Chương 1
Hôm nay tôi bị đuổi việc vì “không có năng lực”, nhưng điều sếp không biết là chính tôi mới là người đã mua lại công ty này từ ba tháng trước.
***
Buổi sáng thứ Hai, Trần Mục bị đuổi việc.
Lý do: “không có năng lực.”
Người đọc quyết định đó: Giám đốc điều hành Lý Kiến Đông, bốn mươi hai tuổi, tóc rẽ ngôi giữa láng bóng, cà vạt Hermès, thói quen gõ ngón tay lên mặt bàn khi nói chuyện với người mà ông ta cho là dưới tầm.
– “Mục, anh đã ở đây ba năm,” Lý Kiến Đông nói, giọng thương hại đến mức buồn nôn. “Nhưng quý này anh không đạt một chỉ tiêu nào. Tôi không thể giữ người không mang lại giá trị.”
Tôi ngồi thẳng lưng, nhìn ông ta.
– “Vậy sao.”
– “Anh hiểu chứ? Đây là quyết định khó khăn với tôi.”
Tôi gần như phì cười.
Khó khăn. Ông ta đã gõ ngón tay ba lần trong vòng mười giây. Dấu hiệu ông ta đang phấn khích, không phải khó khăn. Tôi biết cái tật này từ lần đầu tiên ông ta “khó khăn” khi cắt thưởng của cả phòng hồi năm ngoái.
– “Anh có muốn nói gì không?” ông ta hỏi, tông giọng của người đang ban phát cơ hội cuối.
Tôi suy nghĩ một giây.
– “Không.”
Lý Kiến Đông chớp mắt. Hẳn ông ta chờ tôi van xin, hoặc ít nhất là hỏi về trợ cấp thôi việc.
– “Ký vào đây.” Ông ta đẩy tờ giấy qua bàn. “Nhân sự sẽ làm thủ tục trong hôm nay.”
Tôi cầm bút lên.
Ký.
Gấp giấy lại, bỏ vào túi áo.
– “Cảm ơn anh đã… khó khăn vì tôi,” tôi nói.
Rồi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, đi ra.
Điều Lý Kiến Đông không biết, điều mà cả tám mươi nhân viên trong tòa nhà này không biết, là ba tháng trước tôi đã hoàn tất thương vụ mua lại Sáng Việt Holdings qua một công ty trung gian đặt tại Singapore.
Tôi giữ im lặng vì tôi muốn quan sát.
Ba tháng, tôi ngồi ở cái bàn góc tường đó, để ý từng người, từng quyết định, từng con số bị bóp méo trong báo cáo.
Lý Kiến Đông nghĩ ông ta vừa giải phóng bản thân khỏi một nhân viên lười biếng.
Thực ra, ông ta vừa tự mình kéo chốt an toàn ra.
Tôi về nhà, pha một ly cà phê, ngồi xuống sofa.
Mở laptop.
Email đầu tiên trong hộp thư là từ luật sư của tôi, Phạm Tuấn, gửi lúc tám giờ sáng: “Anh Mục, hội đồng quản trị đã xác nhận. Thứ Tư tuần này là thời điểm phù hợp để công bố nội bộ.”
Tôi gõ lại hai chữ: “Giữ nguyên.”
Rồi mở file báo cáo tài chính quý ba mà tôi đã âm thầm tổng hợp suốt ba tháng qua.
Con số không đẹp.
Không phải vì công ty làm ăn kém, mà vì có người đang làm nó trông kém hơn thực tế. Chênh lệch giữa doanh thu thực và doanh thu báo cáo lên đến gần hai tỷ đồng. Tiền không bốc hơi. Tiền chỉ… đi nhầm chỗ.
Tôi biết chỗ đó là đâu.
Tôi chỉ cần thêm bốn mươi tám tiếng để có đủ chứng cứ sạch.
Thứ Tư đến nhanh hơn Lý Kiến Đông tưởng.
Chín giờ sáng, tôi bước vào sảnh Sáng Việt Holdings, thẻ nhân viên cũ đã trả lại, nhưng tôi đi thẳng lên tầng mười hai mà không cần thẻ nào cả, vì lễ tân mới nhận chỉ thị từ ban quản lý mới từ đêm hôm trước.
Ban quản lý mới, cụ thể là tôi.
Phòng họp lớn đã có đủ mặt: trưởng các phòng ban, kế toán trưởng, và Lý Kiến Đông, ngồi ở đầu bàn với vẻ mặt người chủ trì.
Ông ta nhìn tôi bước vào, chớp mắt một cái.
– “Anh… Mục? Anh vào đây làm gì?”
– “Dự họp,” tôi nói, kéo ghế ngồi xuống, đúng cái ghế đầu bàn phía đối diện.
– “Anh bị cho thôi việc rồi, anh không có tư cách…”
– “Tôi có tư cách,” tôi mở laptop, quay màn hình về phía ông ta. “Vì tôi là người trả lương cho anh từ ba tháng nay.”
Căn phòng im lặng theo kiểu mà tôi chỉ từng thấy trong phòng phẫu thuật, cái im lặng của những người đang cố hiểu xem vừa có chuyện gì xảy ra.
Lý Kiến Đông nhìn màn hình, nhìn tôi, rồi lại nhìn màn hình.
Ngón tay ông ta đặt lên mặt bàn, nhưng lần này không gõ.
– “Đây là… trò đùa?”
– “Không,” tôi nói. “Đây là biên bản họp hội đồng quản trị. Tôi gửi vào hòm thư công ty của anh lúc tám giờ tối qua. Anh có kiểm tra không?”
Ông ta không trả lời.
Tôi đã đoán được điều đó.
Phạm Tuấn bước vào từ cửa sau, đặt một tập hồ sơ xuống giữa bàn. Không nói gì. Chỉ nhìn tôi một cái rồi ngồi xuống cạnh tôi.
Kế toán trưởng, chị Hương, nhìn tập hồ sơ, nhìn tôi, rồi nhìn Lý Kiến Đông theo cái cách người ta nhìn một chiếc ghế đang lung lay.
– “Lý Kiến Đông,” tôi mở trang đầu tiên. “Ba tháng qua anh xử lý dòng tiền từ hợp đồng Singapore qua một tài khoản trung gian không nằm trong hệ thống nội bộ. Chênh lệch một tỷ tám. Anh muốn gọi đó là lỗi kỹ thuật hay anh muốn tôi gọi đó bằng tên thật của nó?”
Ông ta ngẩng đầu lên.
– “Anh không có bằng chứng.”
– “Tôi có bốn mươi tám giờ,” tôi nói nhẹ. “Anh nhớ không, hôm thứ Hai anh đuổi tôi về lúc mười một giờ sáng. Tôi về nhà lúc mười một giờ mười lăm. Tôi có rất nhiều thời gian.”
Căn phòng im lặng lần nữa.
Lần này khác, không phải im lặng của sự bất ngờ. Đây là im lặng của những người đang âm thầm chọn bên.
Chị Hương khẽ đẩy tập hồ sơ của mình ra xa Lý Kiến Đông vài centimet, một cử chỉ nhỏ, nhưng tôi thấy.
Trưởng phòng kinh doanh nhìn xuống điện thoại, tay gõ gì đó, tôi đoán là nhắn cho luật sư riêng.
Lý Kiến Đông nhìn quanh phòng một lượt.
Không ai nhìn lại ông ta.
– “Anh Mục,” ông ta hạ giọng, lần đầu tiên trong ba tháng tôi nghe ông ta dùng từ “anh” với tôi. “Chúng ta có thể… nói chuyện riêng không?”
Tôi nhìn ông ta một giây.
Rồi tôi mỉm cười, cái kiểu mỉm cười mà người ta hay dùng khi câu trả lời là không nhưng không cần phải nói ra.
– “Không cần,” tôi nói. “Mọi người ở đây đều là nhân chứng hợp lệ.”
Tôi gập laptop lại.
– “Cuộc họp bắt đầu.”
Lý Kiến Đông mở miệng, rồi đóng lại.
Tôi đặt tay lên tập hồ sơ, lật sang trang thứ hai.
– “Hợp đồng Singapore, khoản giải ngân đợt một, ngày mười bảy tháng Ba. Chữ ký phê duyệt của anh. Tài khoản nhận tiền đứng tên công ty vỏ bọc đăng ký tại Hồng Kông.” Tôi dừng lại. “Anh có muốn tôi đọc số tài khoản không? Hay anh đã thuộc lòng rồi?”
Phạm Tuấn không nói gì, chỉ mở tập hồ sơ của mình ra, đặt bút xuống, sẵn sàng.
Chị Hương nhìn thẳng về phía trước.
Trưởng phòng kinh doanh đã cất điện thoại vào túi.
Căn phòng này, ba tháng trước, là nơi ông ta ký lệnh điều chuyển tôi xuống làm thống kê, nói rằng “cần người cẩn thận ở bộ phận dữ liệu.”
Ông ta không sai.
Tôi rất cẩn thận.
– “Lý Kiến Đông,” tôi ngước nhìn. “Anh có quyền im lặng. Nhưng biên bản cuộc họp này sẽ được gửi lên hội đồng lúc mười hai giờ trưa nay, dù anh nói hay không.”
Ông ta nhìn tôi, lần đầu tiên ánh mắt đó không còn khinh mạn.
Chỉ là sợ.
Tôi gật đầu với Phạm Tuấn, anh ấy nhấn gọi, và từ bên ngoài cửa kính, tôi thấy bóng hai người mặc vest bước vào hành lang, cùng một người tôi không ngờ sẽ xuất hiện hôm nay.
