Chương 2
Cửa phòng họp mở ra.
Hai người mặc vest bước vào trước, dáng vẻ điềm tĩnh của những người quen làm việc trong im lặng. Nhưng người bước vào sau cùng mới là người khiến tim tôi khựng lại một nhịp.
Cha tôi.
Trần Vĩnh Phát, sáu mươi mốt tuổi, tóc bạc quá nửa, dáng đi chậm hơn tôi nhớ, nhưng lưng vẫn thẳng theo cái cách một người từng đứng đầu công ty này mười lăm năm về trước không bao giờ đánh mất.
Lý Kiến Đông đứng bật dậy, ghế lăn ra sau va vào tường.
– “Anh Phát…”
Giọng ông ta không còn vẻ ngạo mạn của năm phút trước. Đó là giọng của một người vừa thấy hồn ma.
Cha tôi không nhìn ông ta ngay. Ông nhìn tôi trước.
Ánh mắt đó không trách móc. Chỉ có một câu hỏi im lặng: con đã làm gì.
Tôi đứng dậy, kéo ghế mời ông ngồi, dù trong lòng biết mình vừa phá vỡ một lời hứa đã giữ suốt ba năm, lời hứa không bao giờ để cha dính líu vào chuyện này nữa.
– “Con xin lỗi vì đã không nói trước,” tôi nói khẽ, chỉ đủ để ông nghe. “Con muốn ba chứng kiến việc này khi mọi thứ đã chắc chắn, không phải khi nó còn là hy vọng.”
Cha tôi không trả lời, chỉ đặt tay lên vai tôi một giây rồi ngồi xuống.
Lý Kiến Đông nhìn cảnh đó, mặt trắng bệch.
– “Anh Phát, tôi tưởng anh…”
– “Đã biến mất? Đã chết dần trong một căn nhà thuê ở ngoại ô?” Cha tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Suýt thì đúng như vậy, Kiến Đông à. Nhưng con trai tôi không cho phép điều đó xảy ra.”
Hai người mặc vest tự giới thiệu là điều tra viên thuộc phòng cảnh sát kinh tế, do luật sư Phạm Tuấn đã liên hệ trước từ hôm qua trên cơ sở đơn tố giác chính thức mà cha tôi là người ký tên đầu tiên, mười lăm năm sau ngày ông buộc phải rời khỏi chính công ty do mình gây dựng.
– “Ông Lý Kiến Đông,” một điều tra viên nói, giọng công việc, không cảm xúc. “Chúng tôi có lệnh yêu cầu ông cung cấp toàn bộ hồ sơ tài chính liên quan đến hợp đồng Singapore và các giao dịch liên quan trong ba năm gần nhất. Đề nghị ông hợp tác.”
Lý Kiến Đông nhìn tập hồ sơ trên bàn, nhìn cha tôi, nhìn tôi.
– “Các người đã âm mưu chuyện này bao lâu rồi?”
– “Không phải âm mưu,” tôi nói. “Là công lý bị trì hoãn.”
Tôi không nói thêm gì nữa. Có những câu không cần giải thích, chỉ cần để thời gian làm phần việc còn lại.
Cuộc họp kết thúc lúc mười một giờ. Lý Kiến Đông bị yêu cầu tạm ngừng mọi quyền ký duyệt tài chính, chờ kết quả điều tra sơ bộ. Ông ta rời phòng họp mà không nhìn ai, bước đi cứng đờ như một cái máy hết pin.
Tôi đưa cha tôi ra xe.
– “Con mua lại công ty này từ bao giờ?” ông hỏi, khi cửa xe đã đóng.
– “Ba tháng trước. Nhưng con đã chuẩn bị cho ngày này từ tám năm nay.”
Cha tôi im lặng một lúc lâu, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi tòa nhà Sáng Việt Holdings đứng sừng sững như nó vẫn luôn vậy, chỉ khác là bây giờ nó thuộc về đúng người.
– “Ba không muốn con sống cả tuổi trẻ chỉ để trả thù,” ông nói cuối cùng.
– “Đây không phải trả thù,” tôi đáp. “Đây là lấy lại thứ vốn dĩ là của mình.”
Ông quay sang nhìn tôi, và trong đáy mắt già nua đó, tôi thấy một tia sáng đã tắt từ rất lâu vừa được thắp lại, dù chỉ leo lét.
– “Vậy thì,” ông nói, “hãy làm cho đúng.”
Để hiểu tại sao tôi ngồi ba năm ở một cái bàn góc tường, giả vờ là một nhân viên tầm thường, cần phải quay lại mười lăm năm trước.
Khi đó công ty còn tên Phát Đạt Corp, do cha tôi, Trần Vĩnh Phát, gây dựng từ một xưởng gia công nhỏ thành một tập đoàn xuất nhập khẩu có tiếng trong ngành. Lý Kiến Đông, khi ấy hai mươi bảy tuổi, là phó phòng tài chính do chính cha tôi đề bạt, tin tưởng đến mức giao cả con dấu công ty cho anh ta giữ trong những chuyến công tác dài ngày.
Tôi mười sáu tuổi, còn đang học cấp ba, chỉ nhớ những buổi tối cha về nhà trễ, mùi rượu nhạt trên áo, và một nụ cười mà tôi tưởng sẽ không bao giờ tắt.
Nó tắt vào một buổi sáng thứ Sáu.
Hội đồng quản trị triệu tập khẩn cấp, cáo buộc cha tôi ký khống một khoản bảo lãnh vay ngân hàng trị giá bốn mươi tỷ đồng cho một đối tác không tồn tại. Chữ ký trên giấy tờ giống hệt chữ ký của ông, đến mức chính ông cũng phải nhìn lại hai lần.
Ông không ký giấy đó.
Nhưng không ai tin ông, vì người đưa ra bằng chứng, người trình bày toàn bộ hồ sơ trước hội đồng với vẻ đau lòng của một cấp dưới trung thành bị phản bội, chính là Lý Kiến Đông.
Cha tôi bị buộc từ chức trong vòng một tuần. Cổ phần bị pha loãng bằng những thủ thuật pháp lý mà khi đó gia đình tôi không đủ tiền thuê luật sư giỏi để lật lại. Ngân hàng siết nhà. Bạn bè cũ không nghe máy.
Tôi nhớ rõ cái đêm cha tôi ngồi một mình trong bếp, không khóc, chỉ nhìn chằm chằm vào tách trà đã nguội, và nói với tôi câu duy nhất trong suốt nhiều tháng sau đó:
– “Con đừng học cách trả thù. Con học cách không bao giờ để ai lừa được con lần nữa.”
Tôi đã nghe lời ông, chỉ là theo cách của riêng tôi.
Tôi học ngành tài chính, rồi luật doanh nghiệp, ở một trường không quá nổi tiếng nhưng đủ để tôi hiểu cách những con số có thể nói dối, và cách phát hiện khi chúng làm vậy. Ban ngày tôi làm nhân viên phân tích dữ liệu cho một quỹ đầu tư nhỏ, ban đêm tôi tự học giao dịch chứng khoán phái sinh, dùng chính khoản tiền ít ỏi của mình để tích lũy, chậm rãi, kiên nhẫn, trong tám năm.
Tôi đổi họ đệm trên giấy tờ giao dịch cá nhân, không phải vì xấu hổ, mà vì tôi không muốn cái tên Trần Mục xuất hiện trên bất kỳ hồ sơ nào có thể khiến Lý Kiến Đông cảnh giác trước khi tôi sẵn sàng.
Ba năm trước, khi đã có đủ vốn để bắt đầu, tôi nộp đơn vào chính Sáng Việt Holdings, cái tên mới của Phát Đạt Corp sau khi Lý Kiến Đông đổi thương hiệu để xóa dấu vết quá khứ. Tôi vào bằng một hồ sơ bình thường, một vị trí bình thường, một cái tên mà ông ta chưa từng gặp bao giờ vì khi công ty sụp đổ, tôi còn là một thiếu niên vô danh đứng ngoài mọi cuộc họp.
Ba năm, tôi quan sát. Tôi thấy cách Lý Kiến Đông vẫn giữ thói quen cũ, cái thói quen của một kẻ từng thành công nhờ lừa dối nên luôn tin rằng lừa dối là công cụ an toàn nhất. Tôi thấy hợp đồng Singapore. Tôi thấy dòng tiền lệch hướng.
Và tôi thấy cơ hội để làm điều mà cha tôi, vì kiệt sức và vì không muốn kéo tôi vào vũng bùn của ông, đã không bao giờ dám làm: lấy lại mọi thứ, đúng luật, đúng cách, không để lại khe hở nào cho ông ta chối cãi.
Ba tháng trước, thông qua công ty trung gian tại Singapore, tôi hoàn tất việc mua lại đủ số cổ phần chi phối của Sáng Việt Holdings từ những cổ đông cũ đang muốn thoái vốn, những người không hề biết người đứng sau thương vụ là con trai của người sáng lập bị hại năm xưa.
Tôi chưa nói cho cha tôi biết, vì tôi sợ nếu thất bại, tôi sẽ khiến ông hy vọng thêm một lần nữa, rồi lại nhìn nó vỡ tan thêm một lần nữa.
Tôi không biết ông đã âm thầm gửi đơn tố giác đến cơ quan điều tra từ sáu tháng trước, ngay khi nghe phong thanh có người đang thu gom cổ phần Sáng Việt Holdings.
Chúng tôi, không hẹn mà gặp, đã cùng đi đến một điểm hẹn.
Lý Kiến Đông không phải loại người chịu ngồi yên.
Ba ngày sau cuộc họp, một bài viết xuất hiện trên một trang tin tài chính không mấy uy tín, tiêu đề giật gân: “Sáng Việt Holdings bị thâu tóm bí mật qua công ty vỏ bọc nước ngoài, nghi vấn rửa tiền xuyên biên giới.”
Tôi đọc bài báo trong văn phòng tạm, nơi tôi chuyển đến làm việc từ hôm công bố, một căn phòng nhỏ hơn phòng cũ của Lý Kiến Đông nhưng có cửa sổ nhìn ra đúng hướng tôi thích.
Phạm Tuấn gõ cửa, tay cầm điện thoại.
– “Anh thấy chưa?”
– “Thấy rồi,” tôi nói. “Ai viết bài này vậy?”
– “Một cây bút tự do, nhưng nguồn tin trong bài trích dẫn ẩn danh là ‘một lãnh đạo cấp cao của công ty’. Không khó đoán.”
Tôi gật đầu.
Lý Kiến Đông đang chơi đúng nước cờ tôi đã lường trước: biến câu chuyện từ “kẻ gian bị lộ” thành “nhà đầu tư bí ẩn thâu tóm doanh nghiệp nội địa”, đánh vào tâm lý lo sợ vốn ngoại của công chúng và nhân viên.
– “Nhân viên đang xôn xao,” Phạm Tuấn nói tiếp. “Vài người trong phòng kinh doanh hỏi liệu công ty có bị bán ra nước ngoài không, có nguy cơ mất việc không.”
– “Vậy thì mình phải nói chuyện với họ trước khi Lý Kiến Đông nói chuyện với họ lần nữa.”
Chiều hôm đó tôi tổ chức một buổi họp toàn thể, ngắn gọn, không kịch bản hoa mỹ.
– “Tôi biết nhiều người trong số các bạn đã làm việc ở đây lâu hơn tôi rất nhiều,” tôi nói trước hơn tám mươi con người đang nhìn tôi với ánh mắt nửa tò mò nửa cảnh giác. “Tôi không phải nhà đầu tư nước ngoài. Tôi là Trần Mục, con trai của người đã sáng lập công ty này mười lăm năm trước dưới cái tên Phát Đạt Corp, trước khi ông bị vu khống và ép rời đi bằng chứng cứ giả.”
Tiếng xì xào lan khắp phòng.
– “Tôi không mua lại công ty để bán nó, để sa thải các bạn, hay để rửa tiền cho bất kỳ ai,” tôi nói tiếp. “Tôi mua lại nó để trả nó về đúng nền tảng nó từng có. Những gì đang được điều tra không phải là thương vụ của tôi. Đó là những khoản tiền đã biến mất khỏi công ty này suốt nhiều năm, dưới bàn tay của người vừa đăng bài báo ẩn danh kia.”
Tôi không chỉ tên trực tiếp Lý Kiến Đông. Tôi không cần phải làm vậy.
Mọi ánh mắt tự khắc quay về phía cuối phòng, nơi ông ta đứng, tay khoanh trước ngực, mặt đỏ dần lên.
Sau buổi họp, chị Hương tìm gặp tôi ở hành lang.
– “Anh Mục,” chị nói, giọng nhỏ nhưng chắc. “Tôi đã làm kế toán trưởng ở đây tám năm. Tôi biết những con số đó không đúng từ lâu, nhưng tôi sợ.”
– “Sợ gì?”
– “Sợ mất việc. Sợ bị đổ tội thay. Ông ta luôn nói nếu có chuyện gì xảy ra, người ký tên trên sổ sách sẽ là người chịu trách nhiệm đầu tiên, không phải ông ta.”
Tôi nhìn chị, hiểu rõ nỗi sợ đó chân thực đến mức nào.
– “Từ hôm nay,” tôi nói, “chị không cần sợ điều đó nữa. Nhưng tôi cần chị giúp một việc, và tôi sẽ không ép nếu chị thấy quá nguy hiểm.”
Chị Hương nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu, chậm nhưng dứt khoát.
– “Nói tôi nghe phải làm gì.”
