến Đông đã quen dùng nỗi sợ để điều khiển người khác,” tôi nói. “Nếu tôi cũng làm vậy, tôi chỉ đang thay ông ta ngồi vào cái ghế đó, không phải sửa lại nó.”
Chị Hương im lặng, rồi khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên tôi thấy ở chị kể từ ngày quen biết.
– “Có lẽ vì vậy mà chúng tôi chọn tin anh.”
Lý Kiến Đông không biết chính xác chúng tôi đang làm gì, nhưng ông ta đủ tinh ranh để đoán rằng chị Hương là mắt xích yếu nhất trong hàng phòng ngự cũ của mình.
Thứ Sáu, chị Hương gọi tôi lúc chín giờ tối, giọng hoảng loạn.
– “Anh Mục, ông ta vừa gọi cho tôi.”
– “Nói gì?”
– “Ông ta nói… nói ông ta biết tôi từng mượn tạm quỹ công tác phí năm ngoái để lo viện phí cho mẹ tôi, rồi hoàn lại sau một tuần. Ông ta nói nếu tôi hợp tác với anh, ông ta sẽ trình báo đó là biển thủ, dù số tiền chỉ có ba triệu đồng và tôi đã trả đủ.”
Tôi siết chặt điện thoại.
– “Chị đang ở đâu?”
– “Ở nhà. Tôi… tôi không biết phải làm sao. Nếu chuyện đó bị lôi ra, dù vô lý, cũng đủ làm mất uy tín của tôi, mất luôn công việc sau này.”
– “Chị Hương,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “Chị nghe tôi. Việc mượn tạm rồi hoàn trả trong hệ thống có ghi nhận đầy đủ, đúng không?”
– “Đúng, nhưng…”
– “Vậy thì không có gì để ông ta “trình báo” cả, vì đó không phải hành vi phạm pháp. Ông ta đang bịa chuyện để dọa chị, giống hệt cách ông ta từng bịa hồ sơ để hại cha tôi mười lăm năm trước. Đây là bằng chứng cho thấy ông ta đang hoảng sợ, không phải bằng chứng cho thấy chị sai.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, chỉ còn tiếng thở.
– “Tôi sợ,” chị nói cuối cùng, giọng nhỏ đi. “Không phải vì ông ta đúng. Vì tôi biết ông ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để không bị lôi ra ánh sáng.”
– “Tôi biết,” tôi nói. “Và tôi sẽ không để chị đơn độc đối mặt với chuyện này. Ngay đêm nay, Phạm Tuấn sẽ gửi cho chị một văn bản xác nhận việc mượn hoàn quỹ đã được xử lý đúng quy định, có xác nhận của phòng nhân sự cũ. Nếu ông ta dám trình báo sai sự thật, đó là chị cáo, không phải tố cáo, và chị hoàn toàn có quyền kiện ngược lại.”
– “Anh chắc không?”
– “Tôi chắc,” tôi nói. “Nhưng quyết định vẫn ở chị. Nếu chị muốn dừng lại ở đây, tôi tôn trọng. Không ai trách chị vì đã sợ hãi trước một kẻ từng khiến cả một công ty im lặng suốt mười lăm năm.”
Một khoảng lặng dài, rồi giọng chị Hương vang lên, chắc chắn hơn hẳn ban đầu.
– “Không. Tôi đã im lặng đủ lâu rồi. Ngày mai tôi sẽ ký bản tường trình chính thức.”
Tôi thở ra, cảm giác nhẹ nhõm len qua ngực.
Cúp máy, tôi ngồi lặng một lúc trong bóng tối căn phòng, nghĩ về cha tôi mười lăm năm trước, một mình đối diện với cả hội đồng quản trị, không có ai đứng về phía ông.
Lần này sẽ khác.
Tôi sẽ không để bất kỳ ai trong số họ phải đơn độc như ông từng đơn độc.
Tôi không ngờ nước cờ tiếp theo lại đến từ chính gia đình Lý Kiến Đông.
Một buổi chiều thứ Ba, có người gõ cửa văn phòng tôi mà không qua lễ tân thông báo trước. Một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, mặc sơ mi trắng, dáng vẻ dè dặt nhưng ánh mắt kiên định, đứng ở cửa.
– “Anh là Trần Mục?” anh ta hỏi.
– “Đúng. Anh là…”
– “Lý Anh Quân,” anh ta nói, rồi thêm, như thể sợ tôi chưa hiểu, “con trai của Lý Kiến Đông.”
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, ra hiệu mời anh ngồi.
– “Cha tôi không biết tôi ở đây,” Lý Anh Quân nói ngay khi ngồi xuống, như muốn nói hết trước khi mất can đảm. “Tôi làm ở bộ phận công nghệ của một công ty đối tác, không liên quan trực tiếp đến Sáng Việt Holdings, nhưng tôi vẫn còn quyền truy cập vào một số hệ thống lưu trữ email cũ từ thời tôi từng thực tập ở đây nhiều năm trước, trước khi cha tôi thu hồi quyền đó của tôi vì phát hiện tôi hay đặt câu hỏi.”
– “Đặt câu hỏi về việc gì?” tôi hỏi.
– “Về cách công ty đối xử với những cổ đông nhỏ. Về vụ Phát Đạt Corp năm xưa.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tôi lớn lên nghe cha tôi kể câu chuyện đó như một chiến tích, cách ông “khôn ngoan” vượt qua đối tác cũ. Mãi đến khi tôi hai mươi lăm tuổi, tôi mới tìm thấy bản sao một tài liệu cũ, một bản nháp hợp đồng bảo lãnh với chữ ký chưa hoàn chỉnh, kèm theo một tệp luyện chữ ký. Tôi hiểu ra ông không “khôn ngoan”. Ông đã hại một người vô tội.”
Căn phòng im lặng.
– “Vì sao bây giờ anh mới đến tìm tôi?” tôi hỏi.
– “Vì tôi biết anh là ai,” Lý Anh Quân nói. “Tôi để ý thấy tên anh trong hồ sơ nhân sự cũ ba năm trước, và tôi âm thầm tìm hiểu. Tôi đoán anh đang chờ thời điểm thích hợp. Tôi cũng đã chờ, chờ đủ can đảm để phản bội chính cha mình.”
Anh đặt lên bàn một ổ cứng nhỏ.
– “Trong này là bản sao toàn bộ email trao đổi giữa cha tôi và một luật sư riêng cách đây mười lăm năm, bàn về cách “xử lý êm đẹp” vụ Trần Vĩnh Phát, cùng các tệp đính kèm liên quan đến việc luyện chữ ký. Tôi giữ nó suốt năm năm qua, không dám dùng, vì tôi sợ, và vì tôi không biết dùng nó để làm gì khi không có ai đứng ra đối chất công khai.”
Tôi cầm ổ cứng lên, cảm giác nặng hơn nhiều so với trọng lượng vật lý của nó.
– “Anh biết điều này có thể khiến cha anh phải ngồi tù không?”
– “Tôi biết,” Lý Anh Quân nói, giọng nghẹn lại nhưng không run. “Nhưng tôi cũng biết, nếu tôi tiếp tục im lặng, tôi sẽ trở thành đồng lõa suốt phần đời còn lại. Tôi không muốn con tôi sau này lớn lên nghe kể một câu chuyện giả dối khác.”
Tôi nhìn anh một lúc lâu.
– “Cảm ơn anh,” tôi nói. “Nhưng tôi cần anh chuẩn bị tinh thần, vì một khi tài liệu này được đưa vào hồ sơ điều tra chính thức, sẽ khó mà giữ được bí mật anh là người cung cấp.”
– “Tôi biết,” anh nói, đứng dậy. “Tôi đã chuẩn bị điều đó từ lâu rồi.”
